Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Tác giả: Nhĩ Nhã

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342397

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2397 lượt.

hoàng muội hoàng tỷ con chưa đó? Sao lại không biết phép tắc như thế chứ? Còn không qua đây kính rượu Hoàng hậu và hai vị quý phi đi!”.
Sầm Miễn ngẩn người, bưng chén rượu đi tới, trước tiên kính rượu trưởng bối, sau đó lại mời rượu Nguyệt Yên.
Nguyệt Yên rất không cam tâm mà uống với hắn nửa chén, lại xán đến bên cạnh Lệ phi, nhưng mà Sầm Miễn cũng không có dừng bước, cũng không có nói gì với nàng mà bưng chén rượu đi thẳng đến bên cạnh Tam công chúa Đường Nguyệt Như chẳng biết đang suy nghĩ cái gì.
“Tam hoàng tỷ.”.
Đường Nguyệt Như ngẩng đầu lên, quan sát Sầm Miễn một cái, cười nói: “Mười năm không gặp, đúng là cao hơn ta rồi.”.
Sầm Miễn hơi ngượng ngùng, không biết có phải là do hắn đã uống mấy chén rồi hay không mà hai má cũng đỏ ửng, mời rượu Đường Nguyệt Như: “Hoàng tỷ còn nhớ đệ sao.”.
“Nhớ chứ.”. Nguyệt Như cũng uống cùng hắn một chén.
“Hôm nay Miễn nhi đã đến Thư quán rồi đúng không?”. Hoàng thượng cười hỏi: “Ở có quen không?”.
“Ở quen ạ!”. Sầm Miễn vội vàng gật đầu.
“Con cũng đừng có gây thêm phiền phức cho bọn Bạch phu tử đấy.”. Sầm Vạn Phong dặn dò.
Có vẻ như ấn tượng của Đường Nguyệt Như với Sầm Miễn rất tốt, nói đỡ: “Từ nhỏ tính cách Miễn nhi đã rất tốt rồi, có thể thân cận với bất cứ ai, lại thông minh, vào thư quán Hiểu Phong là đúng rồi.”.
Sau khi nghe được một tiếng “Miễn nhi” kia, ánh mắt Sầm Miễn đã có vẻ ngơ ngác rồi… Chuyện xưa ùa về trước mắt.
Hắn còn nhớ rõ khi còn nhỏ, hắn rất sợ người lạ, phụ vương hắn lại luôn bận rộn, dẫn hắn vào cung rồi lại bỏ mặc hắn.
Sầm Miễn không quen ai, tính cách lại hướng nội nên không dám nói chuyện với các hoàng tử.
Lúc hắn một mình trốn trong hoa viên đọc sách, lại có người đến hỏi hắn: “Đệ chính là Miễn nhi hả?”.
Sầm Miễn ngẩng đầu lên…
Hôm đó, hắn ngồi bên cạnh hồ nước, làn nước lấp lánh trong suốt dưới hồ cũng không có trong như đôi mắt long lanh của người trước mắt hắn lúc đó.
Một ánh nhìn kia đến tận bây giờ hắn vẫn còn nhớ rõ, cứ như tiên nữ bước ra từ trong tranh vậy, vừa cao quý vừa trang nhã, giọng nói không nặng không nhẹ, không mềm không cứng, trầm thấp mà từ tốn: “Đệ thích đọc sách à?”.
Sầm Miễn ngây ngẩn, ngơ ngác gật đầu.
“Đừng có ngồi ở đây, lát nữa gió lớn sẽ rất lạnh.”. Tỷ tỷ kia đưa tay kéo hắn ra, kéo tay hắn đi: “Đến viện của ta đọc đi, ở chỗ ta có nhiều sách, còn có chút điểm tâm ăn nữa.”.
