Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hẹn Đẹp Như Mơ

Hẹn Đẹp Như Mơ

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341405

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1405 lượt.

n quấn băng gạt, trên cánh tay cũng quấn bắng, thảm hại vô cùng, dáng vẻ này mà đi ăn cơm chắc chắn là không được hợp lý. Liền nói: "Vậy hay là đưa cậu và Đinh Đinh về trước đi, quả thật rất xin lỗi, hôm nay làm cậu hoảng hồn rồi. Quả thật tớ trông lôi thôi lộn xộn thế này, đành để lần sau mời cậu ăn cơm vậy."
Quyên Tử nói: "May mà cậu không sao, chúng ta nói mấy cái đó làm gì chứ? Tớ sắp lo lắng cho cậu đến chết đi được ấy."
Đang nói chuyện, điện thoại reo lên, Giai Kỳ dùng một bàn tay lần mò trong túi xách một lúc lâu mới thấy, là Nguyễn Chính Đông.
Dường như tâm trạng anh cũng rất tốt, vừa mở miệng đã hỏi: "Sao hả? Ăn cơm cùng hotboy đang bế con xong chưa hả?"
Giai Kỳ úp úp mở mở một lúc, nói: "Vẫn chưa xong."
Anh bỗng nhiên cười hai tiếng: "Hôm nay cho em chịu thiệt thòi một chút, nhưng mà không phải do anh cố ý."
Giai Kỳ mơ hồ, chỉ cảm thấy kỳ lạ: "Cái gì?"
"Anh bị ngã ở trong phòng tắm, không ngờ một lúc lâu sau vẫn không đứng dậy được. May mà y tá đi vào nghe thấy, đỡ anh dậy, bạn trai em lúc đó mặc hơi ít đấy, không phải là em gián tiếp bị thiệt thòi sao."
Một lúc lâu sau Giai Kỳ mới hiểu ra, hoàn toàn không có tâm trạng để ý đến sự nói cười của anh, chỉ hỏi: "Sao lại ngã? Nghiêm trọng không?"
"Không sao, chỉ xước một ít da ở đầu gối thôi, cũng không biết vì sao, đột nhiên đầu óc choáng váng, trượt chân liền ngã, nền nhà phòng tắm bệnh viện vốn dĩ đã không ổn rồi."
Đúng thế, so với gạch lát nền chống trơn trượt hàng cao cấp xa xỉ nào đó của Đức được lát trong phòng tắm nhà anh, thì kém hơn rất nhiều rất nhiều. Cánh tay Giai Kỳ đau từng hồi, không có cách nào đành đổi cầm điện thoại sang tay trái. Anh nói: "Tối em đến, đem cho anh cái gì ăn nhé, anh muốn ăn há cảo em làm, lần trước không được ăn."
Giai Kỳ do dự một lúc, nói: "Tối nay à.....em sợ sẽ về nhà hơi muộn, không kịp làm, hơn nữa vẫn chưa mua đồ." Cô cảm thấy dáng vẻ cô lúc này quá nhếch nhác, đến bệnh viện Nguyễn Chính Đông nhìn thấy sẽ hỏi, anh là bệnh nhân, không nên làm cho anh lo lắng. Cô nói: "Thế này đi, ngày mai em làm rồi mang đến cho anh, hôm này sợ rằng ăn cơm xong sẽ hơi muộn, em không đến bệnh viện nữa."
Anh rõ ràng là ngẩn ra một lúc, mới chầm chậm nói: "Cũng được."
Giai Kỳ dập điện thoại, Quyên Tử mỉm cười với cô, hỏi nhỏ: "Maybach à?"
Trong lòng Giai Kỳ rối loạn, gật đầu qua loa. Một lát sau đã đến nhà của Quyên Tử, cô ôm Đinh Đinh xuống xe, đứa bé đã ngủ. Quyên Tử sợ đứa bé bị cảm lạnh, trong lúc đang suy tính, Mạnh Hòa Bình đã xuống xe, lấy chiếc áo khoác của mình bọc vào cho đứa bé, Quyên Tử vô cùng cảm động, liên miệng cảm ơn. Từ trước đến nay anh luôn chu đáo, rất biết suy nghĩ cho bạn bè, trong lòng Giai Kỳ nghĩ, nếu không phải như vậy, cũng sẽ không chịu nhúng tay vào chuyện đâu đâu của mình. Bên ngoài gió đêm như lạnh như cắt, lạnh đến nỗi nói chuyện thổi ra những đám hơi trắng lớn, Quyên Tử vội vàng nói với Giai Kỳ: "Ngày mai tớ sẽ gọi điện cho cậu, vết thương của cậu phải chú ý đấy, nhớ phải đến bệnh viện thay thuốc."






Cuối cùng, anh nói: "Anh đến đó thăm em."
Giai Kỳ không chịu đồng ý: "Muộn quá rồi, hơn nữa anh lại vừa mới bị ngã xong, anh là bệnh nhân đừng chạy lung tung. Hay là ngày mai em đến thăm anh, em đem há cáo đến cho anh nhé."
Anh cũng không kiên trì nữa.
Ngày hôm sau vẫn đi làm bình thường, bởi vì tổ của họ có một case quan trọng, một đống việc cần làm, cả tổ đều bận đến mức quay cuồng, cô không dám xin nghỉ như thế sẽ làm tăng thêm gánh nặng cho đồng nghiệp.
Các đồng nghiệp rất quan tâm đến vết thương của cô, bởi vì trông rất sợ. Lúc ăn cơm trưa Châu Tịnh An phê bình Giai Kỳ: "Cô lại còn đuổi theo tên cướp, cô xem vết thương của cô đi, cô nói xem hành động như thế, rốt cuộc nên gọi là dũng cảm hay gọi là ngu ngốc hả? Nói cô ngốc, có lúc trong lòng không biết có bao nhiêu khúc ngoặt nhỏ, nói cô thông minh, cô lại thường ngốc đến mức hết thuốc chữa."
Giai Kỳ nhận ra chuỗi tràng hạt mà Lão Mạch tặng cô, lúc đó rơi đầy ra đất, bây giờ lại được đặt trong túi vật chứng không thiếu hạt nào, ngay cả sợi dây bị đứt cũng ở đó. Không kìm được cảm kích: "Là của tôi, cảm ơn các anh đã chu đáo như vậy, giúp nhặt từng hạt về."
Đồng chí cảnh sát cười một tiếng nói: " Đây là tên tội phạm mang đến khi tự thú——chuỗi hạt này, hắn ta dám không nhặt từng hạt sao?"
Giai Kỳ cảm thấy hơi nghi hoặc, luôn cảm thấy trong lời nói của anh có gì đó.
Lúc nhận dạng giống như là cảnh quay chậm trên film, cách tấm kính chỉ ra tên tội phạm đó đúng là tên cướp. Giai Kỳ cảm thấy khó chịu, bởi vì mới qua có một đêm, tên tội phạm đó lại cũng bị thương, trên tai băng bó, trên tay cũng cuốn băng, lại bị thương y hệt cô. Khuôn mặt tên tội phạm rất rõ ràng, Giai Kỳ vừa nhìn đã nhận ra đó là tên cướp.
Nhận dạng người xong, Cảnh sát lại đặc biệt nói với cô: "Đợi đến khi kết thúc vụ án, mới có thể trả cho cô chuỗi tràng hạt."
Giai Kỳ nói: "Không sao.\'
Người cảnh sát đó lại cười một lúc, rồi mới nói: "Cô yên tâm, vật chứngt


XtGem Forum catalog