Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hẹn Ước

Hẹn Ước

Tác giả: Twentine

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342673

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2673 lượt.

ưu Vĩ nói với Trần Minh Sinh.
Ngô Kiến Sơn chêm lời: “Chuyện này là sự thật, tôi luôn luôn tìm kiếm cậu.”
Trần Minh Sinh: “Tôi biết.”
“Anh biết vậy còn bỏ đi à.” Lưu Vĩ cười cười, ánh mắt như có như không liếc nhìn Bạch Cát: “Hay là anh có bất mãn gì với bọn em?”
Nói tới đây, mọi người cơ bản đã hiểu.
Trần Minh Sinh cầm chiếc đũa trong tay, nhưng vẫn không ăn gì. Anh nghe Lưu Vĩ nói, im lặng một lúc, sau đó bỗng nhiên khẽ cười rồi lại giương mắt, ánh mắt lạnh lẽo và trầm tĩnh.
“Tôi bỏ đi đâu được?” Trần Minh Sinh thấp giọng: “Một chân tôi bị xe nghiền nát, trốn trong nhà bếp của một tiệm cơm, bên ngoài toàn là cảnh sát, cậu nói tôi đi đâu được nữa?”
Lưu Vĩ nhún vai, sợ không nói đủ: “Gì chứ, đâu phải bọn em không ở đó, tất cả đều đi tìm anh.”
Trần Minh Sinh nói: “Qua đợt vây bắt, tôi nhanh chóng rời khỏi đó, chân của tôi cần phải chữa trị gấp. Lúc đó Đông Hưng rất loạn, nơi nơi đều là cảnh sát…” Trần Minh Sinh nói đến đây chợt dừng lại nhìn Lưu Vĩ, khóe miệng khẽ cong lên, cười sâu xa, anh nói rất nhỏ: “Cậu dám xuất đầu lộ diện trước mặt cảnh sát sao?”
Sắc mặt Lưu Vĩ chợt thay đổi khác thường, ánh mắt gã trở nên độc ác.
“Sao tôi không dám, cảnh sát là cái rắm gì chứ.”
Có lẽ vì sắc mặt Trần Minh Sinh quá mức bình thản nên giọng điệu Lưu Vĩ đã thay đổi, trở nên độc ác hơn.
Trần Minh Sinh nhẹ nhàng lắc lắc chiếc đũa, chậm rãi nói: “Ừ, đúng là cảnh sát chẳng là gì cả.”
“Anh —”
“Được rồi.” Giọng Bạch Cát vang lên, tất cả đều im lặng.
Bạch Cát ăn uống say sưa, ngon lành, mặt đỏ hồng, trán rịn mồ hôi, hắn gõ chiếc đũa lên nồi lẩu: “Đã nói là ăn cơm sao lại thành nói chuyện nhảm rồi.”
Trần Minh Sinh gắp một củ tỏi chua ngọt vào chén, Lưu Vĩ ngẩng đầu nhìn anh, cả hai không nói thêm gì nữa.
Ăn một lúc, Bạch Cát hỏi: “A Danh, bây giờ chú đang ở đâu?”
Trần Minh Sinh trả lời: “Em ở khách sạn Thúy Hồ.”
Bạch Cát gật đầu: “Chú vừa trở về, trước tiên cứ nghỉ ngơi mấy ngày.” Nói xong, hắn chỉ về phía người còn lại trong bàn, nói tiếp: “Chú cần gì, cứ hỏi thẳng Tiểu Quách.”
Người tên Tiểu Quách kia có lẽ nhỏ tuổi nhất ở đây, khoảng chừng hai mươi mấy, vóc dáng tầm tầm, đeo kính, bộ dạng nhã nhặn giống Bạch Cát.
Tiểu Quách quay sang gật đầu chào Trần Minh Sinh: “Anh Danh.”
Trần Minh Sinh nhìn cậu ta, sau đó quay sang Bạch Cát: “Cậu ấy là —”
