Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341406
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1406 lượt.
quan trong chúng tôi cũng sẽ giữ gìn an toàn."
Bây giờ Giai Kỳ mới cảm thấy chuỗi tràng hạt đó chắc không hề bình thường, nhưng nhất thời không nghĩ gì sâu sa cả. Lúc đi ở hành lang để ra ngoài đúng lúc đi qua một phòng làm việc lớn, mấy vị cảnh sát đang nói chuyện với nhau, ở giữa có một người cầm cốc trà đang nói: "Mọi người đừng thấy chuỗi trành hạt đó bình thường, đó là chuỗi bồ đề xuyên bằng sợi vàng, chính là 4 hạt ngà voi hình hoa sen , cả thành phố này các cậu không tìm được chuỗi thứ 2 đâu. Nhưng cho dù là chỉ hơi hiểu biết, cũng không ai dám không nhận ra chuỗi hạt đó......"
Giai Kỳ đi chậm lại, chỉ nghe thấy người đó nói rất đặc sắc: "Bọn họ coi trọng tam đao lục động*, nhưng nghe nói là do Lão Mạch tặng, nói rằng người em gái này của mình trong băng đảng vốn dĩ không có ai biết, kẻ không biết thì không trách. Cho nên bảo tên đó tự chém 2 nhát y hệt vào bản thân mình, một nhát trên tai, một nhát trên tay, sau đó bảo hắn đến đồn của chúng ta tự thú......."
Giai Kỳ như là đang nghe một câu chuyện ly kỳ, không ngờ rằng Lão Mạch chủ quán cháo đó lại là một nhân vật như thế, chẳng trách mà cô luôn cảm thấy phong thái khí thách không hề tầm thường, có khí phách nghĩa hiệp thời xưa, không ngờ rằng lại là nhân vật truyền kỳ bí ẩn trong thành phố. Còn cái mạng sống này của cô, lại là do dựa vào chuỗi tràng hạt đó mà mới có thể bảo toàn được.
Cô cảm thấy mình rất may mắn một hồi lâu, đi ra khỏi đồn công an, liền gọi điện cho Nguyễn Chính Đông. Vốn dĩ định nhờ anh giúp chuyển lời cảm ơn đến Lão Mạch, không ngờ rằng điện thoại của Nguyễn Chính Đông lại tắt máy, gọi đến điện thoại ở phòng bệnh, chuông reo một hồi lâu cũng không có người nghe.
Cô cảm thấy hơi kỳ lạ, nhưng nghĩ rằng chắc là anh đang làm trị liệu, nên cũng không lưu tâm lắm. Nhìn thời gian không còn sớm nữa, liền đến siêu thị mua thức ăn, rồi về nhà làm há cảo, sau đó mới cầm chiếc bình giữ nhiệt rồi bắt một chiếc taxi đến bệnh viện.
Tầng phòng bệnh đó vẫn yên tĩnh như trước đây, cô gõ cửa không thấy có người trả lời, thử xoay xoay ổ khóa, cũng vẫn bị khóa, do đó đi đến chỗ mấy y tá hỏi: "Xin hỏi bệnh nhân phòng 1708 đi làm trị liệu rồi à?"
Cô y tá ngẩng đầu lên nhìn cô, nhận ra cô thường xuyên đến, liền nói: "1708 xuất viện rồi."
Giai Kỳ đờ ra, nói lại một lần: "Xuất viện rồi?"
Cô y tá nói: "Đúng, sáng nay bệnh nhân kiên quyết đòi xuất viện, mấy vị giáo sư ở tổ chuyên gia đều không đồng ý, cuối cùng viện trưởng Triệu quản lý nghiệp vụ ra mặt dàn xếp, mới ký tên cho anh ta xuất viện.
Giai Kỳ hỏi: "Vậy anh ấy về nhà rồi à?"
Y tá lắc lắc đầu, nói: "Cái đó chúng tôi cũng không biết."
Trong lòng Giai Kỳ rối loạn hết cả lên, xách chiếc bình giữ ấm nặng trình trịch lên, không biết bản thân mình đã xuống lầu bằng cách nào.Ngỡ ngàng ngẩng đầu lên, mới biết mình đã đứng ở dưới cổng bệnh viện, đường xá lúc hoàng hôn xe đi nhốn nháo, nhưng nhất thời lại không biết bản thân mình đang nghĩ gì. Đưa tay ra thử gọi số điện thoại của anh, vẫn cứ tắt máy. Ngắt điện thoại cảm thấy vô cùng hoang mang, dường như bây giờ mới biết, ngoài số điện thoại của anh, không có cách nào khác có thể liên lạc được với anh, nhưng ngay cả điện thoại di động cũng tắt máy.
Đến tối, cô đã gọi cho anh không biết bao nhiêu lần, vẫn là câu nói xin hãy gọi lại sau đó. Giai Kỳ sốt ruột, chỉ sợ rằng bệnh tình của anh có chuyển biến gì, nhưng không thể nghĩ ra vì sao anh lại nhất quyết đòi xuất viện, hơn nữa còn vội vàng như thế
Cô cả đêm không ngủ được, ngày hôm sau gọi điện cho Nguyễn Chính Đông cả ngày liền nhưng vẫn cứ tắt máy, đứng ngồi không yên, cuối cùng đành gọi đến đài truyền hình, qua bao nhiêu người, tốn bao nhiêu công sức mới hỏi được số điện thoại của Nguyễn Giang Tây
Nguyễn Giang Tây đang đi công tác ở tận Vân Nam, nghe điện thoại của cô vô cùng bất ngờ, nghe cô nói Nguyễn Chính Đông xuất viện, càng cảm thấy bất ngờ hơn: "Cái gì? Cô đợi một lát, tôi gọi điện về nhà hỏi xem sao."
Một lúc lâu sau cô mới gọi điện lại, trong giọng nói có sự lo lắng lờ mờ: "Anh ấy không về nhà, người làm ở nhà nói anh ấy không về qua nhà. Tôi gọi đến chung cư của anh ấy cũng không có người nghe. Những người ở hai biệt thự ở Tây Sơn và Mật Vân cũng nói anh không qua đó. Mấy hôm nay mẹ tôi đi ra nước ngoài cùng cha, anh ấy nhất định là giấu bà chuyện xuất viện.
Lòng Giai Kỳ bỗng nhiên trùng xuống, cảm thấy sợ
Lúc tan ca, Giai Kỳ chần chừ một lúc, không đi về hướng tàu điện ngầm như mọi lần, mà đi đến một trạm xe bắt xe số 300. Đã nhiều năm rồi Giai Kỳ không đi tuyến xe đó nữa, không ngờ rằng chỉ có mấy năm ngắn ngủi, mà tuyến đường này đã đông đúc như vậy. Trên chiếc xe điều hòa người vẫn cứ chen chúc, đông đến mức gần như không có chỗ đứng. Thời tiết quá lạnh, trên của kính xe toàn là hơi nước màu trắng, bên ngoài cửa số lờ mờ, bầu trời thành phố dần dần tối đi, còn cô bị kẹp trong dòng người đông đúc, không muốn nghĩ bất cứ việc gì.
Những người phía sau lên xe quả thật quá đông, trong xe chật đến mức trong như đầu những con cá mòi, không khí