Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Tác giả: Nhĩ Nhã

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342557

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2557 lượt.

nói thầm lại vừa nhìn Bạch Hiểu Phong cách đó không xa.
Lúc này Bạch Hiểu Phong gần như hoàn toàn không chú ý đến nàng mà vừa bưng chén rượu vừa nhìn về phía bàn Bạch Hiểu Nguyệt kia, thấy Bạch Hiểu Nguyệt giúp Sách La Định ngoáy ruột ốc xà cừ thì than thở - Cùi chỏ nha đầu này hướng sạch ra ngoài hết rồi, chưa từng thấy nó ngoan hiền với người khác bao giờ, cả đại ca ruột này mà cũng chưa từng được đối xử như vậy đây này…
Trong lòng Đường Nguyệt Yên cũng chợt lạnh xuống, Bạch Hiểu Phong vốn dĩ chẳng quan tâm gì đến nàng cả…
“Nguyệt Yên, phụ hoàng con đang nói đó!”. Lệ phi vỗ trán Đường Nguyệt Yên một cái: “Ngây ngốc cái gì đấy!”.
Nguyệt Yên hồi phục tinh thần lại, giận dỗi: “Con không đi.”.
“Sao lại không đi?”. Hoàng thượng hỏi tới: “Không phải mấy hôm nay con đều nói muốn đi sao?”.
Nguyệt Yên nhìn Sầm Miễn một cái, ánh mắt chán ghét rõ ràng.
Trong lòng Hoàng thượng cũng hiểu đôi phần, Đường Nguyệt Yên thích Bạch Hiểu Phong nên mới không thích Sầm Miễn.
Sầm Vạn Phong thì không hiểu nội tình, vẫn nghĩ là Nguyệt Yên xấu hổ nên nháy mắt với Sầm Miễn, ý bảo – Con chủ động chút đi!
Sầm Miễn cũng không hiểu lắm hội hoa là cái gì, hơn nữa hắn cũng không muốn bị tác hợp với Nguyệt Yên, không phải vì hắn thấy cô nương này không tốt mà vì cả tấm lòng hắn đã dành cho Đường Nguyệt Như cả rồi, không còn nhìn thấy người khác nữa, lúc này dù có cho hắn cả thiên tiên hắn cũng không thích.
“Hoàng thượng.”. Hoàng hậu mỉm cười nói: “Ngài để Nguyệt Yên cùng đi dạo hội hoa với Miễn nhi, Nguyệt Yên vẫn còn nhỏ, cần thêm nhiều người đi cùng mới được.”.
Đường Nguyệt Yên ngẩn người, nhìn Hoàng hậu, lại nhìn mẫu thân mình một chút.
Lệ phi bình tĩnh uống trà, bất động thanh sắc.
“À…”. Sầm Vạn Phong nhanh chóng hùa vào: “Đúng thế, đúng thế, vậy tìm ai đi cùng bây giờ…”.
“Bạch phu tử.”. Hoàng hậu nương nương hỏi Bạch Hiểu Phong: “Hay là ngươi đi cùng bọn chúng đi.”.
Bạch Hiểu Phong lấy lại tinh thần, ngẩng đầu lên có chút khó hiểu, hỏi: “Đi đâu vậy?”.
Tất cả mọi người đều nhẫn cười, Bạch phu tử thất thần à?
Đường Tinh Trị nhắc nhở: “Muốn nhờ ngài mang Sầm Miễn và Nguyệt Yên đi hội hoa.”.
“À.”. Bạch Hiểu Phong gật đầu một cái: “Được.”.
Hoàng hậu nương nương mỉm cười hỏi Đường Nguyệt Như: “Nguyệt Như à, con đừng có lúc nào cũng buồn chán ở trong cung thế, cùng đi ra ngoài hóng mát chút đi.”.
Đường Nguyệt Như nhìn Bạch Hiểu Phong một chút, gật đầu một cái: “Vâng ạ.”.
