Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hãy Thay Tôi Yêu Anh Ấy

Hãy Thay Tôi Yêu Anh Ấy

Tác giả: Hạ Tuyết Duyên

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341214

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1214 lượt.

ớ và Mục Dã Tình Xuyên.”
“Nhưng tớ thấy Mục Dã Tình Xuyên đã thích cậu rồi! Nếu nói như vậy, cứ cho là có cảm giác xa lạ như vậy đi, thì dù sao tình cảm cũng được tạo dựng trên cơ sở của sự yêu thích, tất cả sẽ không xa lạ nữa!”
“Nhưng…” Hạ Nặc Kỳ mím chặt cặp môi mỏng, “Tớ không thích anh ấy…”
Tiểu Do kinh ngạc: “Tại sao? Tớ không hiểu tại sao Mục Dã Tình Xuyên đẹp trai như vậy, vừa gặp là người ta đã muốn yêu, mà cậu lại không thích anh ấy chứ! Tại sao vậy?”
“Không có tại sao gì cả.”
Tiểu Do trở nên tức giận: “Hạ Nặc Kỳ, cậu là đồ đại ngốc! Đúng là phí mất ý tốt của Mục Dã Tình Xuyên, vốn dĩ là một người sống lạnh nhạt, tớ không quan tâm đến cậu nữa! Tối nay cậu tự mình đi chợ đêm đi!” Nói xong, cô cầm lấy cặp sách, giận dữ bỏ đi.
Nhìn vào cái cặp sách còn lại ở trên ghế sofa, Hạ Nặc Kỳ không tài nào nhịn được cười.
Ôi trời, Tiểu Do cầm nhầm cặp sách rồi!
Cô nhìn đồng hồ và bắt đầu đếm: “10… 9… 8… 7… 6…”
Cô tin rằng không quá mười giây sau, con người đó sẽ ngoan ngoãn quay lại nhấn chuông cửa.
Bing boong…
Quả nhiên là vậy, cô còn chưa đếm hết mười số, chuông cửa đã vang lên. Hạ Nặc Kỳ vội vã cầm lấy cái cặp sách ở trên ghế sofa, vội vội vàng vàng chạy ra mở cửa.
“Đồ ngốc!” vừa mở cửa, cô liền nôn nóng mắng sa sả vào mặt Tiểu Do, “Cậu biết mình cầm nhầm cặp sách rồi hả!”
Nhưng một giây sau, cái cặp sách cô đang ôm trên ngực rơi “bịch” một cái xuống đất.
“Lam…”
Hạ Nặc Kỳ bối rối như gà mắc tóc đứng ngây ở cửa, nhìn chằm chằm vào anh chàng mặc bộ đồ trắng và con dê trắng nhỏ đang ngoe nguẩy ngay đằng sau anh ở trước mắt mình, bỗng cảm thấy mình biến thành một con ngốc.
Bóng anh đổ dài dưới ánh hoàng hôn, dáng đứng của anh trông cũng thật lịch sự.
Anh bình thản ngó nghiêng xung quanh một lát, môi khẽ nhếch lên: “Lần trước chỉ đưa đến gần đây, không nhìn xem nhà cô trông thế nào. Hôm nay đến, không ngờ nhà cô trông xa hoa tráng lệ ngoài sức tưởng tượng của tôi, sao lúc trước cô cứ muốn ở lại căn hộ của tôi vậy?”
“Tôi…” Lúc này Hạ Nặc Kỳ không biết trả lời ra sao, sửng sốt đứng ngây ra.
Cô lí nha lí nhí mở miệng ra định giải thích, nhưng cứ mở miệng ra, trong cổ họng cô như có miếng giẻ vừa khô vừa cứng chặn lại vậy, không thể nào phát ra thành tiếng.
Cô cứ thế mà cúi gằm mặt, nhìn những ngón tay đang khẽ xoắn xít lại vì lo lắng của mình.
