Tác giả: Hạ Tuyết Duyên
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341210
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1210 lượt.
n có thể nhận ra. Anh mừng thầm trong lòng, nhìn Hạ Nặc Kỳ đầy cảm kích: "Cảm ơn cô."
"Khách sáo gì chứ!" Hạ Nặc Kỳ vội vàng xua xua tay, "Lần này không tính, chẳng phải anh đã giúp tôi nhặt giầy đó sao?"
Màn đêm lại bao phủ.
Giống như ngày hôm qua, ánh hoàng hôn từ từ tắt dần ở phía tây.
Gió đêm thật dịu nhẹ, hai người nhìn nhau cười, sau đó lập tức đuổi theo ngay!
Dựa theo dấu tích mà con dê để lại trên đường, sau đó bọn họ đã nhìn thấy một du thuyền, không khí náo nhiệt cho thấy rằng ở đây đang tổ chức dạ hội.
Lam Tịnh Vũ vui mừng nắm lấy bàn tay nhỏ của Hạ Nặc Kỳ, vô cùng cảm kích mỉm cười với cô.
Nhưng lần này thì Hạ Nặc Kỳ lại không cảm thấy cảm động, trong lòng cô bỗng hiện lên một dự cảm không tốt.
Những vì sao bắt đầu xuất hiện trên bầu trời đêm rộng lớn.
Cơn gió đêm nhẹ nhàng thổi qua hải cảng tĩnh lặng, không khí xung quanh ngập tràn mùi tươi mới của nước biển.
Một chiếc du thuyền huyên náo xa hoa tráng lệ, thắp đèn sáng trưng đang dựa sát vào bờ đê yên tĩnh trong đầu mùa hạ, nó lấp lánh cuốn hút như ánh trăng trên bầu trời đêm vậy.
Trên du thuyền đang tổ chức một buổi dạ tiệc rất thịnh soạn.
Người tổ chức dạ tiệc xa hoa này là thiên kim tiểu thư của gia đình có quyền lực nhất trong giới thượng lưu… Mai Khả Lâm.
Mục Dã Tình Xuyên nhìn lướt qua bộ đầm bó bằng da trên người Mai Khả Lâm một cái, nhẹ nhàng từ chối: "Thật xin lỗi, tôi không thích cái mùi nồng nồng toát ra từ bộ đồ bằng da này, nó có mùi hăng hăng như mùi của con nai, khiến tôi rất khó thở."
Mai Khả Lâm tức đến nỗi môi trắng nhợt đi.
"Nhưng… là anh nói với em rằng anh hi vọng tối nay em sẽ mặc bộ đồ bằng da này, bây giờ lại nói với em rằng anh ghét cái mùi hương tỏa ra từ bộ đồ này à!"
Mục Dã Tình Xuyên cười ngượng nghịu: "Thế sao? Tôi đã nói câu đó à? Chắc là tôi nói nhầm rồi, hay là cô đi thay bộ đồ khiến cho người ta kinh tởm này, tôi sẽ khiêu vũ cùng cô."
Bây giờ lại bảo cô xuống thuyền về nhà thay quần áo sao? Sau đó lại chạy về đây, đợi đến lúc cô đi đi về về thay quần áo xong, chỉ sợ là buổi dạ hội cũng sắp kết thúc mất rồi! Nghĩ vậy, mặt của Mai Khả Lâm không chịu đựng được nữa méo xệch đi, đôi mắt to của cô khẽ chớp một cái, suýt nữa những giọt nước mắt lại rơi ra.
Mục Dã Tình Xuyên vội nhìn sang chỗ khác, anh không có tâm trạng để thưởng thức những màn kịch "Một là khóc, hai là làm loạn, ba là treo cổ" của cô đại tiểu thư này. Bây giờ, anh chỉ mong Hạ Nặc Kỳ mau chóng xuất hiện.
Anh sốt ruột ngóng ra ngoài, cho đến khi ngoài cửa xuất hiện một hình dáng mảnh mai, môi của anh mới khẽ nhếch lên mỉm cười.
Nhưng, ngay sau đó vẻ mặt của anh bỗng trở nên trầm mặc...
“Sao vậy? Nhìn thấy tôi nên thất vọng à?” Tiểu Do mỉm cười tiến về phía trước Mục Dã Tình Xuyên, bộ dạng u sầu của anh đập vào mắt mình, lòng cô có chút buồn bã, nhưng cô vẫn giữ nụ cười ngọt ngào, “Tôi là chị em tốt và cũng là bạn học của Hạ Nặc Kỳ, tôi tên là Tiểu Do, chúng ta đã từng gặp nhau ở cửa hàng KFC rồi! Nặc Kỳ nói cô ấy đến muộn một chút, cô ấy còn nói...”
Vẻ mặt Mục Dã Tình Xuyên lộ rõ sự chán nản, thất thần. Anh có chút buồn bã, trả lời lại: “Tôi biết rồi.”
Nhìn bộ dạng thất vọng của Mục Dã Tình Xuyên, Mai Khả Lâm đứng bên cạnh nói chen vào: “Xem ra Hạ Nặc Kỳ không thích anh rồi!”
Đột nhiên mặt Mục Dã Tình Xuyên xanh mét lại, anh lườm Mai Khả Lâm một cái, sau đó khẽ mỉm cười, nụ cười lịch thiệp như một hoàng tử ở thời trung đại: “Cảm ơn lời nhắc nhở của cô, nhưng tôi cũng xin cảnh báo cô, cứ cho là trên thế giới này không có sự tồn tại của Hạ Nặc Kỳ, tôi cũng không để mắt đến cô đâu!”
Nói xong, anh liền bỏ đi.
Lúc này, người dẫn chương trình đứng trên bục hào hứng tuyên bố: “Dạ hội bắt đầu.”
Buổi dạ hội này phải được tiến hành, không thể có ai đó vì đang chờ đợi người nào đó mà có thể thay đổi. Tiếng nhạc du dương rất đúng lúc cũng vang lên, nắp gỗ của những chai rượu sâm panh cũng được bật ra, những chiếc đèn không biết từ lúc nào cũng chuyển màu mờ ảo hơn, những đóa hoa màu trắng đẹp rực rỡ bày trên những chiếc bàn tỏa hương thơm nức mũi ra khắp nơi.
Trong không khí ngập tràn một mùi hương kì lạ khiến mọi người hưng phấn, bắt đầu có người khẽ ôm nhau từ từ khiêu vũ.
Đêm mát rượi như nước.
Trong cabin thuyền.
Mục Dã Tình Xuyên cảm thấy ánh đèn màu sặc sỡ ngập tràn trong mắt anh, khiến cho mắt anh nhìn mọi vật cứ mờ mờ ảo ảo một màu vàng da cam.
Tim anh như có một mũi giáo đâm vào, một buổi tối đẹp như tiên cảnh trong câu chuyện đồng thoại thế này, anh lại một lần nữa cảm thấy đau lòng.
Anh gọi người phục vụ cho anh một cốc whisky, ngồi trong một góc, một mình lặng lẽ nhấm nháp.
Đột nhiên, một tiếng đổ vỡ long trời lở đất phát ra từ phía bàn buffe, ánh mắt ngạc nhiên của tất cả mọi người đều đổ dồn về nơi phát ra âm thanh. Sau đó, đám người nhanh chóng túm tụm xung quanh nơi xảy ra sự việc.
Mọi người xì xào bình phẩm, tình hình có vẻ nhốn nháo.
Xong rồi, lần này cô lại gây họa lớn rồi