Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hẹn Ước

Hẹn Ước

Tác giả: Twentine

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342665

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2665 lượt.

đang cháy, mở cửa sổ được không.”
Chú Từ mở cửa ra: “Cậu ngồi một lúc cho quen đi.”
Tính cả Trần Minh Sinh, trong phòng có bốn người, chú Từ, Văn Lỗi, và một người đàn ông trung niên cao gầy.
Trần Minh Sinh thấy anh ta, chợt sửng sốt, sau đó đứng thẳng người, chào anh ta: “Đội trưởng Lưu.”
Người đàn ông trung niên kia là người thay thế Nghiêm Trịnh Đào, Lưu Lợi Vĩ.
Lưu Lợi Vĩ gật đầu với anh: “Mấy ngày nay vất vả cho cậu quá.”
Trần Minh Sinh lắc đầu, báo cáo lại các tin tức vừa thu thập được.
“Tôi có vài số điện thoại, mọi người để ý theo dõi thử.” Trần Minh Sinh đưa tờ giấy ghi số điện thoại cho Văn Lỗi, Văn Lỗi nhanh chóng quay sang nhập vào máy tính.
Chú Từ và Lưu Lợi Vĩ hút thuốc, chú Từ suy nghĩ cặn kẽ rồi nói: “Diên Biên…” Ông thoáng nhìn Lưu Lợi Vĩ: “Có khi nào bán qua Nam Triều Tiên không?”
Lưu Lợi Vĩ cân nhắc: “Cũng chưa rõ ràng lắm, chúng ta xác định rõ thời gian rồi liên hệ với cảnh sát Cát Lâm.”
Trần Minh Sinh chống nạng đến bên cạnh Văn Lỗi.
Văn Lỗi vung tay múa trên bàn phím.
“Anh Sinh.” Văn Lỗi thấy Trần Minh Sinh ngồi xuống bên cạnh mình, chú Từ và đội trưởng Lưu đang thảo luận gì đó, Trần Minh Sinh nhìn màn hình máy tính hỏi: “Nhập xong rồi à?”
“Xong rồi.” Văn Lỗi nói.
Trần Minh Sinh nhìn lịch báo ngày và thời tiết trên màn hình, anh đột nhiên hỏi Văn Lỗi: “Có thể xem thời tiết trên cả nước không?”
Văn Lỗi sửng sốt, quay sang nhìn màn hình, chợt hiểu ý của Trần Minh Sinh.
“Xem được hết, anh Sinh, đây là mạng Internet. Anh…” Văn Lỗi lén lút nhìn chú Từ, thấy bọn họ không để ý bên này, cậu ta nhỏ giọng hỏi Trần Minh Sinh: “Anh Sinh, có phải anh muốn xem chỗ của chị dâu không…”
Trần Minh Sinh gật đầu.
Văn Lỗi chọn thành phố phía Bắc lạnh giá kia, Trần Minh Sinh nhìn biểu tượng màu xanh lam, phía trên có phủ vài bông tuyết li ti, từ từ rơi xuống.
Trần Minh Sinh giật mình, hôm nay, ở đó có tuyết rơi…






