Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hẹn Ước

Hẹn Ước

Tác giả: Twentine

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342655

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2655 lượt.

nhưng Dương Cẩm Thiên rất vui vẻ, dường như khẩu vị cũng tốt hơn, cậu ăn liên tục ba phần bạch tuộc nướng.
“Không nên ăn món này nhiều.” Tiết Miểu nhắc nhở: “Cẩn thận rối loạn tiêu hóa.”
Cách dùng cơm của Dương Chiêu và Tiết Miểu rất giống nhau.
Không nhanh không chậm, không nóng không vội.
Dương Cẩm Thiên thích ngắm hai người như vậy.
Nước hoa hai người dùng rất khác nhau, chỉ thoáng chút mát lạnh như dòng suối nhỏ róc rách bên chân cầu, chúng hòa trộn, pha lẫn nhau, cuối cùng ngưng tụ lại thành một mùi hương thiên nhiên lành lạnh.
Dương Chiêu đứng dậy đi vào toilet.
Dương Cẩm Thiên nhìn theo bóng hình cô dần khuất tầm mắt, cậu buông đũa mở miệng.
“Vậy là…” Cậu quay đầu nhìn Tiết Miểu hỏi: “Bây giờ hai người thế nào?”
Tiết Miểu: “Cậu muốn hỏi cách nhìn của anh hay của chị cậu.”
Dương Cẩm Thiên nhíu mày: “Khác nhau ư?”
Tiết Miểu quay đầu nhìn cậu, thật nghiêm túc nói: “Khác nhau rất lớn.”
Dương Cẩm Thiên tựa như hiểu ra, cậu quay đầu gắp một miếng cá, đưa lên nhưng không bỏ vào miệng. Đôi đũa của cậu cứ ngừng lại giữa không trung, không biết đang suy nghĩ gì.
Tiết Miểu thoáng nhìn đang muốn hỏi, nhưng không chờ tới lúc anh ta lên tiếng, Dương Cẩm Thiên bỗng quay đầu, nhìn thẳng vào Tiết Miểu: “Anh thật lòng chứ?”
Tiết Miểu: “Hả?”
Dương Cẩm Thiên nói: “Anh thật lòng với chị em chứ?”
Tiết Miểu buông đũa xuống, trầm ngâm nhìn Dương Cẩm Thiên. Ánh mắt anh ta lúc này, cũng là lần đầu tiên anh ta không xem Dương Cẩm Thiên như một đứa trẻ mà là một người đàn ông thật sự, lời cậu hỏi anh ta như một kiểu chấp thuận và càng giống cần một lời hứa hẹn.
“Đúng vậy.” Tiết Miểu: “Anh thật lòng.”
Dương Cẩm Thiên cũng xúc động, cậu quay đầu thấp giọng: “Thật lòng là được rồi. Nếu anh dám tổn thương chị em, em sẽ không để anh yên đâu.”
Dương Cẩm Thiên và Tiết Miểu, chênh lệch giữa hai người đàn ông này có thể nói là một trời một vực. Nhưng Dương Cẩm Thiên vẫn nói những lời đó với Tiết Miểu, cậu dùng ngữ điệu như chuyện đó thật sự rất nghiêm túc và trịnh trọng.
Tiết Miểu cầm chai rượu trắng trên bàn, rót vào ly Dương Cẩm Thiên.
Dương Cẩm Thiên hỏi: “Anh làm gì đó?”
Tiết Miểu không đáp, rồi anh ta tự rót cho mình một ly. Anh ta cầm ly nói với Dương Cẩm Thiên: “Chị cậu rất đúng, cậu là cậu bé ngoan.”
Dương Cẩm Thiên im lặng, sau đó dưới ánh nhìn chăm chú của anh ta, cậu cầm ly rượu, cụng ly với anh ta, rồi một hơi cạn sạch ly rượu.