“Tôi đến đây là để trả lại cho cô cái này.” Lam Tịnh Vũ thấy bộ dạng bối rối của Hạ Nặc Kỳ, anh không tiếp tục truy hỏi nữa, chỉ lôi ra từ trong chiếc cặp đeo chéo của mình một cuốn sổ nhật kí có bìa rất đẹp, đưa cho Hạ Nặc Kỳ đang đứng thộn ra, “Yêm tâm đi, tôi không xâm phạm đến sợ thích riêng tư của người khác, nên tôi chưa mở ra xem đâu.”
“Á!” Hạ Nặc Kỳ đột nhiên mở to mắt ra, sững sờ nhận lại cuốn nhật kí mà hôm đó mình đã quên mang về.
Nếu như, nếu như Lam Tịnh Vũ đã đọc được nội dung ở trong đó…
Hạ Nặc Kỳ vô cùng lo lắng, hoàn toàn không dám tưởng tượng rằng sau khi Lam Tịnh Vũ mà đọc được nhật kí của Vân Phi thì sẽ phản ứng như thế nào.
Có lẽ, anh ấy sẽ không quan tâm đến cô nữa! Nhìn những dòng chữ chứa đầy yêu thương của Vân Phi, anh ấy sẽ không thể nào mà thích cô được!
Nghĩ đến sự ích kỉ của bản thân mình, Hạ Nặc Kỳ cười chua xót.
Cô cầm lấy cuốn nhật kí, sau đó mắt trân trân nhìn Lam Tịnh Vũ bướt vụt qua bên cạnh, rồi mất hút ở cuối ngõ, nhưng lại không thể tìm ra bất kì một lý do gì để níu giữ anh lại.
Những đám mây hồng phủ đầy bầu trời xanh, từ trong chiếc hộp được bọc rất đẹp đẽ và cẩn thận, Hạ Nặc Kỳ từ từ cầm ra một cuốn nhật ký đang ánh lên ánh sáng màu xanh.
Đây là cuốn nhật kí mà Vân Phi đưa cho cô.
Từ lúc cô nhận được cuốn nhật kí này, cô bắt đầu chìm sâu trong sự tò mò về một người xa lạ, cho dù trước đó cô chưa hề gặp anh chàng trong cuốn nhật kí này, nhưng lại luôn có cảm giác vô cùng quen thuộc, đến lúc sau khi cô và anh chàng đó gặp nhau, cô phát hiện ra rằng chính cô không thể kìm nén bản thân mình thích anh ấy!
Nhưng… dường như anh không có cảm giác như vậy với cô.
Hạ Nặc Kỳ buồn bã cúi đầu xuống, lòng có chút thất vọng.
"Anh ấy chắc chắn là Lam Tịnh Vũ mà cậu ngày ngày đêm đêm mong nhớ!" Một giọng nói lạnh nhạt bỗng vang lên bên cạnh Hạ Nặc Kỳ.
Nhìn về phía có tiếng nói, thì đó là Tiểu Do.
Tiểu Do tiến đến, nhặt chiếc cặp sách rơi xuống đất lên, phủi phủi bụi đang bám ở trên đó rồi đeo lên vai, sau đó hậm hực ném thẳng chiếc cặp sách của Hạ Nặc Kỳ xuống đất, rồi mới hắng giọng hỏi: "Người vừa nãy là Lam Tịnh Vũ phải không?"
"Này, anh ấy đúng là Lam Tịnh Vũ, nhưng cứ cho anh ấy là Lam Tịnh Vũ, thì cậu cũng không thể ném cặp sách của tớ xuống đất như vậy chứ?" Hạ Nặc Kỳ thất vọng nhặt chiếc cặp sách tội nghiệp của mình vừa bị ném xuống đất, vô cùng đau khổ khẽ vuốt cái cặp.
Tiểu Do đắc ý cười ha hả: "Ai bảo cậu trọng sắc khinh bạn chứ, vừa nhìn thấy người trong mộng đã vứt chiếc cặp sách của tớ xuống đấy, nên phải trừng phạt cậu một chút."
"Trừng phạt gì thì để sau, cậu có thể đi được rồi đấy." Tâm trạng cô không được tốt, đang rất buồn


XtGem Forum catalog