Tác giả: Twentine
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342711
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2711 lượt.
ần đây,vừa gọi điện đã đến ngay.”
Sắc mặt viên cảnh sát ghi chép hơi bối rối, anh ta nói: “Đi trước đi.” Anh ta quay đầu nói với Trần Minh Sinh và Dương Chiêu: “Hai người cũng lại đây đi.”
Dương Chiêu ở trong phòng đã nghe thấy tiếng náo động bên ngoài.
Viên cảnh sát dẫn hai người ra, nói với Trần Minh Sinh và Dương Chiêu: “Tường trình xong rồi, hai người vất vả quá.”
Dương Chiêu: “Chúng tôi đi được rồi chứ?”
“Được.” Cảnh sát gật đầu bảo: “Đi được rồi. Hai vị là du khách sao?”
“Vâng.” Dương Chiêu trả lời: “Chúng tôi đến tham quan Ngũ Đài Sơn.”
Tiết Miểu từng nói, rất dễ nhận ra điều kiện sống của một người phụ nữ, vì phụ nữ rất mẫn cảm, rất yếu đuối tựa như một đóa hoa tinh xảo. Chỉ trải qua chút bão táp mưa sa đã hằn sâu dấu vết.
Người phụ nữ này cũng vậy, chỉ thoáng nhìn đã nhận ra sự nghèo khổ và khốn đốn, hai thứ đó hòa vào nhau hình thành cảm giác điêu ngoa, tự ti không bằng người.
“Các anh đừng nhốt anh ấy! Nếu không cả nhà tôi sống không nổi đâu!”
Viên cảnh sát trẻ tuổi đứng chắn trước mặt người phụ nữ, trấn an: “Xin chị bình tĩnh một chút, chúng tôi còn chưa điều tra xong, chị làm ầm lên thế này là cản trở công việc của chúng tôi.”
“Điều tra? Điều tra gì chứ?” Người phụ nữ kéo mạnh khiến tay áo cậu cảnh sát trẻ rách toạc: “Anh ấy chỉ hút thôi, có làm hại gì ai đâu. Các anh bắt anh ấy là đẩy nhà chúng tôi vào con đường chết!”
Khuôn mặt viên cảnh sát trẻ u ám, trả lời: “Nếu chỉ hít ma túy thì không xem là phạm tội, nhưng anh ta đã vi phạm trật tự trị an, chúng tôi bắt buộc phải tạm giữ và cưỡng chế cai nghiện.”
“Tôi không sống nổi nữa! Mẹ, mẹ nghe không? Cả nhà chúng ta sẽ chết đấy!” Người phụ nữ la hét rất to, nét mặt thảm thiết. Dương Chiêu cảm thấy hơi ồn ào bèn lùi lại hai bước.
Viên cảnh sát ghi tường trình thấy không ổn, bước tới quát: “Ồn ào quá!”
Người phụ nữ hoảng sợ, ngồi bệt xuống đất kêu khóc.
“Cô còn làm vậy là cản trở điều tra, chúng tôi sẽ bắt cô.”
“Anh bắt đi!” Người phụ nữ trừng mắt nhìn cảnh sát: “Anh bắt tôi đi. Nhốt cả nhà tôi luôn đi!”
“Cô …”
Anh cảnh sát đang muốn lên tiếng, một chiếc xe bỗng trờ tới trước cửa, hai người đàn ông bước xuống đi vào.
Một viên cảnh sát cản họ lại trước cửa: “Hai người muốn làm gì?”
Một người đàn ông lên tiếng: “A, chào anh cảnh sát, chúng tôi là phóng viên của thời báo buổi sáng, chúng tôi vừa nhận được tin ở đây có một vụ án nên đến tìm hiểu.”
Dứt lời, anh ta đưa thẻ phóng viên cho cảnh sát.
Viên cảnh sát xem qua rồi nói: “Là ai gọi? Bây giờ chúng tôi không nhận phỏng vấn.”
“Là tôi gọi!”
Tầm mắt mọi người chuyển sang người phụ nữ kia, cô ta đứng dậy bước đến nắm chặt tay phóng viên: “Là tôi gọi, anh phải giúp tôi! Anh ấy là trụ cột gia đình tôi, nếu anh ấy bị bắt chúng tôi phải sống thế nào?”
“Chờ chút, chờ chút đã.” Phóng viên lấy bút ghi âm trong túi ra, cảnh sát lập tức trả lời: “Tôi đã nói chúng tôi không nhận phỏng vấn, xin hai anh phối hợp một chút.”
Người phụ nữ đó rất điên cuồng, cảnh sát muốn kéo cô ta ra, cô ta lập tức giật rách áo lộ cả nội y, ưỡn ngực hét: “Bắt đi! Anh bắt thử đi ——!” Anh cảnh sát nhíu mày, tránh xa cô ta.
“Cô đừng làm ầm lên như vậy.” Phóng viên bảo: “Tình huống cụ thể ra sao cô giải thích trước đi.”
Viên cảnh sát trẻ chặn trước: “Chồng cô ta hít ma túy trên tàu hỏa nên bị bắt, bây giờ đang điều tra, cô ta tới đây làm ầm cả lên.”
Người phụ nữ hét lớn, than vãn với phóng viên: “Anh phóng viên! Mẹ chồng tôi năm nay sắp tám mươi, làm sao chịu nổi đả kích như vậy chứ. Anh xem con tôi xem, thằng bé hoảng sợ đến mức nào kìa.”
Anh phóng viên nhìn vào phòng khách, thấy một cậu bé khoảng năm sáu tuổi đang khóc lóc ỉ ôi, nhưng tiếng khóc rất lạ lùng.
Phóng viên hỏi: “Cậu bé sao thế?”
Người phụ nữ trả lời: “Con tôi số khổ, lúc mới sinh phát sốt một cơn nên bị câm điếc, thằng bé rất thân thiết với ba nó. Nếu ba nó bị bắt, nó sao sống nổi nữa.”
Trẻ em câm điếc?
Phóng viên hưng phấn bước tới trước, cảnh sát chặn anh ta lại trước cửa, giọng điệu không dễ chịu gì.
“Chúng tôi từ chối phỏng vấn, mời các anh về cho.”
Phóng viên đưa bút ghi âm tới trước mặt cảnh sát: “Đồng chí cảnh sát, xin hỏi lúc các anh bắt người sao không tránh mặt đứa trẻ?”
Anh cảnh sát mặt nhăn mày nhó.
“Hút thuốc phiện đúng là gây mất trật tự trị an, nhưng khi bắt người chúng ta nên cố sức tránh thương tổn cho trẻ con phải không? Dù sao đứa bé còn quá nhỏ lại còn câm điếc, tận mắt chứng kiến cha bị bắt sẽ ảnh hưởng xấu đến tâm lý đứa trẻ.”
Viên cảnh sát hơi tức giận chỉ vào người phụ nữ kia: “Là cô ta dẫn đứa bé tới, chúng tôi không bắt anh ta trước mặt đứa bé.”
Người phụ nữ hét lớn: “Con trẻ không chịu xa ba nó có gì sai? Không phải anh cũng có ba đó sao!
Viên cảnh sát tức giận quát: “Cô nói chuyện chú ý chút đi.”
Người phụ nữ lại cao giọng hét: “Con tôi chỉ muốn ở bên ba nó! Nếu các người nhốt anh ấy, tôi để nó lại cho các người!”
“Được!” Viên cảnh sát tức giận, cũng