The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Tác giả: Nhĩ Nhã

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342440

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2440 lượt.

ếng, lại cầm thêm hai miếng bánh nữa đặt vào tay nàng, dẫn người rời khỏi.
Hiểu Nguyệt ngậm bánh tổ yến, trên mặt vẫn còn rất nóng, động tác Sách La Định đút bánh tổ yên cho nàng kìa… chậc chậc, dịu dàng quá đi.
Hiểu Nguyệt vừa cười mình sao mà dễ dàng thỏa mãn như vậy, vừa nhai bánh tổ yến mà hỏi Sách La Định: “Ngươi rất thân với Lại đại trù à?”.
“Trước kia hắn cũng là quân binh, có thời gian cùng ta lăn lộn.”. Sách La Định lắc lắc ba ba trong tay: “Đại nương trù phòng còn ở thư quán không? Nếu không thì cứ bảo lão Lại hầm luôn đi, dù hắn có đun nước trắng uống cũng ngon hơn người bình thường nữa.”.
Hiểu Nguyệt mím môi: “Đại nương có ở, ba ba cứ để bà hầm tốt hơn, chờ đến khi Thạch Minh Lượng thi đỗ rồi chúng ta đến đó ăn mừng, bảo Lại huynh đệ của ngươi nấu một bữa tiệc thật lớn cho chúng ta ăn.”.
“Ý kiến này không tệ.”. Sách La Định gật đầu.
Đang nói thì có một cỗ xe ngựa lướt qua bên cạnh họ, lại nghe thấy bên trong xe ngựa có người kêu to: “Dừng xe.”.
Phu xe giật dây cương một cái.
Xe ngựa dừng lại.
Lại thấy màn xe được vén lên, một nam tử trẻ tuổi mặc áo gấm màu tím nhạt nhảy xuống xe: “Hiểu Nguyệt cô nương.”.
Hiểu Nguyệt ngẩng đầu nhìn người mới tới, mím môi – Hôm nay thật đen đủi, biết trước vậy đã không ra ngoài rồi.
Sách La Định thấy thanh niên này hơi quen quen, suy nghĩ một chút – Đây là công tử nhà Thượng thư Trần Cần Thái, hình như tên là Trần Tỉnh.
Trần Cần Thái làm quan trong triều hai mươi năm, con người rất khôn khéo, cũng rất có năng lực, Sách La Định có ấn tượng rất sâu về hắn. Trần Tỉnh không giống cha hắn lắm, tính cách có chút đơn thuần, khá ngu ngốc… cho nên phải gặp qua mấy lần Sách La Định mới có chút ấn tượng.
Trần Tỉnh có vẻ rất kích động: “Hiểu Nguyệt cô nương, gần đây có khỏe không? Đợt này ta cũng bận không đến Thư quán thăm Bạch phu tử được, Thư quan vẫn tốt cả chứ?”.
Hiểu Nguyệt cười cười: “Có lòng rồi, mọi thứ đều tốt cả.”.
“À.”. Lúc này Trần Tỉnh cũng đã nhìn thấy Sách La Định, bèn chắp tay với hắn: “Sách tướng quân, thật trùng hợp.”.
Sách La Định gật đầu một cái.
“Hiểu Nguyệt ăn cơm chưa?”. Trần Tỉnh vô cùng nhiệt tình: “Cùng đi chứ?”.
Thiếu chút nữa là Sách La Định nôn mửa luôn rồi, bây giờ mà đi ăn là ăn trưa hay ăn sáng chứ? Hành động không được quang minh lỗi lạc rồi, vị Trần công tử này còn là người nói năng lộn xộn nữa.
Hiểu Nguyệt cũng hơi lúng túng, cười nói: “Ta còn có việc khác phải về thư quán.”.
“À.”. Vẻ mặt Trần Tỉnh hiện lên sự thất vọng rất rõ ràng.
Sách La Định nói thầm trong lòng, ngươi kín đáo chút đi, cho dù có thích nha đầu này cũng đâu cần thể hiện rõ ràng như vậy, không sợ dọa cho cô nương người ta sợ chạy mất à?
Quả nhiên, Hiểu Nguyệt có cảm thấy không thoải mái, nói câu: “Cáo từ”, rồi cứ thế kéo Sách La Định đi.
Trần Tỉnh vẫn còn ngu ngơ đứng phía sau nhìn bóng lưng Bạch Hiểu Nguyệt mà đau lòng, cho dù nhìn thế nào thì cũng xinh đẹp khiến lòng người ngất ngây mà.
“Thiếu gia.”.
“Gì?”. Khó khăn lắm Trần Tỉnh mới hồi phục tinh thần lại, thấy quản gia Trần Trung đứng bên cạnh xe ngựa, hơi cau mày nhắc nhở hắn: “Đã muộn rồi, lão gia sẽ trách.”.
“A!”. Trần Tỉnh giật mình, bóng lưng tuyệt đẹp của Hiểu Nguyệt ngay lập tức bị cái bản mặt của cha hắn thay thế, hoảng hốt nhanh chóng chui vào xe.
Trần Trung cùng hắn ngồi trong xe ngựa, thấy hắn vẫn còn vén rèm cửa sổ xe ngựa lên mà nhìn bóng lưng Hiểu Nguyệt, nhịn không được tắng hắng một câu: “Vị vừa rồi kia là Sách La Định, Sách tướng quân phải không?”.
Trần Tỉnh lấy lại tinh thần: “Phải.”.
Trần Trung nhỏ giọng nói: “Lão gia cực kỳ thưởng thức Sách tướng quân, nếu như có cơ hội, thiếu gia nên kết thân với hắn.”.
Khóe miệng Trần Tỉnh co giật, có chút ghét bỏ: “Sách La Định đó nhìn qua có vẻ thô lỗ như thế, ta không thể hợp được với loại võ nhân thế này.”.
Trần Trung bất đắc dĩ than thở.
“Đúng rồi Trung thúc, ngày mai ta muốn đến thư quán Hiểu Phong thăm Bạch… Bạch phu tử, ngươi nói cần mang theo lễ vật gì thì tốt đây?”. Trần Tỉnh hỏi.
“Thiếu gia, có phải cậu thích Bạch tiểu thư không?”.
Trần Tỉnh ngượng ngùng gãi đầu, nói: “Nhà họ Bạch và nhà chúng ta cũng coi như môn đăng hộ đối, phụ thân cũng sẽ thích Hiểu Nguyệt… phải không?”.
Trần Trung lại lắc đầu: “Lão gia tuyệt đối sẽ không đồng ý, thiếu gia từ bỏ đi.”.
“Tại sao?”. Trần Tỉnh khó hiểu: “Những cô nương ta thích trước đây cha ta đều nói họ gia thế không tốt, lần này Hiểu Nguyệt là con gái của Tể tướng, gia thật quá tốt rồi chứ?”.
“Thiếu gia, thân thế của Bạch tiểu thư tuyệt đối không thành vấn đề, nếu có thể kết thành thông gia chính là Trần phủ chúng ta đã với được cao rồi, chỉ là…”.
“Chỉ là cái gì?”.
“Chỉ là ngoại hình Bạch Hiểu Nguyệt này lại quá xinh đẹp, xấu một chút mới tốt.”.
“Hả?”. Trần Tỉnh càng khó hiểu: “Có ý gì?”.
“Đại trượng thu cần phải làm chuyện lớn, lấy vợ thì chỉ cần thục nữ là được, Bạch Hiểu Nguyệt đúng là gia thế cao sang, nhưng mà lại có quá nhiều người theo đuổi, lấy nàng rồi có thể sẽ có được một số người, đồng