Tác giả: Nhĩ Nhã
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342408
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2408 lượt.
được.”. Sách La Định chắp tay sau lưng: “Nhưng mà sau này muội phu phải là người mưu trí một chút, nếu không sẽ bị hắn chơi chết.”.
Hiểu Nguyệt cười đến hai mi mắt đều cong: “Vậy thì không cần lo lắng, rất mưu trí.”.
“Sao?”. Sách La Định nghe không hiểu, quay đầu lại nhìn nàng.
Hiểu Nguyệt cười tươi đi nhanh về phía trước, trong lòng thầm nói – Đại ca còn khen hắn là “thông minh tuyệt đỉnh” mà! Muội phu tương lai gì đó…
Hai người cứ thế trở về Thư quán.
Hiểu Nguyệt ngu ngơ mộng đẹp, dù sao thì hình như Sách La Định đã cho nàng uống định tâm hoàn rồi, có vẻ như đại ca nàng đã sớm có chuẩn bị rồi, vậy nàng cũng không cần buồn lo nữa.
Sách La Định thì lại dựa vào ghế nằm trong sân ngắm sao mà suy nghĩ – Mười mấy tiểu hòa thượng, nói nhiều cũng không nhiều, nói ít cũng không ít, hơn nữa còn phải ăn uống phải đi ị nữa, giấu ở đâu thì ổn đây?
Đang suy nghĩ lại thấy Tuấn Tuấn đến trước mặt hắn vẫy đuôi.
Sách La Định nhìn nó chằm chằm một lúc, đột nhiên cười, đưa tay sờ lớp lông mềm mại trên lưng nó: “Thì ra là thế.”.
Sáng sớm hôm sau, Hiểu Nguyệt bị một tiếng chó sủa vang rền đánh thức, bò dậy dụi mắt, thấy trời vẫn còn chưa sáng thì cảm thấy khó hiểu, Tuấn Tuấn sủa sáng sớm à?
Nhưng mà vừa mới cúi đầu nhìn đã thấy Tuấn Tuấn đang nằm ở mép giường của nàng, cũng đang nhìn ra phía cửa, cửa phòng đang đóng… bên ngoài có tiếng chó sủa truyền tới.
Hiểu Nguyệt gãi gãi đầu, bò dậy, sau khi rửa mặt rồi thì mang theo Tuấn Tuấn ra ngoài.
Tiếng chó sủa truyền từ trong viện của Sách La Định.
Hiểu Nguyệt tò mò đi tới, vừa ghé đầu vào trong nhìn cũng sợ hết cả hồn: “Á!”.
Hiểu Nguyệt càng nghĩ không ra, khó hiểu hỏi: “Nửa đêm mà ngươi lại đi dắt chó về sao? Vậy chẳng phải sáng sớm nay Minh Tịnh thức dậy sẽ phát hiện chó bị mất à?”.
Sách La Định cười: “Không phát hiện được đâu, ta bắt hai con đi rồi để hai con lại cho hắn rồi.”.
Hiểu Nguyệt lại càng khó hiểu hơn.
Sách La Định ăn mỳ xong rồi, đặt bát xuống thì có một người áo đen nhảy từ ngoài tường vào, đến bên cạnh Sách La Định, nhỏ giọng nói: “Tướng quân, đã chuẩn bị xong rồi.”.
Sách La Định gật đầu một cái, đứng dậy.
Hiểu Nguyệt ngẩng mặt nhìn hắn: “Ngươi định ra ngoài à? Tìm được những tiểu hòa thượng kia chưa?”.
Sách La Định suy nghĩ một chút, nói: “Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì có lẽ tìm được rồi, sau khi tìm được thì căn bản đã có được cả nhân tang, bắt cả thư sinh cùng hòa thượng kia lại, chuyện của đại ca nàng cũng giải quyết xong rồi.”.
Hiểu Nguyệt mở to mắt nhìn, gật đầu.
Sách La Định xoay người định ra ngoài, Hiểu Nguyệt đứng lên, đi theo mấy bước ra đến cửa rồi lại lúng túng mà nặn ra một câu: “Vậy ngươi phải cẩn thận một chút đấy…”.
Giọng nói nhẹ đến gần như không nghe được.
Sách La Định đi thẳng ra cửa, Hiểu Nguyệt nghĩ hắn không nghe thấy, bĩu môi.
Nhưng mà còn chưa có bĩu ra thì lại thấy Sách La Định quay đầu phất tay áo với nàng một cái, ý như bảo – Không cần lo lắng, chuyện vặt thôi.
Hiểu Nguyệt lại ngẩn người, Sách La Định đã đi ra ngoài rồi, tim lại bắt đầu nhảy múa, chỉ có Sách La Định mới có thể làm được động tác này thôi, cảm giác vừa xấu xa, vừa bất cần đời nhưng lại có vẻ rất đáng tin cậy.
Khóe miệng Hiểu Nguyệt cong lên, quay đầu lại nhìn, thấy hai con chó mực kia đang cọ cọ mũi, vẫy vẫy đuôi cùng Tuấn Tuấn, có vẻ ở chung không tệ.
Sờ cằm một cái, Hiểu Nguyệt không nghĩ ra được, Sách La Định trộm hai con chó này về thì làm sao có thể tìm được những tiểu hòa thượng kia chứ?
Sách La Định ra đến cửa, đúng lúc lại bị Đường Tinh Trị nhìn thấy.
Thật ra thì hôm qua Đường Tinh Trị vẫn ở Thư quán, hắn nghĩ liệu có phải vì chuyện của Bạch Hiểu Phong mà Hiểu Nguyệt lo lắng không đây, cho nên vốn định ở lại bồi nàng. Nhưng ai ngờ sáng sớm Hiểu Nguyệt đã đi ra ngoài với Sách La Định, tận tối mới về, gần như cả một ngày đều ở cùng với Sách La Định vậy, chuyện này khiến hắn cảm thấy có chút ghen tị.
Hôm nay nhìn thấy Sách La Định lại ra ngoài, Đường Tinh Trị có chút không hiểu – Đi đâu vậy?
Hồ Khai kéo hắn một cái: “Sao thế?”.
Đường Tinh Trị nhảu môi về phía bóng lưng của Sách La Định: “Hắn đi đâu đó?”.
Hồ Khai lắc đầu, nhỏ giọng nhắc nhở: “Dáng vẻ thần bí, hình như tối qua hắn cũng không ở trong phòng.”.
Đường Tinh Trị cau mày.
Lúc này lại nghe thấy tiếng nha hoàn truyền đến từ trong sân viện: “Tiểu thư, sớm như vậy mà cô đã dậy rồi sao? Những việc như nấu mỳ thế này cứ để cho chúng ta làm là được.”.
“Hiểu Nguyệt lại tốt với Sách La Định như vậy sao?”. Hồ Khai khoanh tay nghĩ mãi không ra.
Đường Tinh Trị cau mày: “Liệu có phải là hắn nghĩ ra biện pháp giúp Bạch Hiểu Phong không?”.
Hồ Khai vỗ tay một cái: “Có thể! Chúng ta đi theo đi?”.
Đường Tinh Trị gật đầu đồng ý, cho nên hai người đi theo Sách La Định ra ngoài.
Sách La Định từ tốn đi trên đường, giống như đi dạo bình thường mà thôi.
Đường Tinh Trị và Hồ Khai cẩn thận đi theo, cũng không dám đến quá gần, bọn họ thừa bi