Tác giả: Twentine
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342669
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2669 lượt.
phía bắc công viên Trịnh Hòa không xa, có một tòa nhà nằm khuất sâu bên ngã tư đường, mọi người qua lại không hề để ý tới.
Bạch Vi Vi – con gái Bạch Cát ở nơi này, nên Bạch Cát gọi chỗ này là “Hoa Viên”.
Thật ra gọi nó là hoa viên cũng đúng, vì trong sân ngôi biệt thự tràn ngập hoa cỏ.
Trần Minh Sinh ngừng xe trước cổng, chống nạng bước xuống. Cổng hoa viên không khóa, Trần Minh Sinh đẩy cửa bước vào. Anh gặp Ngô Kiến Sơn trong Hoa Viên.
“Giang Danh.” Ngô Kiến Sơn cũng thấy anh, Trần Minh Sinh bước tới hỏi: “Sao cậu lại ở đây?”
Ngô Kiến Sơn đáp: “Anh Bạch lo cậu rời đi lâu nên không quen, bảo tôi qua đây đón cậu.”
Trần Minh Sinh và Ngô Kiến Sơn cùng bước vào trong nhà, Trần Minh Sinh hỏi: “Cậu đến bao lâu rồi?”
Ngô Kiến Sơn: “Đến từ sáng sớm.”
Trần Minh Sinh liếc nhìn anh ta, lơ đãng hỏi: “Hôm qua ở cùng anh Bạch đến khuya à?”
“Ừ.” Ngô Kiến Sơn ngáp, đẩy cửa ra: “Đến trung tâm tắm hơi một chuyến tới nửa đêm.”
Diện tích ngôi biệt thư không lớn, nhưng bên trong trang hoàng rất tinh xảo, mọi thứ được xếp đặt ngay ngắn, gọn gàng. Vách tường dán giấy với hoa văn nhỏ nhắn, nền nhà trải những tấm thảm vuông, hoa tươi được bày trên bàn trà và bên cạnh chân đèn, trông vô cùng độc đáo.
“Vi Vi đâu?”
“Vẫn chưa về.” Ngô Kiến Sơn dẫn Trần Minh Sinh vào phòng khách, hai người ngồi xuống sô pha, lúc này một người phụ nữ ăn mặc như người giúp việc bước ra, Ngô Kiến Sơn bảo bà: “Lấy chút hạt dưa, đậu phộng và pha một ấm trà.”
Người phụ nữ gật đầu, không nói một lời, xoay người đi vào nhà bếp chuẩn bị đồ ăn.
Trần Minh Sinh ngồi đối diện Ngô Kiến Sơn, Trần Minh Sinh lại hỏi: “Khi nào cô ấy về?”
Ngô Kiến Sơn rút điếu thuốc ra châm lửa, anh ta đưa cho Trần Minh Sinh một điếu: “Không biết, có lẽ một lát nữa.”
Trần Minh Sinh đốt thuốc từ bật lửa trên tay Ngô Kiến Sơn: “Bây giờ cô ấy đang làm gì?”
Ngô Kiến Sơn trả lời: “Anh Bạch nhờ người tìm việc cho cô ấy.”
Trần Minh Sinh: “Ở đâu?”
Ngô Kiến Sơn: “Ở trường tiểu học, làm giáo viên tiếng Anh.”
Trần Minh Sinh sửng sốt: “Giáo viên?”
Ngô Kiến Sơn cười cười đáp: “Ừ.”
Trong lúc bọn họ trò chuyện, bên ngoài có tiếng còi xe, Trần Minh Sinh và Ngô Kiến Sơn đồng loạt nhìn ra ngoài cửa.
Không bao lâu, cửa mở toang, một cô gái bước vào.
Cô gái khoảng chừng hai bốn, hai lăm tuổi, vóc người không cao, nhưng rất xinh đẹp. Cô gần như chạy xộc vào phòng, vừa đẩy cửa ra, ánh mắt cô lập tức ngừng lại ở chỗ Trần Minh Sinh đang ngồi trên sô pha.
