Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hẹn Ước

Hẹn Ước

Tác giả: Twentine

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342672

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2672 lượt.

ời khỏi đây, Lưu Vĩ thấy anh bị bỏ lại một mình, vẻ mặt gã vui mừng không thể che giấu nổi.
Trần Minh Sinh bình thản nhả ngụm khói cuối cùng, bóp tàn thuốc.
Anh không rời khỏi đó mà xoay người trở lại Minh Đô.
A Ngôn đang ở dưới, nghe tiếng động liền ngoái sang nhìn.
“Anh Danh!” A Ngôn thấy Trần Minh Sinh quay lại, bỏ công việc đang làm chạy tới chỗ anh: “Anh Danh, anh chưa đi à.”
“Ừ.” Trần Minh Sinh vòng xuống dưới: “Qua đây.”
Trần Minh Sinh dẫn A Ngôn đến một góc sáng sủa của quán bar, bọn họ ngồi trên sô pha hình bán nguyệt, A Ngôn nói: “Anh Danh, em gọi bọn nó mở đèn nhé, dưới này tối quá.”
“Không sao.” Trần Minh Sinh ngồi xuống: “Khỏi mở.”
A Ngôn lại nói: “Vậy em nói bọn nó mang trái cây lên.”
Trần Minh Sinh không phản đối, A Ngôn gọi với vào trong: “Lấy dĩa trái cây —!”
Một lúc sau, một người phục vụ bưng vào một dĩa trái cây lớn, xếp thành hai tầng, gồm nhiều loại trái cây, sắp xếp rất đẹp và cầu kỳ.
A Ngôn đưa cho Trần Minh Sinh một cái nĩa xiên trái cây, “Anh Danh, anh ăn trái cây đi.”
Trần Minh Sinh cầm cái nĩa, không lấy hoa quả, chỉ xoay xoay trong tay: “A Ngôn, gần đây có chuyện gì không?”
“Chuyện gì à?” A Ngôn ngẫm nghĩ rồi nói: “Chuyện lớn nhất là anh đã trở về!”
Trần Minh Sinh mỉm cười: “Trừ chuyện này ra.” Anh giương mắt nhìn A Ngôn, cậu ta lập tức hiểu ra “chuyện” rốt cuộc là việc gì.
A Ngôn nhích lại, thì thầm bên tai Trần Minh Sinh: “Anh Danh, đúng là có việc.”
Trần Minh Sinh lấy một miếng dưa lưới đưa lên miệng.
A Ngôn nói tiếp: “Cụ thể là chuyện gì thì em không biết, nhưng em nghe người ta nói, hình như anh Bạch muốn vận chuyển một lô hàng.”
Trần Minh Sinh vờ như thản nhiên: “Chẳng phải cách đây không lâu vừa bị tra xét à, sao vận chuyển lại vội thế.”
A Ngôn cau mày: “Không còn cách nào khác, bên kia đòi hàng ngay, hàng lần trước bị cảnh sát vây nên xong rồi, anh Bạch tổn thất ít nhất phải chừng này.” A Ngôn vừa nói, vừa giơ bốn ngón tay lên.
“Nhưng may mắn là mọi người đã đến. Sau đó còn tìm ra kẻ đứng đầu chỉ điểm, cũng coi như không lỗ.”
Trần Minh Sinh ăn xong miếng dưa, gõ gõ cái nĩa lên mâm, chỉ có điều không hề đụng đến dĩa trái cây nữa.
“Chuyện này tôi mới nghe lần đầu tiên, quan trọng như vậy mà mọi người đều biết sao.”
“Đương nhiên biết.” A Ngôn trợn mắt: “Hắn ta chỉ hận không thể nói cho cả thiên hạ biết.”
Trần Minh Sinh: “Ai?”
“Lưu Vĩ.” A Ngôn hạ giọng, nói nhỏ với Trần Minh Sinh: “Tuy không có bằng chứng nhưng bọn em đều biết hắn được giao đứng đầu vận chuyển chuyến hàng này —” A Ngôn chưa nói hết câu đã khép ngón tay lại, nhẹ nhàng vẽ vẽ vạch vạch trước người.
Trần Minh Sinh nhìn bàn tay đang múa máy gọn gàng, nhanh nhẹn trước mặt, ánh mắt anh dừng ở đầu ngón tay A Ngôn, hỏi như không thể tin được: “Thật không?”
A Ngôn nói: “Nếu không hắn đi nhanh vậy làm gì.” Giọng điệu cậu ta hơi ghen tỵ: “Bởi vậy lần chuyển hàng này anh Bạch mới để hắn đi chứ.”
Cậu nói xong, thấy Trần Minh Sinh vẫn cúi đầu không nói gì, bèn an ủi: “Nhưng anh Danh, anh đừng quá lo lắng, dù sao anh cũng đi lâu thế rồi giờ mới đột nhiên trở về, có điều…” A Ngôn không dám nói đến chân của Trần Minh Sinh, vòng sang chuyện khác: “Với giao tình của anh và anh Bạch, chẳng bao lâu nữa sẽ là anh thôi.”
Cậu ta cười hì hì: “Đến lúc đó, anh Danh nhớ che chở bọn em nhiều hơn nhé.”
Trần Minh Sinh vẫn im lặng, trong góc phòng tối tăm, A Ngôn không nhìn thấy mặt anh, chỉ có thể nhìn thấy anh cầm cái nĩa gõ gõ trên dĩa trái cây.
Ổn định, bình tĩnh và theo quy luật.
Giống như đã định ra điều gì đó.






