Tác giả: Twentine
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342709
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2709 lượt.
quát lại thật vang dội: “Được! Bây giờ cô làm giấy chứng nhận từ con, rồi chứng minh cha mẹ đứa bé qua đời, tôi sẽ nhốt cô luôn.”
“Anh Khưu, anh bình tĩnh đã!” Một viên cảnh sát đứng bên cạnh huých tay nhắc.
Người phụ nữ ngồi bệt dưới đất, ôm đứa trẻ khóc kể thảm thương.
Phóng viên ngồi xổm xuống hỏi người phụ nữ: “Tình cảnh nhà cô thế nào?”
“Nhà chúng tôi ở gần nhà ga, mở một hàng nướng. Thu nhập tối đa một tháng khoảng hai ba ngàn tệ, toàn dùng chữa bệnh cho con trai. Tháng trước còn bị bọn họ kiểm tra, chồng tôi đi vay tiền của người thân, ai ngờ vừa về tới lại bị bắt. Nếu anh ấy bị bắt, gia đình tôi không còn đường sống.”
Cậu cảnh sát trẻ bảo: “Trước cửa nhà ga không cho phép bày bán thịt nướng, chúng tôi đã nhắc nhở rất nhiều lần.”
“Vậy anh bảo chúng tôi phải làm sao? Phải sống thế nào?”
Cậu cảnh sát nhíu mày, quay mặt đi.
Phóng viên nói với anh: “Đồng chí cảnh sát, anh chỉ thấy bọn họ vi phạm luật lệ chứ không thấy cuộc sống người dân cơ cực thế nào.”
Cậu cảnh sát tức tối, muốn cãi mà không nên lời.
“Tôi thấy cô cũng đừng mong đợi gì nữa.”
Bỗng nhiên, một giọng nữ lạnh nhạt cất lên, tất cả mọi người dừng lại. Bọn họ quay đầu nhìn người phụ nữ đứng ở góc trong cùng.
Trần Minh Sinh hút một điếu thuốc, anh nghiêng đầu nhìn Dương Chiêu.
Đương nhiên, không ai ngờ cô sẽ lên tiếng.
Lời Dương Chiêu là nói với người phụ nữ khóc lóc trên đất.
“Có lẽ cô nên cảm ơn cảnh sát, họ đã không báo tin xấu việc chồng cô có lẽ đã tiêu sạch sành sanh số tiền đi mượn.”
Người phụ nữ trừng cô: “Sao cô biết đã tiêu hết?”
Dương Chiêu mặt không thay đổi thản nhiên đáp: “Vì tôi đoán.”
Một lúc sau người phụ nữ mới hiểu cô có ý gì, trong chốc lát bật dậy chạy tới chỗ Dương Chiêu: “Cô muốn gì chứ?”
Cảnh sát cản cô ta lại: “Cô chú ý chút đi!”
Phóng viên cũng chạy sang, anh ta thấy Trần Minh Sinh đứng bên cạnh Dương Chiêu bèn hỏi: “Hai người họ là…”
Cậu cảnh sát trả lời: “Họ là ai, anh không cần biết.”
Đầu óc gã phóng viên cũng khá nhanh nhạy, ngẫm nghĩ lời Dương Chiêu, anh ta khẳng định: “Họ là người báo cảnh sát.”
Cậu cảnh sát nhăn mặt, không nói tiếng nào. Nếu không phải bị giám sát, tên phóng viên này mà không mang bút ghi âm và máy chụp ảnh, anh thật muốn đập tên phóng viên này một trận.
Phóng viên vừa trông thấy chân Trần Minh Sinh, lập tức hưng phấn. Người khuyết tật đấu trí với con nghiện trên xe lửa, bản thảo tin tức đã dần hình thành trong đầu.
Anh ta đưa bút ghi âm tới chỗ Trần Minh Sinh: “Chào anh, anh có thể để chúng tôi phỏng vấn một chút không?”
