Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hẹn Ước

Hẹn Ước

Tác giả: Twentine

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342705

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2705 lượt.

vào?”
Trần Minh Sinh trầm mặc một lúc mới đáp: “… Anh không thể không quan tâm.”
Không thể không quan tâm.
Thật ra anh từng nghĩ, nếu anh không bận tâm đến hai người đó, có lẽ đã không có việc này. Hiện tại, anh và Dương Chiêu đã ngủ ngon trong khách sạn. Lúc trên tàu, anh luôn nhắc nhở mình, mặc kệ bọn họ đi, ngồi yên đi, dù sao Dương Chiêu cũng đang bên cạnh.
Nhưng vào thời khắc cuối cùng, thấy người kia vào toilet, anh đã quyết định mà hề không suy nghĩ…
“Thứ hai,” Dương Chiêu hỏi: “Vì sao anh nói dối cảnh sát?”
Trần Minh Sinh chậm rãi: “Anh không muốn gây phiền phức.”
Dương Chiêu hỏi lại: “Nói thật với cảnh sát là gây phiền phức sao?”
Trần Minh Sinh dừng một chút, khẽ nói: “Anh chỉ muốn nhanh chóng chấm dứt nó.”
Dương Chiêu hỏi tiếp: “Thứ ba, vì sao anh không cho phóng viên chụp hình.”
Trần Minh Sinh nói: “Anh không muốn phô trương.”
Dương Chiêu cười lạnh: “Làm việc tốt mà không muốn lưu danh sao?”
Trần Minh Sinh cúi đầu, anh không thể cười nổi.
“Lời của anh trăm ngàn sơ hở.” Dương Chiêu nói.
Trần Minh Sinh không nói gì.
Dương Chiêu tiếp tục: “Trần Minh Sinh, hôm nay đã có điều khiến em sợ hãi.”
Tay Trần Minh Sinh cứng đờ.
Anh hiểu rõ về thuốc phiện, hiểu rõ về tội phạm, không muốn nói thật với cảnh sát, không muốn phóng viên chụp hình.
Nhưng quan trọng nhất ——
Anh không muốn nói thật với em.
Dương Chiêu không muốn truy cứu đến cùng, rốt cuộc chẳng hiểu là vì không tin tưởng hay xuất phát từ lý do khác. Cô chỉ cảm thấy một Trần Minh Sinh như vậy khiến cô có cảm giác xa cách và sợ hãi.
Trần Minh Sinh quay lại, anh thấy ánh mắt của cô, nét mặt cô vẫn bình thản như thường ngày. Cô bộc lộ hết mọi cảm xúc của mình ra ngoài, giống như đêm đó.
Nhưng sự chân thực này đêm đó đã cứu anh, đêm nay lại như chấm dứt mọi thứ của anh.
Trần Minh Sinh hít thở khó khăn, chuyện anh sợ nhất đã xảy ra.
Anh biết cô đã phát hiện ra điều gì, hơn nữa cô còn suy đoán ra chuyện gì. Anh có thể đoán được cô đã suy đoán gì, anh muốn bác bỏ suy nghĩ đó nhưng lại không thể mở miệng.
Trần Minh Sinh cảm thấy trái tim mình như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, khiến anh không thở nổi.
Anh không cam lòng.
Dương Chiêu không nhìn gương mặt tái nhợt và đôi hàm cắn chặt của anh, thản nhiên nói: “Anh không muốn nói thì đừng nói. Em hỏi câu cuối cùng—— “
Trần Minh Sinh như đang chờ đợi thẩm phán, giọng khàn khàn: “Em hỏi đi.”
Dương Chiêu: “Trần Minh Sinh, anh là người tốt hay người xấu?”
Vừa nghe câu hỏi, tay Trần Minh Sinh khựng lại. Đầu anh trống rỗng. Đầu tiên là buốt giá, sau đó ký ức chôn sâu tận đáy lòng tuôn trào như thiêu đốt anh. Đầu óc anh như một miệng hố thật lớn bị mở tung, tất cả mọi ký ức đều trút xuống đó.
Anh giãy dụa, vùng vẫy trong trí nhớ hỗn loạn, không biết phải làm sao.
Trong bóng đêm, Dương Chiêu cầm tay anh.
Trần Minh Sinh bỗng nhiên ôm cô, ôm thật chặt.
Cho đến bây giờ, Dương Chiêu mới biết hóa ra một cái ôm sẽ khiến linh hồn người khác có cảm giác run sợ đến mức này.
“Anh là người tốt.” Giọng Trần Minh Sinh trầm thấp lại khàn khàn. “Dương Chiêu, anh là người tốt.”
Thân thể anh đang run rẩy, giọng nói nặng nề, đau đớn lại có phần oan ức.
Dương Chiêu ôm lấy anh. Cô dán vào hai má anh, nhẹ nhàng hỏi: “Trần Minh Sinh, anh đang khóc sao?”
Trần Minh Sinh đương nhiên không trả lời.
Bọn họ ôm chặt nhau trong bóng tối.
Dương Chiêu ôm anh, cô nghĩ mọi người đều nói tình yêu rất phức tạp, nhưng cô lại cảm thấy tình yêu là đơn giản nhất trong các loại tình trên đời này. Nó dễ dàng như thế, đơn giản, thuần khiết như thế mà.
Từ một lý do đơn giản nhất, cô đã bên anh.
Nhưng sau hôm nay, từ anh, cô cảm nhận được tình yêu phức tạp hơn nhiều so với những thứ khác.
“Ngủ đi.” Dương Chiêu nói, “Ngày mai phải dậy sớm đi Ngũ Đài Sơn, nghỉ ngơi sớm một chút.”
Đêm đó, Trần Minh Sinh nằm phía sau Dương Chiêu, ôm cô ngủ, suốt đêm không hề buông tay.
Có lẽ do quá mệt mỏi, Dương Chiêu mơ thấy nhiều giấc mơ kỳ lạ. Trong giấc mơ cuối cùng, cô nghe thấy giọng nói của anh trong hư không, anh nói với cô ——【 Dương Chiêu, anh là người tốt. 】
… … … … … … … . . . .
Sáng hôm sau, Dương Chiêu thay đồ thể thao, trang điểm nhẹ, lấy một cái balô nhỏ trong vali ra chuẩn bị nước, đồ ăn và bản đồ cô đã mua trước đó.
Trần Minh Sinh không chuẩn bị nhiều, anh chỉ mặc áo thun đen, khoác áo khoác, yên lặng ngồi bên giường chờ cô.
Anh nhìn bóng dáng bận rộn của cô trong góc phòng, cảm thấy những chuyện xảy ra tối hôm qua như chưa từng tồn tại. Dương Chiêu quay đầu hỏi anh: “Anh chuẩn bị xong chưa?”
Trần Minh Sinh gật đầu.
Dương Chiêu nói: “Vậy đi thôi.”
Nhà khách không có nhà ăn, bọn họ mang hành lý xuống lầu, ăn sáng trong một tiệm điểm tâm gần đó.
Cửa nhà ga có nhiều người đang chèo kéo khách mua vé, hai mươi tệ một ghế, lúc Trần Minh Sinh và Dương Chiêu lên xe chưa có mấy người, bọn họ ngồi phía sau, Dương Chiêu rút một quyển sách trong balô ra đọc.
Trần Minh Sinh hỏi: “Bây giờ mà em còn đọc sách ư?”
Dương