Buổi tối, Trần Minh Sinh quay lại khách sạn Thúy Hồ gọi cho chú Từ.
“Cậu nói bọn họ sắp chuyển hàng.” Giọng chú Từ rất nghiêm nghị: “Có biết lúc nào không?”
Trần Minh Sinh ngồi trên giường: “Cháu không biết cụ thể.”
Chú Từ: “Bạch Cát… cậu thấy thái độ của hắn ta hiện giờ thế nào?”
Trần Minh Sinh châm một điếu thuốc, trả lời: “Cháu cảm thấy vẫn ổn, chắc là chưa lộ, nhưng mà …”
Đầu dây bên kia lặng thinh một lúc, Trần Minh Sinh có thể nghe rõ tiếng hít thở nặng nề.
Chú Từ trả lời: “Minh Sinh, cháu không cần biết chuyện đó làm gì.”
“Cháu hỏi chú, đội trưởng Nghiêm chết thế nào?”
Chú Từ hít sâu một hơi: “Trúng mai phục, chúng ta vốn đang tiến hành kế hoạch vây bắt, nhưng tin tình báo là giả. Trong lần hành động mấy hôm trước, đội trưởng Nghiêm đã bị theo dõi rồi.
Trần Minh Sinh im lặng, thấp giọng: “Anh ấy ra đi đau đớn không?”
Giọng nói chú Từ hơi nghẹn lại, như đang dồn nén điều gì, chú dặn dò Trần Minh Sinh: “Minh Sinh, cháu đừng nghĩ tới điều này, bây giờ phải đặt nhiệm vụ lên hàng đầu. Cháu nhớ kỹ, cháu là một cảnh sát.”
Một lúc lâu sau Trần Minh Sinh mới đáp: “Vâng.”
Hôm sau, Trần Minh Sinh lái xe đến Tấn Trữ.
Trấn Trữ nằm ở trung tâm của Vân Nam, ba mặt giáp núi, một mặt giáp đồng bằng. Tại trấn Côn Dương huyện Tấn Trữ, có một công viên tưởng niệm tên Trịnh Hòa, đây là nơi du lịch, ngắm cảnh quan trọng ở Tấn Trữ.
Nằm ở


Lamborghini Huracán LP 610-4 t