Viên cảnh sát đứng ở cửa không nhịn nổi nữa, đẩy phóng viên ra ngoài: “Đã nói mấy lần rồi, chúng tôi không nhận phỏng vấn, anh cứ tiếp tục làm vậy là cản trở người thi hành công vụ.”
Phóng viên bị đẩy ra ngoài, anh ta nhanh tay kéo máy ảnh chụp ‘tách tách’ vài pô.
Trần Minh Sinh vẫn dựa tường hút thuốc, mặc kệ người phụ nữ mắng chửi ra sao anh cũng không nhấc mí mắt, nhưng lúc phóng viên cầm máy ảnh chụp hình, anh bỗng nhiên giương mắt, xuyên qua màn sương khói nhìn gã phóng viên kia.
Cảnh sát nói với Trần Minh Sinh: “Không sao cả, cậu đừng để ý tới họ.” Anh cảnh sát dặn cậu cảnh sát trẻ: “Tiểu Lưu, cậu đưa bọn họ tới nhà khách trước, nói với bên đó, ưu đãi họ một chút.”
“Dạ, dạ.” Cậu cảnh sát dường như không muốn dính dáng tới người phụ nữ kia, bèn dẫn Trần Minh Sinh và Dương Chiêu ra ngoài.
Lúc Dương Chiêu và Trần Minh Sinh ra tới cửa, cảnh sát còn đang chặn gã phóng viên. Trần Minh Sinh đi ngang qua họ, lúc nghiêng người, anh bất chợt vươn tay trái, thò qua cánh tay viên cảnh sát đứng bên cửa, nắm lấy dây máy chụp hình. Anh nâng tay lên tháo máy chụp hình trên cổ phóng viên xuống.
Hiển nhiên ai nấy đều bất ngờ với tình cảnh này, gã phóng viên sửng sốt, sau đó lập tức la lên: “Anh lấy máy của tôi làm gì?”
Trần Minh Sinh không nói lời nào, hơi cúi đầu, bật máy ảnh lên xóa vài tấm ảnh.
“Anh làm gì đó?” Phóng viên trừng Trần Minh Sinh: “Trả máy ảnh cho tôi! Đồng chí cảnh sát, các anh mặc kệ sao?”
Cảnh sát bị anh ta gây phiền hà cả buổi nên vờ không nghe.
Trần Minh Sinh trả máy ảnh lại cho cảnh sát: “Ngại quá, chúng tôi đi trước đây.”
Cảnh sát cầm máy ảnh gật đầu đáp: “Hai người đi đi, tiểu Lưu lấy xe nhanh lên.”
“Này! Sao lại thế! Các anh mặc kệ anh ta cướp đồ?”
Cảnh sát mất kiên nhẫn: “Anh nói ít vài câu đi, anh chưa xin phép mà đã tự tiện chụp ảnh, không biết xấu hổ à?”
“Tôi là phóng viên, chụp ảnh phỏng vấn là quyền của tôi.”
Ở đằng sau còn ầm ĩ, Trần Minh Sinh và Dương Chiêu đã xách vali ra khỏi sở cảnh sát.
Tiểu Lưu lái chiếc xe lúc nãy đến đón bọn họ.
“Nhà khách ở gần đây, ở đằng trước còn có trạm chờ xe. Nếu hai người muốn đến Ngũ Đài Sơn, ngồi xe buýt có thể đến thẳng đó. Ở bên nhà ga thường có đông khách du lịch, xe ra vào nhiều lắm, chuyến nào cũng chạy thẳng tới Ngũ Đài Sơn.” Tiểu Lưu nhiệt tình chỉ dẫn.
Trần Minh Sinh gật đầu: “Vâng, cảm ơn cậu.”
“Không cần cảm ơn. Aiiizzz, hôm nay anh chị mệt mỏi nhiều rồi, đừng để bụng, cứ từ từ mà t