XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hẹn Ước

Hẹn Ước

Tác giả: Twentine

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342674

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2674 lượt.

góc áo Trần Minh Sinh nhìn nhìn, nhíu mày bảo: “Chú xem chú đi, biến mình thành cái gì rồi?”
Trần Minh Sinh cúi đầu không đáp.
Ngô Kiến Sinh nói: “Giang Danh, việc này cậu có chỗ không đúng. Dù thế nào cậu cũng phải báo với bọn tôi một tiếng. Không nói một câu cứ thế bỏ đi là sao chứ?”
Trần Minh Sinh gật đầu: “Là tôi sai.”
“A Danh.” Bạch Cát khẽ rít một hơi thuốc bảo: “Chú theo anh bao lâu rồi?”
Trần Minh Sinh bất giác nghiến răng đáp: “Tám năm.”
Bạch Cát dường như cũng bị quãng thời gian ấy thu hút, hắn nhìn từng vòng khói thuốc chậm rãi bay lên, tựa như đang đắm mình trong ký ức.
Một lát sau, có tiếng gõ cửa, Ngô Kiến Sơn lên tiếng cho vào. Hai nhân viên phục vụ đẩy xe bước vào, trên xe đẩy bày nguyên liệu cho món lẩu.
Bạch Cát hạ tay xuống, dụi tắt điếu thuốc trong gạt tàn: “Đến đây nào, ăn cơm trước đã.”






Trần Minh Sinh theo Bạch Cát bước lại bàn. Phục vụ xếp trên bàn mười mấy dĩa, thịt, rau, hải sản, tất cả đã chuẩn bị xong.
Lẩu được bưng lên cuối cùng, Bạch Cát lấy khăn ướt lau tay, nói với phục vụ: “Lấy hai bình rượu ngon.”
“Dạ, anh chờ một lát nha.”
Phục vụ xuống lấy rượu, Bạch Cát vỗ vỗ vai Trần Minh Sinh: “Ăn sáng chưa?”
Trần Minh Sinh: “Mới ăn một chút.”
Lưu Vĩ bỗng nhiên nói: “Đúng vậy, anh Danh. Lúc đó em cũng đi.” Gã thoáng nhìn Ngô Kiến Sơn, sau đó lại quay sang, nét mặt như nghiền ngẫm: “Anh Danh, bọn em tìm lâu như vậy nhưng không hề có tin tức của anh, anh đã đi đâu vậy?”
Bạch Cát lại nhúng một miếng thịt, lúc ăn dường như hơi nóng, thổi phù phù mấy lần.
Trần Minh Sinh nói: “Sau khi gặp chuyện, tôi trốn ở Đông Hưng vài ngày, sau đó theo một chuyến xe vận chuyển hoa quả lên phía Bắc.”
Lưu Vĩ nói: “Bọn em báo tin khắp nơi, anh không để ý sao?”
Trần Minh Sinh: “Không.”
Lưu Vĩ cười lạnh. Gã khoảng ba mươi tuổi, nhìn nhỏ hơn Trần Minh Sinh một chút, bộ dạng cũng không khó coi, nhưng nét mặt luôn ẩn hiện sự tàn ác, nhất là lúc nhìn Trần Minh Sinh lại càng rõ ràng.
Gã gọi một tiếng anh Danh, nhưng không hề có chút tôn trọng, ngay cả thằng ngốc cũng nghe thấy, tuy vậy không ai có biểu hiện gì khác.
Trần Minh Sinh nhìn gã.
Gã Lưu Vĩ này anh gặp lần đầu là năm năm trước. Lúc đó, anh đã theo Bạch Cát được vài năm.
Ban đầu, Lưu Vĩ làm trong một sòng mạt chược, Bạch Cát muốn mua sòng bài đó nhưng chủ không chịu bán, kiên quyết không phối hợp. Bạch Cát liền mua chuộc một tên làm công trong sòng mạt chược, chính là Lưu Vĩ.
Bạch Cát cho Lưu Vĩ một khoản tiền, Lưu Vĩ nhanh chóng tròng thòng lọng vào cổ ông chủ mình, đóng cửa sòng mạt chược. Bạch Cát được lót đường sẵn cứ thế mua lại, Lưu Vĩ cũng theo Bạch Cát từ đó.
Lại nói tiếp, Lưu Vĩ từ một tên làm công trong sòng mạt chược leo lên tới hôm nay, ít nhiều phải kể đến công của Trần Minh Sinh, bởi vì người làm nhiệm vụ tìm người ở sòng mạt chược chính là anh.
Đây không coi là ơn gặp mặt mà hoàn toàn ngược lại, ở một mức độ nào đó đây chính là tình huống quyết định Trần Minh Sinh và Lưu Vĩ đi chung đường trong tương lai.
Sở dĩ Trần Minh Sinh tìm Lưu Vĩ, là vì anh nhìn thấy sự không cam lòng với hiện thực của Lưu Vĩ. Không chỉ vậy, anh còn nhận ra, Lưu Vĩ là một kẻ tư lợi, tâm địa độc ác, có thể vì bản thân mà bất chấp tất cả.
Cũng vì nguyên nhân đó, dù chính anh kéo Lưu Vĩ theo, nhưng anh không hề tiếp xúc với gã.
Ngay từ đầu Lưu Vĩ đã muốn theo Trần Minh Sinh, nhưng càng về sau gã càng phát hiện ra mặc kệ là gã đưa thuốc, dâng rượu hay ân cần hiến thêm những thứ khác, Trần Minh Sinh cũng vĩnh viễn không để mắt đến gã.
Con người chính là như vậy, khi sống chung với nhau, rồi sẽ phát hiện ra những điểm khác biệt với người khác. Và khi bọn họ nhận ra chính vì sự khác biệt này đã dẫn đến sự mâu thuẫn ngấm ngầm thì tình cảm tích cực cũng sẽ chuyển thành ác ý vô hình.
Lưu Vĩ là một kẻ như thế và hơn thế nữa.
Sau đó gã theo Ngô Kiến Sơn. Ngô Kiến Sơn cũng là tâm phúc của Bạch Cát, đối xử với gã cũng không tệ, nhưng gã vẫn canh cánh trong lòng với Trần Minh Sinh.
Gã cảm thấy, Trần Minh Sinh có gì đó rất khác.
Nếu so sánh sự khác biệt không lẫn được với người khác, thì chỉ có thể nói, trên người Trần Minh Sinh có điểm rất đặc biệt nhưng cụ thể là gì gã không nói được. Tuy vậy gã vẫn cảm thấy, Trần Minh Sinh không giống những người xung quanh.
Hơn nữa, dường như rất nhiều người cũng nhận ra sự khác biệt nơi anh. Vì sự khác biệt này mà bọn họ đến bên cạnh Trần Minh Sinh.
Nếu không thể hình dung sự khác biệt của anh thì có lẽ sẽ dùng những từ sau để nói về anh — điềm tĩnh, dũng cảm, đàn ông. Thậm chí còn có những từ không nên xuất hiện trong đầu bọn họ ví dụ như kiên định, trung thành.
Trần Minh Sinh luôn luôn là người làm việc khiến Bạch Cát yên tâm nhất.
Cho nên Lưu Vĩ căm ghét Trần Minh Sinh, sự căm ghét ăn sâu tận linh hồn. Trần Minh Sinh không thèm để mắt đến gã càng khiến gã căm ghét sâu sắc hơn.
“Anh Danh, có chuyện gì anh cũng không nên bỏ đi, mọi người đâu phải không giúp anh.” L