Tác giả: Twentine
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342713
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2713 lượt.
chặt trán, hít sâu một hơi.
Còn ai…
Dương Chiêu nghĩ, ngoại trừ em trai cô, sếp của cô, còn có ai muốn cảnh báo cô rằng cô đang đi trên một con đường lệch lạc.
Còn ai nữa đây …
Trần Minh Sinh ngồi trên giường cúi đầu hút thuốc.
Anh không nhìn đồng hồ cũng biết mình đã ngồi hơn một tiếng đồng hồ. Đùi phải của anh hơi khó chịu, nhưng anh không muốn đổi tư thế.
Bên tay Trần Minh Sinh đặt một cái gạt tàn, mười mấy tàn thuốc cắm ngổn ngang trong đó.
Tay còn lại nắm chặt di động. Anh bật di động lên nhìn thời gian cuộc gọi cuối cùng… ba mươi bốn giây.
Anh lại rít một hơi thuốc.
Trần Minh Sinh hỏi: “Thật không.”
“Thừa dịp này ra ngoài cho khuây khỏa.” Tống Huy nói tiếp: “Tiểu Tình cũng tới, cô ấy muốn nói vài chuyện với anh.”
Trần Minh Sinh ngẩn ra: “Có chuyện gì?”
Tống Huy ấp a ấp úng: “Không nói rõ qua điện thoại được, tối chúng ta ra ngoài ăn đi.”
Trần Minh Sinh vẫn hơi do dự.
Tống Huy tiếp lời: “Tiểu Tình nói hình như chuyện có liên quan tới chị dâu.”
Tay cầm di động của Trần Minh Sinh hơi siết lại: “Là chuyện gì?”
“Thôi, tóm lại anh cứ đến rồi sẽ biết.” Tống Huy nói tiếp: “Tám giờ tối nay được không?”
Trần Minh Sinh dừng một lúc đáp: “… Ở đâu?”
Tống Huy: “Ở khu nhà anh có một quán vừa mới khai trương, cũng gần cho anh hơn.”
Trần Minh Sinh rút một điếu thuốc, trả lời: “Được.”
***
Dương Chiêu vẫn ngồi trên giường mãi đến khi Tiết Miểu gõ cửa bước vào.
“Này Tiểu Chiêu, anh cứ tưởng em đang tắm, hóa ra em đang trốn ở đây à.” Tiết Miểu vào phòng, đây là lần đầu tiên Tiết Miểu bước vào phòng ngủ của Dương Chiêu, anh ta tò mò quan sát một lượt.
Dương Chiêu ngồi hút thuốc trên giường, không hề quay đầu lại.
Tiết Miểu bước tới trước mặt Dương Chiêu, thân thể cường tráng đứng chắn trước mặt Dương Chiêu.
Giữa bóng tối căn phòng, Dương Chiêu ngẩng đầu lên, “Bao giờ anh đi?”
Vẻ mặt Tiết Miểu âu sầu: “Chẳng lẽ em muốn đuổi anh đi…”
“Không.” Dương Chiêu đáp: “Em chỉ hỏi thế thôi.”
Tiết Miểu lên tiếng: “Vài hôm nữa ở Bắc Kinh có hội chợ thương mại, anh phải đến tham gia.”
Dương Chiêu gật đầu.
Tiết Miểu nhìn cô hỏi: “Trời cũng tối rồi, em đói không?”
Dương Chiêu không có khẩu vị gì, lắc đầu đáp: “Em không đói.”
Tiết Miểu đưa tay ôm bụng, than vãn: “Nhưng anh đói …”
Dương Chiêu dụi thuốc hỏi: “Anh muốn ăn gì?”
Tiết Miểu trả lời: “Anh không quen chỗ này, đây là khu vực của em, em nghĩ xem có chỗ nào không?”
Dương Chiêu nhìn anh ta: “Anh ăn ở đâu cũng được?”
Tiết Miểu ngoan ngoan gật đầu: “Ở đâu cũng được.”
Dương Chiêu tiếp lời: “Được thôi, anh nghỉ ngơi một lát đi, chút nữa em dẫn anh đi ăn.”
Tiết Miểu cúi đầu nhìn Dương Chiêu, anh nhìn thấy mái đầu đen và một góc trán của cô. Tiết Miểu bước tới, vươn tay ra khẽ nâng cằm Dương Chiêu.
Dương Chiêu nhìn thẳng anh ta, Tiết Miểu thấp giọng bảo: “Tiểu Chiêu, trông em thật mỏi mệt.”
Dương Chiêu nghiêng đầu đi tránh khỏi bàn tay Tiết Miểu, cô nói: “Không sao cả.”
Tiết Miểu: “Cho anh một điếu.”
Dương Chiêu ngờ vực ngoảnh đầu lại nhìn anh ta: “Không phải anh không hút thuốc sao?”
Tiết Miểu cười bảo: “Anh chỉ ngửi thôi.”
Dương Chiêu đưa hộp thuốc lá cho anh ta. Tiết Miểu cầm lấy rút một điếu ra, ngón tay thuôn dài xoay tròn điếu thuốc rồi chuyển điếu thuốc lên mũi hít hà.
Anh ta nói: “Tiểu Chiêu, em còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp gỡ không?”
Dương Chiêu thản nhiên trả lời: “Trong một cuộc họp mặt giữa các nghệ thuật gia ở California.”
Tiết Miểu cười cười, hai ngón tay kẹp điếu thuốc lắc lắc: “Lúc đó em nhớ nhầm giờ nên cứ nghĩ là hôm sau mới tụ họp. Kết quả là trước khi đến em đã hút rất nhiều thuốc, em không kịp thay quần áo nên đã xịt nước hoa rất nồng nặc để át đi mùi thuốc lá.”
Dương Chiêu dường như chợt nhớ đến cảm giác khốn đốn khi ấy, lúc đó cô vẫn đang học nghiên cứu sinh, hoàn toàn là lính mới trong lĩnh vực nghệ thuật.
Cô khẽ cười: “Đúng vậy!”
Tiết Miểu bĩu môi, nghịch ngợm nói: “Lúc nói chuyện với em, anh bị xông mùi suýt mất nửa cái mạng.
Dương Chiêu liếc anh ta, Tiết Miểu tiếp lời: “May mà anh đã xem tác phẩm của em, nếu không e rằng anh đã bỏ lỡ.”
Dương Chiêu ung dung hừ một tiếng, đưa mắt sang thì phát hiện Tiết Miểu vẫn lặng yên nhìn cô chăm chú.
Anh ta còn lặp lại một lần nữa: “May mà vậy…”
Dương Chiêu hơi cúi đầu.
Tiết Miểu bảo: “Có lúc anh cảm thấy em dường như vẫn là cô bé hơi lạnh lùng và đơn thuần năm xưa.”
Dương Chiêu im lặng khẽ cúi đầu.
Tiết Miểu thấp giọng: “Nhưng anh biết, em không phải loại người ngây thơ. Tiểu Chiêu, không phải anh xem thường người đàn ông kia, nhưng vì em là người trong cuộc cho nên anh thấy hơi lạ.”
Dương Chiêu không nói nên lời.
Cô bất chợt giương mắt lên, bắt gặp nét mặt của Tiết Miểu, cô không thể nhìn tiếp được bèn cúi đầu xuống. Quả thật như anh ta nói, cô giống như một cô học sinh chưa tốt nghiệp, không cách nào trốn tránh dưới ánh mắt chăm chú của giáo viên.
Mà đáp án giáo viên cần, chính