Sầm Miễn cứ thế mà ngơ ngơ ngác ngác bị nàng kéo đi, không chỉ người bị kéo đi mà cả tâm cũng bị bắt đi mất luôn, tỷ tỷ xinh đẹp này tên gọi là Đường Nguyệt Như, là Tam công chúa…
Gặp nhau lần nữa, thoáng cái đã qua mười năm rồi…
Sầm Miễn từng tưởng tượng vô số lần về cảnh tượng lúc gặp lại Đường Nguyệt Như là như thế nào, sau khi gặp lại nàng sẽ cảm thấy thế nào, hôm nay, người trong mộng ở ngay trước mắt hắn mới hiểu được…
Thì ra trên đời này thực sự có những cảm xúc vĩnh viễn không thay đổi! Cho dù có trải qua bao nhiêu lần mười năm hắn chỉ cần thấy ánh mắt Đường Nguyệt Như là vẫn nghĩ đến mặt hồ lấp lánh diễm lệ, nghe được giọng nói của nàng là chỉ biết gật đầu mà thôi, vĩnh viễn là một tên ngốc si tình…
“Ái chà.”. Trình Tử Khiêm chậc chậc mà lắc đầu: “Tiểu vương gia này lại là kẻ si tình a!”.
Hiểu Nguyệt bưng chén canh hạt sen gật đầu – Người cũng ngốc luôn rồi, bây giờ Nguyệt Như tỷ tỷ có bảo hắn nhảy sông hắn cũng nhảy ngay không cần do dự cho xem.
Sách La Định nhai lạp xưởng mà hất cằm – Chính xác thì Sầm Miễn tốt hơn Bạch Hiểu Phong nhiều lắm, hay là Tam công chúa cứ bằng lòng lấy hắn luôn đi.
“Ha ha…”.
Sầm Van Phong nghe Đường Nguyệt Như khen Sầm Miễn thì vui vẻ, tiếng cười sang sảng của hắn lại giúp Sầm Miễn hoàn hồn lại. Sầm Miễn nhanh chóng thu trấn định trái tim đang nhảy loi choi trong ngực mình lại để tránh thất thố, việc mình chịu thiệt thì chỉ là chuyện nhỏ, đừng khiến cho Tam hoàng tỷ gặp nhiều phiền toái hơn là được.
Hoàng hậu nương nương cười ẩn ý, hỏi Đường Nguyệt Yên ở bên cạnh: “Nguyệt Yên, con còn nhớ Sầm Miễn biểu ca không?”.
Đường Nguyệt Yên vẫn hơi sợ Hoàng hậu, gật đầu một cái, nói: “Nhớ ạ…”. Vừa nói vừa nhìn Sầm Miễn một cái nữa, nàng vẫn cảm thấy hắn vẫn y như xưa, dáng vẻ nhút nhát cho nên nhỏ giọng lầm bầm một câu: “Nhát gan.”.
Nhưng mà Đường Nguyệt Yên cũng đâu có ngốc, câu này nàng nói nhỏ đến độ gần như không thể nghe thấy được, tất cả mọi người có chút khó hiểu nhìn nàng.
“Cái gì?”. Hoàng hậu nương nương hỏi.
Nguyệt Yên thấy Lệ phi trừng mắt trợn mình, liền cười nói: “À, khi nhỏ con ít chơi với biểu ca, huynh ấy vẫn luôn đi theo Hoàng tỷ chứ không thèm để ý đến người khác.”.
Sầm Vạn Phong ha ha cười lớn: “Miễn nhi còn không mau đến bồi tội đi, hoàng muội con trách con không để ý đến người ta kìa.”.
Hoàng thượng cũng cười theo: “Nguyệt Yên à, chẳng phải con vẫn kêu muốn đi chơi hội hoa sao, để Miễn nhi đi cùng con đi.”.
Chúng thần xem náo nhiệt, rõ ràng là Hoàng thượng đang tạo cơ hội cho Sầm Miễn và Nguyệt Yên đây mà.
Đường Nguyệt Yên đã mím chặt môi rồi, ai muốn đi hội hoa với tên ngốc này chứ, vừa