Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hẹn Ước

Hẹn Ước

Tác giả: Twentine

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342653

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2653 lượt.

g như cũng hiểu rõ tâm lý của cậu, nên không ép cậu nữa.
Lúc này, bà Dương chợt nói với Dương Cẩm Thiên: “Tiểu Thiên, con dẫn anh Tiết Miểu đi tham quan một chút đi.”
Dương Cẩm Thiên đang vô cùng mong muốn được rời khỏi đây, lập tức đứng lên dẫn Tiết Miểu lên lầu.
Trong phòng khách chỉ còn lại ba người nhà họ Dương.
Bà Dương rót một ly trà, đặt trước mặt Dương Chiêu, cười nói: “Là cậu ta sao?”
Dương Chiêu hỏi lại: “Cái gì ạ?”
Bà Dương: “Lần trước con gọi điện thoại về, nói muốn dẫn một người về ra mắt, là cậu ta sao?”
Dương Chiêu giờ mới nhớ ra buổi tối đầu tiên lúc từ Ngũ Đài Sơn về, cô có gọi điện thoại về nhà báo bình an, rồi thuận miệng hàn huyên những chuyện khác luôn.
Khi đó Dương Chiêu nói với ba mẹ, sắp tới có khả năng sẽ dẫn một người về ra mắt.
Dương Chiêu nhìn vào mắt mẹ, cúi đầu hờ hững nói: “Dạ, không phải.”
Ông Dương và bà Dương đều ngẩn người, sau đó bà Dương nói: “Không phải cậu ta? A… mẹ còn tưởng rằng là người này, hai đứa thoạt nhìn rất xứng đôi.”
Dương Chiêu: “Anh ấy là sếp, cũng là bạn của con, nhưng giữa con và anh ấy không có gì hết.”
Bà Dương hỏi lại: “Vậy người con muốn dẫn về kia, tại sao vẫn chưa đến?”
Dương Chiêu ngập ngừng: “Anh… Anh ấy gần đây có việc, nên về quê rồi.”
Bà Dương: “Quê cậu ta ở đâu?”
Dương Chiêu: “Thanh Hải.”
“Đúng là hơi xa.” Ông Dương cũng lên tiếng, ông đẩy kính mắt, “Vì công việc nên cậu ta mới được điều đến nơi này sao?”
Dương Chiêu: “Có lẽ vậy.”
Ông Dương: “Cậu ta làm gì?”
Dương Chiêu dừng một chút, sau đó nói: “Hiện tại anh ấy đang lái taxi.”
Ông Dương và bà Dương đồng thời sửng sốt, bọn họ liếc nhìn nhau, trong ánh mắt cả hai đều tràn đầy nghi hoặc. Ông Dương lại hỏi một lần nữa: “Cậu ta… làm nghề gì?”
Dương Chiêu cảm thấy trong lòng có chút lo lắng và buồn bực không hiểu được, cô nói: “Là lái xe taxi.”
“Tài xế lái thuê?” Bà Dương hỏi.
“Vâng.”
Bà Dương buông ly trà, tiếp tục nói: “Hai đứa quen nhau thế nào?”
Dương Chiêu: “Bọn con tình cờ quen nhau thôi.”
“Vậy…”
“Mẹ.” Dương Chiêu ngẩng đầu, ngắt lời bà Dương, “Hiện tại anh ấy không ở đây, đợi anh ấy trở về con sẽ dẫn anh ấy đến gặp ba mẹ. Con mong đến lúc đó, hai người đừng khiến anh ấy khó xử.”
“Không, Tiểu Chiêu, con hiểu lầm rồi.” Ông Dương nói, “Ba và mẹ con sẽ không vì công việc mà chế giễu cậu ta, ba mẹ chỉ cảm thấy kỳ lạ vì không hiểu làm thế nào mà con ở bên cậu ta được thôi”
