Tác giả: Twentine
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342710
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2710 lượt.
hăm viếng. Ngũ Đài Sơn của chúng tôi là ngọn núi nổi tiếng nhất trong bốn ngọn núi Phật giáo ở trong nước, hai người cứ từ từ tham quan nha.”
“Ok.” Trần Minh Sinh nói tiếp: “Vất vả cho các anh.”
“Nghề là nghiệp mà.” Cậu cảnh sát cười bất đắc dĩ: “Quen rồi là được, nghề này cũng không dễ dàng gì.”
Yên lặng một lát, Trần Minh Sinh thấp giọng: “Thật không dễ dàng…”
Dương Chiêu ngồi sát cửa sổ, nhìn hình ảnh ánh lên trên mặt kính, nét mặt người ngồi bên kia thấp thoáng không rõ ràng, cô trầm mặc không nói.
Nhà khách rất gần, lái xe hơn mười phút là tới, Tiểu Lưu giúp thu xếp phòng.
Đó là một căn phòng rất bình thường, phòng hơi nhỏ cũng hơi cũ, nhưng may mà sạch sẽ.
Sau khi Trần Minh Sinh cảm ơn Tiểu Lưu, cậu ta liền rời đi.
Dương Chiêu đặt vali vào một góc, mở vali ra, cô lấy quần áo sau đó vào toilet tắm rửa.
Sau khi cô tắm xong, đến lượt Trần Minh Sinh.
Trần Minh Sinh tắm rất nhanh, anh thay một cái áo thun ba lỗ và một chiếc quần xám dài bước ra khỏi toilet.
Dương Chiêu ngồi trên giường sắp xếp đồ đạc, thấy anh bước ra cô ngẩng đầu gọi: “Trần Minh Sinh, anh lại đây.”
Trần Minh Sinh chống gậy bước qua, khăn mặt vẫn quàng trên cổ, anh vươn tay xoa xoa tóc, ngồi xuống cạnh Dương Chiêu. Cô dịch sang một chút, lấy khăn mặt lau tóc giúp anh.
Họ tắm cùng một loại sữa tắm, thoang thoảng mùi hương rất dịu. Dương Chiêu cảm thấy Trần Minh Sinh đang cúi đầu để cô lau tóc ngoan ngoãn hơn thường ngày rất nhiều, cô cúi thấp đầu hôn lên cổ anh một cái.
Có lẽ Trần Minh Sinh thấy nhột, anh khẽ cười.
Dương Chiêu kéo khăn mặt ra, ôm Trần Minh Sinh. Cằm cô gác lên vai anh.
Trần Minh Sinh nắm tay cô khẽ cười: “Em sao vậy, mệt rồi à?”
“Không có gì, em không mệt.” Dương Chiêu đáp.
Tóc cô còn hơi ướt, dán trên hai má anh lành lạnh.
Giờ đã nửa đêm về sáng, đêm khuya yên ắng.
Dương Chiêu gối đầu lên cổ Trần Minh Sinh, nhìn cây đèn bàn tróc sơn ở đầu giường, cô khẽ khàng hỏi: “Trần Minh Sinh, anh có gì muốn nói với em không?”
Trần Minh Sinh cảm nhận được sức nặng đè trên vai, như dày vò bóp nghẹt tim anh, ép anh khó chịu đến khó diễn tả được.
“Hôm nay, trên tàu đã khiến em sợ phải không?” Trần Minh Sinh nhỏ giọng.
“Hơi sợ.” Dương Chiêu nói: “Anh ra tay quá độc ác.”
Trần Minh Sinh cúi đầu, cười khẽ một tiếng, “Thật không?”
“Trần Minh Sinh…” Dương Chiêu chậm rãi mở miệng, “Vì sao anh biết rõ về thuốc phiện như vậy?”
Trần Minh Sinh cắn chặt răng, cuối cùng giống như vứt bỏ hết, anh gật đầu.
“Đúng, anh đã từng hít.” Anh nhìn nền nhà, chậm rãi lắc đầu, nói rất nhỏ: “Anh không muốn lừa dối em, anh đã từng hít.”
Dương Chiêu không thể diễn tả cảm giác trong lòng.
Qua lại hàng ngày với Trần Minh Sinh, trực giác vẫn mách bảo cô, Trần Minh Sinh không giống những lái xe bình thường.
Ngày đó, cô thấy trên người anh rất nhiều vết sẹo, theo bản năng cô cho rằng có lẽ trước đây Trần Minh Sinh từng làm sai chuyện gì đó. Nhưng đối với cô, cảm giác này không quan trọng, hơn nữa lúc ấy Trần Minh Sinh cũng không bộc lộ quá nhiều nên cô không hỏi đến cùng.
Cho đến khi Trần Minh Sinh tắm lúc nãy, Dương Chiêu cũng không muốn ép hỏi anh.
Nhưng Trần Minh Sinh trả lời một câu vô cùng đơn giản, khiến Dương Chiêu hơi mờ mịt.
Mờ mịt về con người này, mờ mịt với tương lai.
Trần Minh Sinh cầm tay Dương Chiêu, cô cảm giác được bàn tay anh run run.
Anh đang kiềm chế, Dương Chiêu nghĩ. Nói với cô những điều này khiến anh sợ hãi.
Dương Chiêu cầm tay anh, Trần Minh Sinh càng siết chặt.
“Vì sao anh hít ma túy…” Dương Chiêu gặng tiếp, “Vì chơi bời sao?”
Trần Minh Sinh lắc đầu: “Không phải…”
“Vậy vì sao?”
“Vì làm một chuyện…”
“Chuyện gì?”
“…”
Phải nói là Dương Chiêu chưa từng thấy tình trạng như hiện tại của Trần Minh Sinh. Ấn tượng của cô về Trần Minh Sinh là anh luôn luôn vững vàng và điềm tĩnh.
Nhưng bây giờ, anh có vẻ rất lo lắng, tuy rằng đã hết sức kìm nén Dương Chiêu vẫn nhìn ra sự lo lắng nơi anh.
“Anh không thể nói hơn được nữa.” Trần Minh Sinh cầm chặt tay Dương Chiêu, “Anh không muốn lừa dối em, nhưng anh thật sự không thể nói nhiều hơn.”
Dương Chiêu: “Vì sao không thể nói?”
“Anh không muốn làm em tổn thương!” Giọng Trần Minh Sinh bỗng lớn hơn, anh nghiêng đầu, bất động nhìn Dương Chiêu. “Anh không muốn làm em tổn thương…”
Dương Chiêu lại im lặng.
Bọn họ vẫn nắm tay nhau, Dương Chiêu nhỏ giọng: “Anh biết không, em luôn cảm thấy, tình cảm của em và anh là đơn giản nhất.”
Trần Minh Sinh không nói gì.
“Trần Minh Sinh, em hỏi anh mấy vấn đề, anh có thể trả lời, phải trả lời. Không thể thì im lặng.”
“Thứ nhất, vì sao anh muốn tố giác hai người trên tàu?”
Trần Minh Sinh nhỏ giọng: “Anh thấy một trong hai người là tội phạm nghiện hút, anh đoán anh ta vào toilet hút thuốc phiện nên tố giác.”
“Không đúng.” Dương Chiêu thản nhiên nói, “Anh do dự rất lâu, từ lúc bắt đầu anh đã để ý nhưng anh kiềm chế, không muốn dính líu. Vì sao cuối cùng vẫn dính