Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Tác giả: Nhĩ Nhã

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342564

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2564 lượt.

biết mình ngồi với một nhân vật phong lưu như Bạch Hiểu Phong thế này liệu có để lộ ra hành động thất thố nào không, thật ra hắn cũng chẳng cần đánh giá quá thấp bản thân như thế. Sầm Miễn tuổi trẻ tài cao, tư văn nhã nhặn, đám quan viên ngồi đối diện đều gật đầu - Ừ, ngồi bên cạnh Bạch Hiểu Phong cũng không hề thất lễ.
Thấy người đã đến đủ rồi, đại thái giám túc trực bên cạnh liền sai người bày tiệc…
Bởi vì bình thường Hoàng thượng rất rảnh rỗi, lại rất giàu cho nên thường xuyên mở tiệc chiêu đãi quần thần, mọi người cũng thân quen nên sau khi kính rượu Hoàng thượng và mời rượu Sầm Vạn Phong rồi thì bắt đầu trò chuyện.
Hoàng hậu nương nương cực kỳ ít tham gia yến tiệc, hôm nay lại đặc biệt tới đây. Quần thần đều là những người rất yêu thích buôn chuyện, trước đó đã nghe nói có thể Đường Nguyệt Yên sẽ được hứa hôn cho Sầm Miễn cho nên đều chờ xem màn náo nhiệt này.
Sách La Định uống xong rồi thì chạy đến Ngự trù phòng nói với lão Lại trù tử muốn ăn chân giò hầm, Lại trù nói chân giò thì phải hầm đến mấy canh giờ, bảo Sách La Định cứ đi ăn trước, chờ sau khi tàn tiệc rồi thì cũng sẽ xong, mang về ăn khuya cũng được…
Sách La Định chạy về ngồi xuống, nói với Hiểu Nguyệt: “Giữ bụng, lát về còn có đồ ăn khuya nữa.”.
Hiểu Nguyệt vui vẻ gật đầu, gắp một con ốc xà cừ béo ngậy đặt vào bát Sách La Định.
Sách La Định bĩu môi: “Thứ quái gì đây.”.
“Ốc xà cừ nướng, một món ăn thịnh hành nhất trong hoàng thành gần đây, cần phải xếp hàng mới được ăn đấy.”. Hiểu Nguyệt dùng cái thìa nhỏ gỡ ruột ốc ra cho Sách La Định.
Sách La Định cầm đùa gắp một miếng thịt kho, nói: “Ài, những thứ tinh tế thế này chỉ thích hợp nàng ăn thôi, ta chỉ thích hợp ăn những món dân dã như cá thịt…”.
Còn chưa dứt lời thì Trình Tử Khiêm đã túm cánh tay hắn kéo một cái… “tạch” một tiếng, thịt kho rớt luôn xuống đất, chắc là hầm kỹ quá, rớt xuống nát luôn.
Sách La Định muốn nhấc chân đạp Tử Khiêm một cước, lại nghe thấy ông bà tám kia rất kích động mà nói nhỏ: “Trò hay bắt đầu rồi.”.
Sách La Định ngẩng đầu lên, Hiểu Nguyệt đút một muỗng thịt ốc xà cừ đã được lọc ra vào miệng hắn.
“Ừ? Cũng không tệ lắm.”. Sách La Định nhai mấy cái, thấy cũng không tệ lắm, Hiểu Nguyệt híp mắt cười tiếp tục ngoáy ốc đút vào miệng hắn.
May mà lúc này sự chú ý của các quan viên đều tập trung cả vào mấy người trong hoàng tộc cho nên không ai thấy được màn hay này.
Chỗ ngồi trong dạ tiệc đã được sắp xếp từ trước rồi, Hoàng thượng ngồi ở giữa, Hoàng hậu nương nương ngồi bên cạnh.
Đường Tinh Trị ngoan ngoãn ngồi ở phía trước Hoàng hậu nương nương, đến cả thở mạnh mà cũng không dám.
Lệ phi cùng Vương phi chiếm hai vị trí bên cạnh, tiếp đó là chỗ của hai vị công chúa Đường Nguyệt Như và Đường Nguyệt Yên.
Mấy vị hoàng tử khác đều không tham dự, Đại hoàng tử và Nhị hoàng tử ra ngoài làm việc, Tứ hoàng tử sức khỏe yếu, gần đây thời tiết chuyển mùa cho nên ho nhiều đến độ không thể tiếp chuyện người khác được, đang nghỉ ngơi trong cung. Ngũ hoàng tử thường xuyên gây rối, hai ngày trước vừa mới gây họa bị Hoàng thượng phạt cấm túc nên hôm nay cũng không đến.
Thật ra thì trong số mấy vị Hoàng tử này, bất luận là tài trí hay dung mạo thì Đường Tinh Trị đều xuất sắc nhất, căn cơ cũng lớn, khó trách sao hắn chính là lựa chọn đầu tiên cho vị trí Thái tử, chỉ vì tuổi còn nhỏ cho nên có chút ham chơi mà thôi…
Hoàng hậu nương nương thấy Đường Tinh Trị bưng chén uống rượu mà thỉnh thoảng còn trộm liếc về phía Bạch Hiểu Nguyệt đang ngồi cùng Sách La Định nơi xa, nhịn không được mà thở dài.
Hoàng thượng gắp vào chén Hoàng hậu nương nương một đũa thức ăn, cười nói: “Tử Đồng à, cười cái đi.”.
Hoàng hậu có chút bất lực mà nhìn Hoàng đế một chút, thu tầm mắt lại, ưu nhã dùng bữa…
Đường Tinh Trị thở phào nhẹ nhõm, Hoàng nương hắn cuối cùng cũng dời tầm mắt khỏi cái gáy hắn rồi, nhìn đến độ hắn cũng toát cả mồ hôi lạnh luôn.
***
Hoàng thượng uống thêm mấy chén rượu rồi nói với Đường Tinh Trị và Đường Nguyệt Yên: “Hai đứa trẻ con các ngươi ngồi chung với bọn ta làm gì? Mau đến gọi Sầm Miễn cùng đi đi, đừng có câu nệ thế.”.
Đường Tinh Trị cầu còn không được, nhanh chóng quay đầu lại nhìn hoàng nương mình một cái, Hoàng hậu nương nương không nói gì, nhưng mà cũng không có lườm hắn, cho nên hắn liền bưng chén rượu chạy đi tìm bọn Hồ Khai…
Đường Nguyệt Yên nhảu môi, đến bên cạnh Lệ phi kéo nương mình: “Con không đi, con muốn ở chỗ hoàng nương con.”.
Lệ phi trừng nàng một cái: “Ai cần con ở đây.”.
Nguyệt Yên không cam lòng, bên kia chỉ còn chỗ ngồi bên cạnh Sầm Miễn là còn trống mà thôi. Nàng liếc mắt nhìn Sầm Miễn một cái, rồi lại nhìn Bạch Hiểu Phong một chút, Sầm Miễn trông chẳng khác gì với đám người đi đường ngoài kia, Bạch Hiểu Phong bỏ xa hắn cả chín con phố luôn đó, hơn nữa, từ nãy đến giờ hắn ta vẫn cứ ngơ ngơ ngác ngác, nàng có chết cũng không thèm gả cho người này đâu!
Sầm Vạn Phong còn nghĩ Nguyệt Yên xấu hổ, cảm thấy cô nương e lệ một chút rất tốt, cho nên bèn vẫy Sầm Miễn: “Ài, Miễn nhi, con đã đến chào


Old school Easter eggs.