Tác giả: Nhĩ Nhã
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342407
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2407 lượt.
ươi bị nhốt ở đâu rồi?”.
Lão hòa thượng buông tay: “Không biết.”.
Sách La Định hiểu, hỏi: “Bạch Hiểu Phong phải nhịn hai tên họ con rùa kia cũng là vì chuyện này à?”.
“Còn có một chuyện nữa!”. Lão hòa thượng giơ ra một ngón tay: “Nhưng mà cũng không tiện nói.”.
Hiểu Nguyệt gấp gáp: “Thiếu chút là đại ca thân bại danh liệt rồi, còn có cái gì mà không thể nói nữa chứ?”.
Sách La Định bĩu môi: “Hẳn là hắn đang tương kế tựu kế rồi.”.
Hiểu Nguyệt nháy mắt mấy cái.
Lão hòa thượng lại giơ ngón tay cái với Sách La Định lần nữa: “Sách tướng quân thật là…”.
“Được rồi, đừng có mà nịnh hót ta nữa.”. Sách La Định chặn lão hòa thượng lại: “Các ngươi muốn ta giúp thế nào?”.
Lão hòa thượng nghiêm túc: “Cần phải tìm ra con tin trong miếu, nếu bọn chúng còn có những con tin này, Hiểu Phong không có cách nào hạ thủ được!”.
Sách La Định cau mày: “Chẳng có chút đầu mối gì thì tìm thế nào.”.
“Ta và Hiểu Phong đã tìm mấy ngày rồi, vẫn không tìm được!”. Da mặt lão hòa thượng cũng rất dày: “Cho nên Hiểu Phong bảo là để ngươi tìm.”.
Khóe miệng Sách La Định co giật.
Hiểu Nguyệt cũng nhăn mũi – Làm gì vậy chứ!
“Phương trượng, báo quan chẳng phải là được rồi sao?”. Hiểu Nguyệt hỏi: “Còn nữa, nếu như các ngươi đã biết là ai đang giở trò, việc gì phải giấu giấu diếm diếm để gian kế của bọn chúng suýt nữa thì thành công chứ.”.
“Bạch Hiểu Phong muốn vĩnh tuyệt hậu hoạn luôn.”. Sách La Định cười lạnh một tiếng: “Có nhược điểm thì cuối cùng vẫn sẽ là một mối họa, hôm nay có thể gặp thì ngày mai cũng có thể gặp, muốn diệt trừ mối họa này, phải nhổ cỏ tận rễ mới được.”.
Lão hòa thượng gật đầu: “Anh hùng mới hiểu…”.
Sách La Định phất tay chặn lại: “Miễn đi, ta cũng không phải loại người thích tính toán như hắn, có thể sử dụng ai là đem ra sử dụng.”.
Lão hòa thượng lúng túng cười: “Bất đắc dĩ mà thôi.”.
Sách La Định “ha ha” một tiếng: “Ngươi cũng chẳng phải chim tốt lành gì.”.
Hiểu Nguyệt cũng không hiểu rõ rằng lắm Sách La Định muốn nói gì, nhưng mà nàng có thể hiểu được, Sách La Định không thoải mái.
Lão hòa thượng vái thật sâu: “Làm phiền tướng quân.”.
Nói xong xoay người đi.
Sách La Định lắc đầu một cái, mang theo Hiểu Nguyệt xuống núi.
Hiểu Nguyệt thấy hắn chắp tay phía sau suy nghĩ mà không nói tiếng nào, bèn ngước mặt lén nhìn hắn.
Mãi cho đến khi xuống chân núi rồi, Hiểu Nguyệt không nhịn được hỏi: “Ngươi giận đại ca ta à?”.
Sách La Định nhìn nàng một chút, thở dài, thuận miệng nói một câu: “Nếu không phải nể mặt nàng, ta cũng không thèm quan tâm chuyện của hắn.”.
Hiểu Nguyệt sửng sốt, sau đó ánh mắt sáng ngời – Vừa rồi Sách La Định nói gì vậy? Nếu không phải bởi vì nàng!
Lý trí của Hiểu Nguyệt tự động đổi từ “nể mặt nàng” sang “tất cả là vì nàng!”… vui vẻ là đúng rồi!
Hiểu Nguyệt còn đang vui vẻ, lại nghe thấy Sách La Định nhìn về phía rừng cây hỏi: “Tra được chưa?”.
“Phốc” một cái, Trình Tử Khiêm nhô đầu ra, giơ ngón giữa với Sách La Định.
Sách La Định giận đến nhe răng rồi, Trình Tử Khiêm lại bổ sung với hắn một câu: “Là cho Bạch Hiểu Phong đấy, tên xấu xa đó!”.
Sắc mặt Sách La Định cũng khôi phục lại, hừ hừ một tiếng: “Đã nói những tên đệ nhất đều phải có hai cái bàn chải.”.
Tử Khiêm rút một phần bản thảo ra: “Nồi nào vung nấy, một cây củ cải một cái hố, một bồn cầu một cái mông, một…”.
Sách La Định đạp hắn một cước: “Ngươi muốn nói cái gì?”.
Trình Tử Khiêm nhảu môi: “Tam công chúa cũng rất xấu xa, sau này không được đắc tội hai người đó!”.
Sách La Định nhìn trời, kéo Hiểu Nguyệt đầu óc vẫn còn đang mơ hồ đi: “Đi thôi, về ngủ, chuyện này nàng cũng không cần phải lo.”.
Hiểu Nguyệt mờ mịt: “Không cần sao?”.
Sách La Định gật đầu: “Tất cả đều nằm trong kế hoạch của đại ca nàng, nàng cứ yên tâm là được.”.
“À.”. Hiểu Nguyệt mơ hồ gật đầu.
Tử Khiêm mượn ngựa của Sách La Định đi làm việc.
Sách La Định mang Hiểu Nguyệt chậm rãi đi về, trên đường ngay cả một bóng ma cũng chẳng có, trăng lại rất sáng.
Đi một lúc thật lâu, Hiểu Nguyệt hỏi: “Các ngươi biết điều gì vậy? Ta nghe không hiểu.”.
Sách La Định không trả lời mà lại hỏi: “Đại ca nàng chỉ có một tiểu muội là nàng thôi, hay có còn anh em ruột thịt nào nữa không?”.
Hiểu Nguyệt lắc đầu một cái: “Không còn.”.
Sách La Định gật đầu một cái: “Cũng may.”.
“May cái gì vậy?”. Hiểu Nguyệt không hiểu.
“Nếu như hắn có anh em trai, vậy thì anh em trai của hắn sẽ rất thảm.”. Sách La Định trả lời.
“Làm gì có, đại ca ta rất thương yêu ta.”. Hiểu Nguyệt bất mãn, cho dù có là Sách La Định cũng không thể nói xấu đại ca được!
Sách La Định cười: “Tính cách của nàng thật khác đại ca nàng không ít nhỉ… nhưng mà cũng đúng, hắn có thể dùng tâm nhãn thay nàng, nàng có thể cứ thế mà ngây ngô sống qua ngày rồi.”
Sách La Định nói câu này, quả nhiên đã khiến cho Hiểu Nguyệt đạp chân hắn một cái.
“Ngươi lúc thì nói hắn là một ca ca vĩ đại, lúc lại nói làm huynh đệ của hắn sẽ xui xẻo.”. Hiểu Nguyệt không hiểu: “Có ý gì?”.
“Làm tiểu muội sao có thể giống với làm huynh đệ