Dương Chiêu hơi khó chịu: “Sao lại lạ, có gì lạ đâu chứ.”
Ông Dương nghe ra sự chống đối của Dương Chiêu, ông nói: “Tiểu Chiêu, ba mong con có thể bình tĩnh nói chuyện với ba mẹ.”
Dương Chiêu nhìn chiếc bàn trước mặt đã được dọn dẹp sạch sẽ, nhất thời hơi ngẩn người.
Bộ bàn ghế bằng gỗ lim đã được vài chục năm tuổi, ngay từ khi Dương Chiêu còn rất nhỏ đã được đặt ở đây. Ông Dương rất thích bộ bàn ghế này. Gỗ lim theo thời gian, sẽ dần lắng đọng tạo ra một bầu không khí mang đậm phong cách cổ xưa. Khi còn bé Dương Chiêu thích ngồi ở nơi này đọc sách, hồi đó cô đọc sách một lúc lâu, sẽ tự nhiên ngửi được mùi gỗ kín đáo.
Bởi vì bối cảnh gia đình, mọi ngóc ngách trong nhà đều tràn ngập không khí thư hương, ngay cả trong phòng khách cũng bày hai tủ sách. Ba mẹ đều thích đọc sách, cũng thích sưu tầm sách, trong tủ có rất nhiều sách quý giá không còn xuất bản nữa.
Dương Chiêu nhìn, rồi nhắm chặt mắt lại, lúc mở mắt ra, cô thấp giọng nói: “Anh ấy là một người tàn tật.”
Trên bàn, lá trà Thiết Quan Âm nhỏ bé chậm rãi quay tròn trong ly trà men sứ trắng.
Tiếng ông Dương rất thận trọng, cũng rất lạnh lùng, “Người tàn tật? Cơ thể cậu ta bất tiện ở chỗ nào”
Dương Chiêu thẳng thắn: “Dạ, chân.”
Ông Dương: “Có nghiêm trọng không?”
Dương Chiêu dừng một chút, nói: “Đùi phải của anh ấy đã bị cắt cụt.”
Cô nghe tiếng thở nặng nề của ba, sau đó toàn bộ phòng khách đều rơi vào yên lặng.
Một lát sau, ông Dương lên tiếng: “Tiểu chiêu, ba mẹ không đồng ý.”
Thực ra từ nhỏ đến lớn, ba mẹ Dương Chiêu rất hiếm khi ép buộc cô điều gì. Tuy nhiên, một khi họ đã đưa ra yêu cầu thì nhất định là phải đạt được. Ý kiến của họ tựa như quân cờ trên bàn cờ vây, không đen thì trắng.
Bây giờ, họ nói không đồng ý.
Dương Chiêu nói: “Là ba mẹ hỏi, cho nên con mới nói cho ba mẹ một tiếng. Ba mẹ đồng ý hay không thì cứ chờ đến lúc gặp anh ấy rồi bàn lại.”
Bà Dương nói: “Con muốn ba mẹ gặp cậu ta sao?”
Đồng hồ trên tường từng giây từng giây chuyển động về phía trước, Dương Chiêu không biết mở miệng thế nào.
Cô muốn sao ư?
Đương nhiên là muốn rồi.
Su đó thì sao?
Trần Minh Sinh không có khả năng đối đáp thoải mái với ba mẹ cô giống như Tiết Miểu, giữa họ không có bất kỳ tiếng nói chung nào. Còn ba mẹ cô cũng không thể nào bằng lòng nhân nhượng anh giống như cô.
Cô gần như có thể tưởng tượng ra, Trần Minh Sinh ngồi ở sô pha, đối mặt với ba mẹ cô, xấu hổ và trầm mặc.
Dương Chiêu bỗng nhiên đứng lên, “Con lên lầu trước đây.”
“Tiểu Chiêu.” Bà Dương cũng theo cô đứng lên, gọi cô lại: “Ngồi xuống.”
Dương Chiêu chống đối: “Co


Insane