“A Danh?” Cô gái hơi mấp máy môi, chăm chú nhìn Trần Minh Sinh tựa như thảng thốt: “… A Danh?”
Trần Minh Sinh nhìn cô: “Vi Vi.”
Bạch Vi Vi mở to mắt, khóe mi dần đỏ. Cô ném túi đi, bước tới chỗ Trần Minh Sinh.
“A Danh…”
Trần Minh Sinh đứng dậy, Bạch Vi Vi chạy ào vào lòng anh.
“A Danh! Em biết anh không chết, em biết anh không chết mà!” Bạch Vi Vi kéo tay Trần Minh Sinh, nước mắt tuôn trào.
Trần Minh Sinh bị cô nhào vào lòng nên mất thăng bằng, ngã xuống sô pha. Bạch Vi Vi cũng ngã theo, lúc này cô mới trông thấy chân của Trần Minh Sinh.
“A.” Bạch Vi Vi hoảng hốt: “A Danh, chân anh sao vậy?”
Trần Minh Sinh: “Không sao.”
Bạch Vi Vi cúi đầu nhìn cái chân bị cụt, đôi mắt cô dường như hơi nghi ngờ. Cô hỏi lại câu vừa nãy: “A Danh, chân của anh bị sao vậy?”
Trần Minh Sinh nhìn vào mắt Bạch Vi Vi, ánh mắt bây giờ hơi khác lúc nãy. Trần Minh Sinh biết rõ tật xấu của cô, anh kéo tay cô lảng sang chuyện khác: “Anh nghe Ngô Kiến Sơn kể, em làm giáo viên dạy tiểu học?”
Bạch Vi Vi còn đang cúi đầu, Trần Minh Sinh hỏi, cô mới hoàn hồn, sau đó giương mắt lên, ánh mắt trong veo trở lại.
“Đúng vậy.” Bạch Vi Vi trả lời: “Em làm giáo viên dạy tiếng anh ở trường tiểu học.”
Trần Minh Sinh cười hỏi: “Có thích không?”
“Thích.” Bạch Vi Vi giống như một cô bé vừa có được cái váy hoa, khoe với anh: “Em thích dạy tiếng anh, bọn trẻ đều rất thông minh.”
Trần Minh Sinh gật đầu, Ngô Kiến Sơn chen lời: “Vi Vi, em chuẩn bị đi, lát nữa anh Bạch đến, tối nay chúng ta cùng ăn cơm.”
Bạch Vi Vi: “Ba cũng tới?”
Ngô Kiến Sơn đáp: “Ừ, mua quà cho em.”
“Thật sao?” Bạch Vi Vi quay đầu nhìn Trần Minh Sinh: “Quà đâu rồi?”
Trần Minh Sinh và Ngô Kiến Sơn đều sửng sốt, ánh mắt Bạch Vi Vi ngập tràn chờ mong. Ngô Kiến Sơn há miệng muốn nói, Trần Minh Sinh ra hiệu bằng mắt với anh ta. Anh dỗ Bạch Vi Vi: “Quà ở trên xe của anh, tối nay sẽ cho em.”
Bạch Vi Vi vui vẻ cười, cô ôm Trần Minh Sinh một cái rồi xoay người lên lầu.
Ngô Kiến Sơn thấy cô đi rồi mới cười hỏi Trần Minh Sinh: “Cậu có mua quà cho cô ấy?”
Trần Minh Sinh bất đắc dĩ lắc đầu, Ngô Kiến Sơn thoáng nhìn trên lầu: “Tật xấu của cô ấy trong phút chốc tôi phản ứng không kịp, may mà cậu có thể đối phó.”
Trần Minh Sinh cúi đầu hít một hơi thuốc, bảo: “Đối phó gì chứ, chiều theo cô ấy là được rồi.” Anh liếc nhìn Ngô Kiến Sơn: “Lát nữa anh Bạch sẽ tới đây?”
“Ừ.” Ngô Kiến Sơn nói tiếp: “Thể diện của cậu lớn thật, hiếm khi anh ấy qua bên này một chuyến.”
Trần Minh Sinh cúi đầu hút thuốc, không trả lời.
Hơn t