Khi Dương Chiêu quay lại bàn, Tiết Miểu và Dương Cẩm Thiên đang uống rượu cùng ngẩng đầu nhìn cô. Cô dừng lại.
“Hai người ăn xong rồi?”
Tiết Miểu gật đầu, “Xong rồi.”
Dương Chiêu nói với Dương Cẩm Thiên: “Tiểu Thiên, muộn quá rồi, ngày mai em còn phải đi học, chị đưa em đến chỗ ba mẹ chị nhé.”
Dương Cẩm Thiên: “Vâng.”
Bà Dương thấy Dương Chiêu, gật đầu: “Con về đó à?”
“Vâng.” Dương Chiêu thấy ánh mắt của mẹ rơi vào người Tiết Miểu ở phía sau cô, cô mở miệng nói: “Mẹ, đây là Kevin, là sếp của con, trước đây con đã từng nhắc đến.”
Tiết Miểu nghe xong lời giới thiệu của cô, cười bổ sung: “Cũng là bạn ạ.”
Dương Chiêu liếc anh một cái, Tiết Miểu nhìn bà Dương, có chút áy náy nói: “Đã trễ thế này còn đến làm phiền hai bác, cháu thành thật xin lỗi.”
Bà Dương lắc đầu, “Không đâu, hoan nghênh cháu tới chơi.”
Ba người cùng nhau vào nhà. Bà Dương gọi ông Dương: “Tiểu Chiêu và Tiểu Thiên về.” Ông Dương đang ngồi ở sô pha phòng khách đọc sách, nghe bà Dương nói vậy thì chuyển ánh mắt qua, bà Dương lại giới thiệu: “Cậu ấy là Kevin, là sếp của Tiểu Chiêu.”
Dương Chiêu không nhắc quá nhiều đến công việc của mình, nhưng ít nhiều cũng nhắc đến Tiết Miểu. Ông Dương đứng lên, Tiết Miểu bước lên trước một bước đón ông, hai người đàn ông bắt tay. Ông Dương vỗ cánh tay Tiết Miểu: “Tiểu Chiêu còn phải nhờ cậu chiếu cố nhiều.”
“Cô ấy không phải là cấp dưới của cháu.” Tiết Miểu nói, “Cô ấy là đồng nghiệp với cháu, bọn cháu là cùng hợp tác làm ăn.”
Lời giải thích của anh ta hiển nhiên ý coi Dương Chiêu là người một nhà, cũng cho Dương Chiêu đầy đủ thể diện, ông Dương cười nói vẻ rất hài lòng. Bà Dương chuẩn bị trà và bánh ngọt trong nhà bếp, Tiết Miểu đang nói chuyện phiếm với ông Dương, thấy vậy đứng dậy đi vào giúp đỡ.
Ông Dương và Tiết Miểu trò chuyện khá ăn ý, Dương Chiêu ngồi ở bên cạnh nghỉ ngơi, nghe hai người nói chuyện. Cô quay đầu nhìn Dương Cẩm Thiên, nhỏ giọng nói với cậu: “Tiểu Thiên, đưa phiếu điểm cho bác nhìn một chút đi.”
Dương Cẩm Thiên vội vàng lắc đầu, “Không cần không cần.”
Dương Chiêu hỏi: “Sao lại không cần chứ?”
Mặt Dương Cẩm Thiên hơi đỏ, nói nhỏ: “Điểm cũng không quá cao, không cần nhìn…”
Nếu như là nơi khác, một hoàn cảnh khác, chắc chắn Dương Cẩm Thiên sẽ lấy phiếu điểm ra. Tuy nhiên hiện tại người cậu đối mặt lại là cha mẹ của Dương Chiêu. Họ không chỉ đơn giản là người thân, mà còn là nhà giáo, hơn nữa lại còn là giáo sư, với thành tích đạt được ấy, cậu hoàn toàn không dám đưa cho họ xem.
Dương Chiêu dườn