Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hẹn Đẹp Như Mơ

Hẹn Đẹp Như Mơ

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341393

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1393 lượt.

nhưng đều đã qua rồi. Cô cũng biết, loại thuốc này bên ngoài không thể mua được, cho nên mới thuận miệng nói lấy lệ như vậy với anh.
Quả nhiên, anh nghĩ một lúc: "Tôi hút quen loại này rồi, bên ngoài sợ rằng không có, cô phải tìm người mua giúp tôi. Cô quen Dung Bác không, tôi cho cô số điện thoại của anh ta, ngày mau cô đến tìm anh ta lấy."
Dung Bác? Cô nhớ ra rồi, chính là người nói cô "chưa tùng có" trong lần đánh bài đầu tiên, lần trước trong một vụ kinh doanh cũng may mà có anh ta giúp đỡ, sếp của cô còn gọi anh ta là "Dung Thiếu", cũng là một người rất có phong độ, cũng đẹp trai, bạn bè của Nguyễn Chính Đông đều là là những nhân vật nổi bật như vậy, áo quần bảnh bao, rất thỏa đáng. Cô thở dài, nói: "Anh đừng nên hút thuốc nữa, cho dù là không có bệnh, hút thuốc cũng không tốt, huống hồ bây giờ anh là bệnh nhân, bác sỹ đã bảo bỏ thuốc, thì bỏ đi."
Anh đột nhiên lật mặt: "Không đồng ý thì thôi, tôi tìm ai giúp mà chẳng được? Cô xuống xe đi, cô đừng cho rằng tôi không có cô thì sẽ không ổn."
Giai Kỳ đờ đẫn một lúc, không hé răng một lời liền đẩy cửa xe bước xuống, anh là bệnh nhân, buồn vui bất thường cô đều có thể tha thứ, cũng không so đo với anh. Nhưng từ trước đến nay anh chưa bao giờ tức giận với cô, đây là lần đầu tiên, cũng không biết là chọc tức anh ở điểm nào. Người lái xe đang hút thuốc đứng đằng sau gốc cây để tránh gió nhìn thấy cô xuống xe, vứt bỏ điếu thuốc, đi lại cười với cô: "Nói chuyện xong rồi?"
Cô gật gật đầu, cười miễn cưỡng, thật ra bởi vì lạnh, cô không mặc áo len, bên trong áo khoác trống rỗng, gió thổi thẳng vào cổ xuống dưới, gió lạnh sặc đến mức muốn ho, liền vội vàng đi vào trong tòa chung cư.
Vừa vào đến thang máy điện thoại vang lên, cô nhìn là Nguyễn Chính Đông, quả thật không muốn nghe máy lắm, nhưng vẫn cứ nghe."
Đầu dây bên kia yên lặng một lúc lâu không nói, thậm chí có thể nghe thấy tiếng thở của anh, còn cả tiếng gió rít khi xe chạy, chắc là đã ở trên đường, nhưng tại sao anh lại gọi điện đến? Cuối cùng vẫn là cô không nhịn được : "Có chuyện gì thế?"
Anh nói: "Giai Kỳ, xin lỗi."
Cô vội vàng đáp: "Không sao không sao, tôi đã quên rồi. Tâm trạng anh không tốt, nói tôi vài câu cũng phải thôi."
Anh nói: "Không, Anh sai rồi."
Cô hết sức an ủi anh: "Không sao hết, thật sự không sao mà, tôi thật sự không để ý đâu, chỉ là một câu nói, anh đùng để bụng."
Anh nói: "Không phải, Anh nói sai rồi, Giai Kỳ, anh sai rồi, hôm nay anh đến, thật sự không phải là vì chuyện thuốc lá, anh muốn gặp em. Giai Kỳ, những lời nói lúc nãy của anh đều là nói dối, ngay cả bản thân anh cũng không biết là tại sao, nhưng anh không thể chịu nổi nữa, em cứ giả vờ với anh như vậy, em cứ giả vờ ngốc trước mặt anh như thế. Anh không chịu nổi nữa rồi......"
Anh ngừng lại một lúc, giọng nói lạnh lẽo: "Anh yêu em.."






Giai Kỳ không ngủ được, mơ thấy bệnh viên, nửa đêm ở bên ngoài hành lang phòng bệnh có tiếng người khóc thút thít, cô đi ra ngoài xem, một cô gái rất trẻ, có lẽ chỉ khoảng 20 tuổi, tựa vào đó khóc thút thít, khóc rất thương tâm. Cô muốn đi đến xem, hỏi xem có thể giúp được gì không, nhưng không biết vì sao đôi chân không thể cử động được, chỉ có thể đúng nguyên tại chỗ, trơ mắt nhìn. Sau đó cô gái ấy ngẩng đầu lên, khuôn mặt đẫm nước mắt, không ngờ lại chính là bản thân cô.
Lúc đó cô liền tỉnh dậy, toàn thân đẫm mồ hôi, nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch trong bóng tối, cô nhẹ nhàng ngồi dậy, lần mò xuống phòng bếp rót cuốc nước, uống hết một cốc nước nóng, quả tim vẫn còn đập thình thịch. Cô lại nằm xuống, nhưng không ngủ nổi, khép mắt lại dường như lại ở trong bệnh viện.
Chính là lúc đó, mới biết thế nào gọi là đi vào đường cụt.
Tiền tiêu đi giống như là nước, một chút tích lũy ít ỏi của cha vốn chỉ như một giọt nước nhỏ, bệnh viện vào mỗi buổi chiều đều có thông báo thúc giục nộp tiền.
Tờ giấy rất mỏng, cầm trên tay lật phật, phát ra tiếng roạt roạt, danh sách dài kín mít các loại thuốc phải dùng, đủ loại tiền, trong lòng cô như lửa đốt, trong miệng đều mọc lên những bong bóng máu, nhưng không hề cảm thấy đau. Dương như không còn cảm giác, hai ngày hai đêm liền, không hề chợp mắt, trong bụng trống rỗng, giống như là nhét một hòn đá lớn vào. Đôi môi khô nứt nẻ, nứt ra những vệt máu nhỏ.
Cha từ trước vẫn rất gầy rất gầy, cắm trên tay những ống truyền xanh xanh đỏ đỏ, gầy đến gân nổi lên rất cao, thậm chí cô không biết rằng ông bị huyết áp cao.
Lúc lên tiểu học cô bị mấy bạn nữ cùng lớp bắt nạt, bởi vì thành tích của cô tốt, mấy bạn nữ đó thuyết phục tất cả con gái trong lớp không chơi với cô, còn mắng mẹ cô là đôi giày rách. Cô đánh nhau với mấy đứa đó, đánh đến mức chảy máu đầu, một mình không dám về nhà. Cầm cặp sách đi loanh quanh khắp nơi, ngồi trên thành cầu nhìn những chiếc thuyền dưới sông, chiếc thuyền nhỏ hẹp chất đầy gạo, chất từng bao từng bao cao ngất, cô đi xuyên qua hầm cầu. Nước dưới sông có màu xanh rất thẫm, trào lên những bong bóng màu trắng, chầm