“Miễn nhi, con có đi không?”. Hoàng hậu cười hỏi Sầm Miễn…
Sầm Miễn gật đầu: “Vâng… con cũng muốn chiêm ngưỡng hội hoa của Hoàng thành một chút.”.
Thật ra thì dù Hoàng hậu nương nương không hỏi thì Sầm Miễn cũng muốn đi, được cùng Đường Nguyệt Như đi dạo hội hoa, có giảm thọ hai năm cũng được!
Lệ phi nhìn Đường Nguyệt Yên một cái: “Vậy con có đi không?”.
Mặc dù Đường Nguyệt Yên không cam lòng nhưng vẫn gật đầu một cái, nếu nàng không đi thì chẳng khác nào cho Bạch Hiểu Phong và Đường Nguyệt Như đi chơi hội hoa riêng với nhau rồi, tên ngốc tử đó thì làm được gì chứ.
“Cứ quyết định vậy đi.”. Hoàng thượng hài lòng gật đầu…
Đường Nguyệt Yên có chút khó hiểu mà nhìn Lệ phi.
Lệ phi nâng cằm, dùng chiếc đũa bạc tinh sảo đút một miếng gạch cua vào miệng nàng, cười ngọt ngào.
Nguyệt Yên ăn ngon, trong lòng đã hiểu… có thể hoàng nương đã thu xếp xong rồi.
“Kỳ lạ.”.
Trình Tử Khiêm một tay cầm cánh gà, một tay cầm bút lông viết lia lịa, miệng còn chậc chậc cảm thấy kỳ lạ…
Sách La Định hỏi hắn: “Lạ chỗ nào?”.
“Hoàng hậu nương nương lạ.”. Trình Tử Khiêm nói: “Lại còn để cho Tam công chúa và Bạch Hiểu Phong đi cùng, như vậy chẳng phải càng loạn à? Đừng nói là Đường Nguyệt Yên, cho dù có cả ba Đường Nguyệt Yên cũng không thể đấu lại được Đường Nguyệt Như. Sầm Miễn thì vừa nhìn thấy Tam công chúa đã không thể đi nổi rồi, chuyến đi chơi hội hoa này chẳng phải sẽ cực kỳ loạn sao?”.
Nhìn lại đám người Đường Tinh Trị lúc này, người nào người nấy đều mang vẻ mặt hăng hái bừng bừng, xem ra có thể chuẩn bị đi xem náo nhiệt rồi, có không ít quần thần cũng rất hứng thú, có vẻ cũng chuẩn bị đi hội hoa xem chuyện hay…
“Hôm du ngoạn hội hoa đó nhất định sẽ có loạn cho xem.”. Trình Tử Khiêm nheo mắt lại: “Chậc… đừng có xảy ra chuyện lớn gì đó.”.
“Có thể xảy ra chuyện lớn gì?”. Sách La Định vừa gặm cổ vịt vừa chậm rãi nói: “Chẳng lẽ sẽ phái người làm thịt Bạch Hiểu Phong à?”.
“Không phải chứ?.” Hiểu Nguyệt lo lắng, kéo Sách La Định một cái: “Vậy chúng ta cũng đi!”.
Sách La Định bất lực nhìn nàng: “Nàng chỉ còn lại ba chi mà cũng đòi đi chơi hội hoa à?”.
Hiểu Nguyệt lé mắt lườm hắn: “Về chép một trăm lần thi văn…”.
“Ta cõng nàng đi!”. Sách La Định hoảng hốt, nhanh chóng bổ sung: “Gì mà… có tý chuyện chỉ bằng cái rắm cũng bắt chép thơ văn, tổn thương tình cảm quá rồi!”.
Hiểu Nguyệt quay ngoắt mặt, nhịn không được mà cong lên khóe môi, lầm bầm một câu: “Ai thèm nói chuyện tình cảm với ngươi.”.
Sách La Định xán đến: “Còn ốc to không?”.
“Là ốc xà cừ.”. Hiểu Nguyệt bốc một nắm ốc qua


Disneyland 1972 Love the old s