Trần Minh Sinh ngơ ngẩn nhìn biểu tượng bông tuyết trên màn hình thật lâu mà không biết phải nói gì.
Văn Lỗi quay sang nhìn Chú Từ rồi quay lại, thấp giọng: “Anh Sinh, anh… có liên lạc với chị dâu không?”
Trần Minh Sinh chậm rãi lắc đầu.
Văn Lỗi hỏi: “Từ lúc đi tới giờ chưa gọi lần nào ư?”
Trần Minh Sinh cúi đầu khẽ ừ.
Văn Lỗi cười đùa: “Chơi máy tính! Chú chơi không?”
Chú Từ trừng mắt với cậu ta: “Chơi cái đầu cậu ấy.” Lớp cảnh sát đi trước như chú Từ thường không thích máy tính và cũng không biết sử dụng. Chú Từ vẫy tay gọi Trần Minh Sinh: “Minh Sinh, cậu qua đây.”
Trần Minh Sinh ngồi xuống bên chú Từ, chú Từ mở laptop ở trước mặt cho anh xem. Chú vừa chỉ vào màn hình vừa hỏi: “Cậu xem thử tin tức chúng tôi thu được có đúng không?”
Trần Minh Sinh kéo laptop lại, cẩn thận xem một lượt từ đầu đến cuối.
Những tin tức này được ghi lại từ lúc Trần Minh Sinh trở về, chúng bao gồm hành động, lời nói và lộ trình của đám người Bạch Cát, còn có cả tin tức Lưu Vĩ lộ ra hôm nay. Chú Từ sắp xếp lại tin tức còn khoảng hai trang giấy. Trần Minh Sinh xem khoảng chừng mười phút, sau đó đẩy laptop lại nói: “Dạ ok rồi.”
“Được.” Lưu Lợi Vĩ thả điếu thuốc xuống: “Cứ vậy đi, chú Từ, hai chúng ta về trước gấp rút chuẩn bị.”
“Ừ.” Chú Từ cũng dụi thuốc, đứng dậy.
Trần Minh Sinh đứng dậy theo họ. Lưu Lợi Vĩ nhìn anh: “Trần Minh Sinh, mấy hôm tới cậu án binh bất động, mọi chuyện giao cho chúng tôi.”
Trần Minh Sinh không đáp.
Lưu Lợi Vĩ không nghe thấy câu trả lời, anh ta ngẩng đầu trao đổi ánh mắt với chú Từ, Lưu Lợi Vĩ hỏi: “Sao, cậu có ý tưởng khác à?”
Trần Minh Sinh nhìn anh ta rồi cúi đầu. Lưu Lợi Vĩ đứng đối diện anh lên tiếng: “Đừng lo, cậu có ý tưởng gì thì cứ nói, có gì chúng ta cùng thảo luận.”
Trần Minh Sinh hơi do dự, anh khẽ nói: “Đội trưởng Lưu, tôi có thể đi cùng không?”
Lưu Lợi Vĩ và chú Từ cùng sửng sốt, chú Từ hỏi: “Đi cùng? Cậu đi làm gì?”
Trần Minh Sinh không nói lý do.
Chú Từ nhíu mày: “Không được. Cậu không có lý do gì để đến đó. Thời gian này cậu không thể đi cùng chúng tôi, hơn nữa chuyện lần này của Bạch Cát không liên can đến cậu, nếu cậu tùy tiện tham gia sẽ khiến hắn nghi ngờ.”
Chú Từ dứt lời, Trần Minh Sinh vẫn trầm mặc, chú còn muốn nói thêm thì bị Lưu Lợi Vĩ cản.
“Trần Minh Sinh, có phải cậu muốn trả thù cho đội trưởng Nghiêm không?”
Trần Minh Sinh ngẩng đầu chăm chú nhìn Lưu Lợi Vĩ. Chú Từ hơi chua xót lắc đầu. Sắc mặt Lưu Lợi Vĩ rất nghiêm túc: “Có phải cậu muốn tự tay giết chết tên đó?”
Trần Minh Sinh nghe bốn chữ ‘giết chết tên đó’, sắc mặt anh hơi thảng thốt, trước mắt anh bỗng hiện lên cảnh tượng đã lặp đi lặp lại rất nhiều lần trong đầu.
Tầm mắt anh dừng tại một điểm hư vô, ánh mắt vì cảnh tượng đang diễn ra trong đầu mà dần dần trở nên sâu xa, tàn nhẫn.
“Trần Minh Sinh!”
Một tiếng gằn vang lên, Trần Minh Sinh giật mình nhìn Lưu Lợi Vĩ, đôi mắt Lưu Lợi Vĩ uy nghiêm đăm đăm nhìn Trần Minh Sinh.
Trần Minh Sinh đối diện ánh mắt kia một lúc mới hoàn hồn lại. Anh giơ tay xoa xoa mặt mìn