Tác giả: Nhĩ Nhã
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342439
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2439 lượt.
thi Thạch Minh Lượng đều cố gắng hết sức để tránh hắn.”.
Sách La Định khẽ cau mày: “Bài gì?”.
“Theo tin tức độc quyền ta nhận được!”. Tử Khiêm nói: “Hai người bọn họ vốn là bạn bè thân thiết, có một lần Thạch Minh Lượng cần phải tham gia một kỳ thi vô cùng quan trọng, nhưng mà chẳng may hắn lại bị nhiễm lạnh, bệnh nặng đến không thể dậy nổi. Cho nên…”.
“Cho nên thế nào?”.
“Cho nên Vương Húc đã mạo hiểm thay hắn đi thi mà không hề làm bài thi của mình… Kết quả là Thạch Minh Lượng đậu hạng nhất còn Vương Húc lại bỏ thi.”.
Sách La Định nghe xong thì ngớ người: “Nói thế thì quan hệ phải thân lắm rồi? Nhưng mà ban nãy ta nhìn thấy Vương Húc, lời nói của hắn có vẻ không phải mà…”.
Nói đến đây, Sách La Định ngừng lại một chút, hình như đã nghĩ ra cái gì rồi: “À… tiểu tử kia cố ý đi thi để ban ân đây mà, đồng thời cũng nắm được cái chuôi có thể khiến cho từ đó về sau Thạch Minh Lượng phải ngoan ngoãn nghe theo hắn.”.
Tử Khiêm khoanh tay: “Nếu nói đến kế thả dây dài để câu cá lớn, dù tiểu tử Thạch Minh Lượng kia nhìn có vẻ khôn khéo thì chẳng qua cũng chỉ là chim ngốc mà thôi, có khi lúc này hắn vẫn còn nghĩ mình nợ Vương Húc nữa.”.
Sách La Định cau mày: “Ngu vậy á?”.
“Chậc, ngươi là võ phu, sống phóng khoáng không ràng buộc, bọn người đọc sách thì thích cậy mình thanh cao.”. Trình Tử Khiêm bĩu môi: “Loại thư sinh như Thạch Minh Lượng, nếu như ngươi uy hiếp hắn, hắn cũng sẽ không làm gì thẹn với lương tâm, nhưng nếu ngươi lợi dụng tình cảm, để hắn thiếu nợ người ta… vậy thì xong luôn.”.
“Hèn hạ!”.
Hai người còn đang nói thì đã thấy bên cạnh có tiếng nói truyền đến.
Sách La Định cùng Trình Tử Khiêm xoay mặt sang xem… thấy Bạch Hiểu Nguyệt đang bưng cái tách, sau lưng còn có bọn Đường Tinh Trị, Hồ Khai và Cát Phạm cũng đến, ngay cả Bạch Hiểu Phong cũng cảm thấy rất mới mẻ mà đứng nghe ké ở bên cạnh.
Khóe miệng Sách La Định co giật – Công phu nghe lén của bọn này đúng là vô địch.
“Thắc mắc mãi thì ra là có chuyện như thế.”. Đường Tinh Trị càng nghĩ càng giận: “Ta đi tìm hắn.”.
“Này.”. Cát Phạm kéo lấy Đường Tinh Trị và Hồ Khai đang giận đùng đùng lại: “Còn chưa rõ mà.”.
“Đúng vậy, không có bằng chứng.”. Trình Tử Khiêm phất tay một cái: “Tin đồn thì có ai tin tưởng chứ, hơn nữa, như vậy thì cũng là trị ngọn không trị được gốc, đây là chuyện riêng của Thạch Minh Lượng.”.
“Chẳng còn mấy ngày nữa là thi rồi.”. Hiểu Nguyệt lo lắng: “Làm sao bây giờ?”.
Bọn Đường Tinh Trị lo lắng đi lòng vòng tại chỗ.
Bạch Hiểu Phong nói: “Các người cần làm gì cứ đi làm đó đi, chuyện này ta sẽ xử lý.”.
Mọi người xoay mặt nhìn nhau, Sách La Định vỗ tay: “Chuyện này đúng rồi, phu tử mà mở miệng nhất định sẽ thành công… ta đến mã tràng, mọi người cứ tự nhiên.”.
Nói xong hắn định chuồn luôn, ai ngờ Bạch Hiểu Phong đột nhiên hỏi: “Ngươi chép xong thơ văn rồi à?”.
Sách La Định toét miệng.
“Không chép cũng được.”. Bạch Hiểu Phong đi đến vỗ vai hắn: “Cùng đi chứ.”.
Sách La Định nhìn trời, lại có chuyện phiền phức rồi, không được mấy ngày yên tĩnh nữa.
Cho dù không cam tâm tình nguyện nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, thà đi giải quyết phiền phức cũng tốt hơn là đi chép sách. Sách La Định bèn đi ra ngoài với Bạch Hiểu Phong, hỏi: “Ngươi định làm gì?”.
“Trước tiên phải biết rõ chân tướng của mọi chuyện đã.”. Bạch Hiểu Phong nói: “Nếu như Vương Húc đã tính toán từ trước, vậy thì người này tâm tư âm trầm ám hại bạn tốt, cần dạy dỗ một trận.”.
Tổ hợp có cả Sách La Định và Bạch Hiểu Phong thế này xem ra rất hiếm thấy, cho nên vừa đi ra đường cũng khó tránh khỏi cảnh người ta tới vây xem rồi suy đoán.
Bạch Hiểu Phong nhẹ nhàng khoan khoái đi, vừa nhã nhặn lại không làm mất vẻ tiêu sái, Sách La Định đi cũng rất nhẹ nhàng khoan khoái, dù sao hắn cũng sống trên lưng ngựa, đi đứng đương nhiên sẽ không ẻo lả cẩu thả, nhưng mà cho dù lưng hắn có thẳng đến đâu cũng chẳng thể giấu hết được cảm giác lười nhác lại xen chút bất cần.
Nhưng mà…
Trên lầu cao hai bên đường, trong số các cô nương luôn mồm liên miệng tán thán sao mà Bạch Hiểu Phong lại có thể phong thần tuấn lãng đến thế, cũng có một số người đã quay qua nhìn chằm chằm Sách La Định mà ngẩn ngơ… cứ cảm thấy mỗi hành vi giơ tay nhấc chân của hắn, có một thứ gì đó mà trên người Bạch Hiểu Phong không thể có, một loại khí chất chỉ thuộc về riêng Sách La Định mà thôi.
Sách La Định đương nhiên là không biết chuyện cái tên lưu manh nổi tiếng hoàng thành như hắn, vừa mới lượn một vòng trên đường đã có cô nương vì hắn mà mặt đỏ tim đập rồi, hắn chỉ mải ngáp mà thôi.
Chờ đến khi hai người ăn uống no đủ rồi, lời đồn bên ngoài cũng bắt đầu thay đổi rồi, thổi từ việc Bạch Hiểu Phong không quen Vương Húc thành Bạch Hiểu Phong không thèm để ý đến Vương Húc.
Sách La Định cầm tăm xỉa răng, Bạch Hiểu Phong liền hỏi hắn: “Ăn no rồi chứ?”.
“No rồi.”. Sách La Định gật đầu.
“Tốt lắm, về thôi.”. Bạch Hiểu Phong trả tiền, xoay người trở về thư quán Hiểu Phong