The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hẹn Đẹp Như Mơ

Hẹn Đẹp Như Mơ

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341395

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1395 lượt.

chậm không có tiếng động. Cô cứ ngồi cho đến khi trời tối, ánh đèn của nhà nhà sáng lên, trong gió đêm nhẹ nhàng cô nhe thấy tiếng ti vi phát sóng chương trình thời sự gần đó, quen thuộc mà xa vời.
Cuối cùng cha tìm thấy cô.
Không hề trách mắng cô, cả đường cha chỉ im lặng, sau khi vào nhà lấy nước nóng cho cô rửa mặt, cũng không hỏi vì sao cô đánh nhau, vì sao không về nhà, chỉ cầm chiếc khăn bông xoa cồn iốt cho cô.
Rất đau, thấm vào trong vết thương, cô cứ cắn chặt môi, không kêu một tiếng.
Cha cũng không nói gì, cuối cùng ông xách bình nước nóng xuống dưới lầu, đi đến cửa mới quay đầu lại nói với cô: "Ăn cơm đi."
Trên bàn úp chiếc lồng bàn màu xanh, mu bàn tay cô bị thương một vết lớn, đau như kim châm, lấy bàn tay tím xanh chầm chậm nhấc chiếc lồng bàn lên, bên trong có món tôm lột xào mà cô thích ăn nhất, tôm đã được bóc vỏ trắng như tuyết đều đã bị nguội, nhưng vẫn tỏa ra mùi thơm nức.
Cô cầm bát ngồi một mình trước bàn ăn, âm thầm ăn cơm.
Cuối cùng cha đi đến, đứng đằng sau nhìn cô ăn cơm, một lúc sau, xoa xoa mái tóc của cô, lấy từ túi áo ra đưa cho cô một quả quýt.
Quả quýt đó rất to, rất đỏ, màu sắc rực rỡ.
Lúc cha nhẹ nhàng đặt quả quýt lên bàn trước mặt cô, bàn tay cầm đũa của cô không kìm được run nhẹ, sau đó, liền khóc.
Rất nhiều lần cô mơ thấy cha, mơ thấy lúc cô còn rất nhỏ, buổi sáng ngủ dậy đi học, buổi sáng mù đông gió lạnh, mặc vào người chiếc quần len và áo bông dày cộp, tay bị cứng đờ đến mức không còn tuân lệnh nữa, lạnh ngắt lạnh ngắt, trên cánh cửa tử quần áo kiểu cũ khảm một tấm gương hình bầu dục, soi thấy cô, trật vật để thắt khăn quàng đỏ, cha ở dưới nhà nhóm bếp lò, từ cửa sổ có thể nhìn thấy. Cô đeo cặp sách xuống lầu, trong chiếc giếng trời nho nhỏ tỏa ra khói xanh, cha cầm chiếc kìm gắp than gắp những cục than củi để nhóm cho than tổ ong cháy lên, vừa quạt vừa thổi, tiếng ho quen thuộc. Cô đi xuống dưới lâu, xuyên qua đám sương mù làm cho người ta sặc, lại không thấy cha đâu nữa.
Rất hốt hoảng, lúc nào cũng lập tức tỉnh mộng, sau đó mới phát hiện trên khuôn mặt mình đầm đìa nước mắt
Cô vẫn không hề biết mẹ của Mạnh Hòa Bình, rốt cuộc đã nói với cha cô những gì.
Mùa hè năm đó Mạnh Hòa Bình bị công ty phân đi Quý Châu làm một công trình, một thị trấn nhỏ vô cùng hoang vắng ở biên cương, ngay cả sóng điện thoại cũng không có, gọi một cuộc điện thoại phải đi rất xa đến bưu điện. Rất vất vả, nhưng trợ cấp cao, Mạnh Hòa Bình vẫn luôn muốn mua nhà rồi kết hôn. Bởi vì làm công trình này, họ không có kỳ nghỉ, trước khi nghỉ Mạnh Hòa Bình chỉ gọi cho cô một cú điện thoại, anh luôn bị chảy máu cam, lúc gọi điện đến cũng đang nhét bông trong mũi, khi nói chuyện giọng nói ù ù, cách nhau mấy nghìn km, cách nhau chiếc điện thoại nhỏ, Giai Kỳ đau lòng đến nước mắt rơi liên tục, khuyên anh đừng làm nữa, quay về tìm một công việc khác, nhưng anh không chịu. Anh nói: "Qua một tháng nữa là kết thúc rồi, anh sẽ quay về. Em nghỉ rồi thì về nhà thăm cha đi, một mình ông cô đơn lắm.
Vì Mạnh Hòa Bình không lấy được giấy chứng nhận hộ tịch tại nơi ở, cho nên họ vẫn không có cách nào để kết hôn, Giai Kỳ cũng không chấp nhận việc tự tiện kết hôn theo ý mình, cô không hề muốn làm tổn thương đến gia đình họ Mạnh, dù gì họ cũng là cha mẹ của Mạnh Hòa Bình, chỉ có một đứa con trai là anh, họ phản đối cũng chỉ vì thương yêu anh mà thôi.
Nhưng Giai Kỳ không ngờ rằng mẹ của Mạnh Hòa Bình lại đến Chiết Giang, đó là ngày thứ 3 trong kỳ nghỉ dài, cha đã đi Hàng Châu từ sớm, nói rằng mấy chiến hữu họp mặt. Đến buổi tối rất muộn ông vẫn chưa về, Giai Kỳ không ngủ, xem tivi một cách không chú tâm, cứ một lúc lại chạy ra cửa sổ ngóng, sau đó cuối cùng nhìn thấy cha về, Giai Kỳ không kìm được gọi một tiếng "Cha" , Vưu Minh Viễn không ngẩng đầu lên, cúi khom lưng, chầm chậm bước lảo đảo qua chiếc giếng trời, lúc đó trời đang mưa, tiếng mưa rơi rào rào nhè nhẹ, ánh đèn vàng vọt của nhà hàng xóm ở lầu dưới xuyên qua cửa sổ, chiếu vào những vệt mưa nhỏ trắng như cây kim, dệt nên hình bóng cô độc lẻ loi của cha, ông không hề cầm ô, mái tóc hoa râm sáng lên trong ánh đèn ảm đạm, đột nhiên Giai Kỳ cảm thấy hoảng loạn, bởi vì cha đã đi vào trong hàng hiên tối om om, nhà cô Trương sống ở dưới lầu gào to lên: "Giai Kỳ! Giai Kỳ mau xuống đi! Cha cháu bị ngã rồi!"
Cô dường như lao xuống dưới, nước mắt cứ rơi lã chã, bác Tôn dưới lầu vội vàng đỡ cha cô dậy, cô chỉ biết khóc, không nói nổi câu nào, bàn tay cha cô lạnh buốt lạnh buốt, quần áo ướt hết hơn một nửa, trong tay vẫn nắm chặt một chiếc phong bì.
Trong phong bì chỉ có một tấm thẻ ngân hàng, đó chính là 5 vạn tệ.
Giai Kỳ vĩnh viễn cũng không thể biết, cha có tâm trạng như thế nào, khi đem tấm thẻ này về.
Cô vĩnh viễn cũng không thể biết, cha đã phải chịu sự sỉ nhục như thế nào.
Cô vĩnh viễn cũng không thể biết, cha đã chịu sự tổn thương như thế nào.
Lúc cuối cùng cha cũng rời xa cô, cô kêu khóc thảm thiết, ôm thân thể lạnh ngắt của cha, mãi mãi cũng không thể tha thứ cho bản thân, đem đến cho người thân duy nh