Tác giả: Nhĩ Nhã
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342438
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2438 lượt.
, Sách La Định ngửa mặt tính một chút – Ngoại trừ việc ra ngoài ăn chực một bữa ra thì chẳng phải làm gì khác.
Sau khi hai người về đến thư quán, Bạch Hiểu Phong lóe cái đã biến mất tăm, Sách La Định liền bị mọi người vây lại, rối rít hỏi Bạch phu tử đã làm gì rồi.
Sách La Định suy nghĩ một lúc lâu, trừ ăn cơm và cá cược ra thì thực sự chẳng làm chuyện gì lớn.
Trình Tử Khiêm nhìn chằm chằm Sách La Định xem hắn có cố ý giấu giếm không, phiền phức đến độ Sách La Định phải chạy về phòng chép sách, trong lòng thầm nghĩ dù sao thì cũng cơm no rượu say rồi, nhanh chép cho xong rồi còn đi ngủ.
***
Hiếm khi Sách La Định nghiêm túc như vậy, đang chép đến hăng hái thì lại nghe thấy có tiếng gõ cửa.
“Ai vậy?”. Sách La Định thầm nghĩ, nếu là Trình Tử Khiêm thì sẽ dùng nghiên mực ném hắn bay luôn.
Nhưng ngoài cửa chẳng có ai trả lời, nhưng mà cửa phòng lại bị đẩy ra chút xíu, Bạch Hiểu Nguyệt ghé đầu vào, trong tay còn cầm một bát canh.
Sách La Định ngoắc tay gọi nàng, Hiểu Nguyệt đi vào, tiện tay đóng cửa phòng lại, chạy đến cạnh bàn.
Sách La Định nhìn nàng: “Nha đầu, tới hóng hớt hả? Thật sự là đại ca nàng chẳng làm gì hết, chỉ ăn cơm thôi.”.
Hiểu Nguyệt liếc hắn, đặt bát canh xuống trước mặt hắn.
Sách La Định mở ra, một hương thơm xộc luôn vào mũi, nhận ra đây là bát canh ba ba hầm, bên trong còn có mấy miếng thịt ba ba béo ngậy thơm ngon nữa.
“Đại nương hầm canh ba ba, thưởng cho ngươi.”. Hiểu Nguyệt vừa nói vừ nghịch mấy cây bút bên trong hộp bút đồng.
Sách La Định buồn cười: “Tốt vậy sao? Thạch Minh Lượng ăn rồi?”.
“Vẫn chưa, không thấy người đâu.” Hiểu Nguyệt bực mình.
Sách La Định cau mày: “Nháy mắt là đến kỳ thi rồi, còn đi đâu nữa?”.
Hiểu Nguyệt lắc đầu một cái: “Canh vẫn còn trong bát, bọn Hồ Khai nói là sau khi hắn rời khỏi đây thì không thấy về nữa.”.
Sách La Định cầm muỗng múc canh uống, nhướng mày: “Oa, ngon quá!”.
Hiểu Nguyệt nháy mắt mấy cái, Sách La Định đưa cho nàng cái thìa: “Có ăn không?”.
Hiểu Nguyệt cười hì hì nhận lấy cái thìa, còn đang định ăn thì lại nghe thấy bên ngoài có tiếng gõ cửa.
“Ai vậy chứ?”. Sách La Định thầm nghĩ trong lòng sao tối nay lắm người tới vậy? Nếu là Trình Tử Khiêm thì dùng nắp đậy bát canh đập hắn bay luôn.
Người ngoài cửa hình như hơi im lặng một chút, cuối cùng mở miệng: “Là ta.”.
***
Sách La Định sửng sốt, cùng Bạch Hiểu Nguyệt nhìn nhau một cái – Giọng này là Thạch Minh Lượng sao?!
Sách La Định lại buồn bực – Thư sinh này đến tìm mình làm gì?
Hiểu Nguyệt đặt cái thìa xuống, trốn ra sau tấm bình phong.
Sách La Định lại càng khó hiểu hơn, nhìn nàng – Sao nàng phải tránh?
Hiểu Nguyệt ra hiệu cho hắn im lặng, vừa chỉ ra ngoài cửa, ý bảo – Mau cho người vào đi!
Sách La Định nhìn trời, nói: “Vào đi!”.
Sau đó cửa phòng mở ra, Thạch Minh Lượng đi vào, đóng cửa lại, đến đối diện Sách La Định ngồi.
Sách La Định ngậm thìa hỏi hắn: “Ăn cơm chưa?”.
Thạch Minh Lượng rõ ràng không muốn ăn chút nào, ngồi đó hỏi hắn: “Ban nãy đi trên đường ta nghe nói Bạch phu tử bỏ ra rất nhiều tiền mua ta đạt hạng nhất kỳ thi, chuyện này có thật không?”.
“Thật.”. Sách La Định gật đầu.
“Hắn còn nói là nếu ta không đỗ hạng nhất, hắn sẽ hủy cả biển hiệu của thư quán Hiểu Phong sao?”. Thạch Minh Lượng hỏi.
Khóe miệng Sách La Định co giật, thầm nghĩ, giỏi thật! Gần đây tin đồn biến hóa đa dạng ghê, Bạch Hiểu Phong có nói như vậy đâu. Nhưng mà cái loại tin đồn thế này, trước nay đều không tìm ra xuất xứ được, có thể bây giờ người toàn thành đều cho là vậy cả rồi, ai thèm quan tâm đến thật giả nữa.
“Ài, ngươi quan tâm nhiều chuyện như vậy làm gì, đi ăn rồi ngủ một giấc, ngày mai còn phải thi.”. Sách La Định phất tay, muốn đuổi hắn đi.
“Phu tử thật sự nói như vậy sao?”. Thạch Minh Lượng cau mày: “Nhỡ đâu ta không đỗ hạng nhất, chẳng phải là ta đã hại cả thư quán và hại phu tử bị người ta chế nhạo sao?”.
Sách La Định hơi ngẩn người, ngẩng đầu nhìn Thạch Minh Lượng một cái… trong lòng lại lóe lên một ý.
Sách La Định hất cằm, trong lòng lại cười thầm một tiếng – Bạch Hiểu Phong, ngươi giỏi thật đấy, dùng chiêu này đúng là giết người không thấy máu mà.
“Ài, còn không phải sao!”. Sách La Định đặt bút xuống, rất nghiêm túc nói: “Không chỉ Bạch Hiểu Phong đâu, cả Đường Tinh Trị cũng cược rồi!”.
“Cái gì?”. Thạch Minh Lượng giật mình: “Tinh Trị đã nói gì rồi?”.
“Chẳng biết hắn đi đâu mà lượn một vòng lại nghe thấy người ta nói ngươi nhất định sẽ không thắng được Vương Húc, ngươi cũng biết tính khí của Đường Tinh Trị kia rồi đấy, hắn mà phát hỏa lên thì cũng chẳng để ý mồm miệng cho lắm, nói với người ta gì mà Vương Húc nào cơ? Tên đó chui ở xó xỉnh nào chứ, huynh đệ Thạch Minh Lượng của hắn mới là đệ nhất tài tử, sau này nếu hắn kế thừa ngai báu thì ngươi sẽ là Tể tướng của hắn, nếu ngươi thi không thắng được Vương Húc, hắn sẽ không làm Thái tử nữa, thậm chí không mang họ Đường nữa luôn.”.
Sách La Định nói xong, khóe miệng Thạch Minh Lượng đã giật đến kịch liệt, thiếu chút nữa thì tắt thở: “C