“À, anh chưa giới thiệu hai đứa với nhau. Đây là Tiểu Quách, anh mang từ bên nhà sang, còn trẻ tuổi nên chẳng biết gì, cần rèn luyện nhiều.” Bạch Cát vỗ vai Tiểu Quách nói: “Đây là Giang Danh, chắc chú cũng nghe nói rồi.”
“Dạ, nghe rồi, nghe rồi.” Tiểu Quách vội vàng nói: “Chị Vi Vi kể rất nhiều chuyện, nhưng lần nào cũng nhắc anh Danh.” Cậu ta vừa nói vừa giơ ngón tay cái lên.
“Hà hà.” Bạch Cát nghe thấy rất vui vẻ: “Con bé cũng có biết gì đâu, lớn rồi mà cứ như trẻ con.”
Tiểu Quách cũng cười: “Chị Vi Vi đúng là trẻ con thật.”
Cậu ta vừa thốt ra lập tức biết ngay mình lỡ lời, muốn sửa cũng không kịp nữa. Bạch Cát nhìn về phía cậu, không chớp mắt, ánh mắt như bốc lửa, giống hệt đốt cháy người khác. Tay Tiểu Quách run run, một chiếc đũa rơi xuống, chạm vào miệng chén, “keng” một tiếng.
“Không phải, anh Bạch… Em —”
Mặt Tiểu Quách vẫn giữ nét cười, nhưng nụ cười rất khó coi, nói năng lộn xộn.
“Em muốn nói, chị Vi Vi, chị ấy, chị ấy…”
Trần Minh Sinh giữ nguyên chiếc đũa đang gắp củ tỏi chua ngọt, không động đậy. Trên bàn, tất cả mọi người không dám cử động.
Sắc mặt Bạch Cát chợt thả lỏng, hắn nhẹ giọng: “Ăn, ăn đi, làm gì vậy.”
Ngô Kiến Sơn gật đầu: “Ha ha, mọi người ăn đi, lẩu sôi rồi kìa.”
Trần Minh Sinh gắp củ tỏi đưa lên miệng.
Bạch Cát mở bình rượu đỏ rót cho Trần Minh Sinh: “Đợi mấy ngày nữa mọi việc trở lại bình thường, nhớ qua thăm Hoa viên.”
Trần Minh Sinh hiểu ý hắn, gật đầu: “Ngày mai em sẽ đi.”
Bạch Cát nghe anh nói xong, nhếch miệng cười, chiếc gọng kính màu bạc phản chiếu ánh sáng nhàn nhạt: “Được, vậy là tốt.”
Bọn họ cụng ly, Trần Minh Sinh uống cạn.
Ngô Kiến Sơn thấy anh uống rượu thì bật cười: “A Danh, rượu này không phải uống như vậy.”
Trần Minh Sinh cười cười: “Vậy ư, tôi chưa uống lần nào nên không biết quy tắc uống.”
Ngô Kiến Sơn nói: “Tôi bị anh Bạch dạy dỗ vài lần mới học được đó chứ.”
Bạch Cát khoát tay: “Quy tắc chỉ để lừa người gạt mình thôi, rượu chỉ cần thích là uống, muốn uống thế nào thì uống.”
Ngô Kiến Sơn sửa lời: “Anh Bạch nói phải.”
Lưu Vĩ ngẩng đầu nhìn Trần Minh Sinh, Bạch Cát bao che, thiên vị quá mức rõ ràng. Gã cầm ly rượu, ngửa đầu uống sạch.
Bữa cơm kéo dài hơn hai tiếng, sau đó mọi người giải tán.
Bạch Cát đi xe của Ngô Kiến Sơn, trước khi đi hắn đưa cho Trần Minh Sinh một chùm chìa khóa xe, Bạch Cát nói: “Xe đậu bên ngoài, chú cứ lái chiếc đó trước.”
Trần Minh Sinh gật đầu: “Cám ơn anh Bạch.”
Bọn họ đi rồi, Trần Minh Sinh tựa vào cửa quán rút một điếu thuốc.
Bạch Cát có việc giấu anh.
Sau khi hắn và Ngô Kiến Sơn rời đi, Lưu Vĩ và Tiểu Quách cũng theo sau. Trần Minh Sinh nhớ lại sắc mặt bọn họ trước khi r