XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hồ Đồ

Hồ Đồ

Tác giả: Ngải Tiểu Đồ

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341601

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1601 lượt.

ai.”
“Chị biết.” Trương Kiều cười. “Anh Trình là người tốt.”
“Trương Kiều, suốt thời gian vừa qua cũng nhờ chị giúp đỡ nhiều, nếu không, chắc em bị đuổi việc từ lâu rồi.”
Trương Kiều liêc mắt nhìn cô, xởi lởi nói: “Chẳng qua là đàn chị nhàn rỗi thì buông chân buồn thay vẽ việc ra làm thôi ấy mà.”
“Sau này…” Trình Đoan Ngọ không phải là người biết nói những lời hoa mỹ, cô chỉ biết nói những lời từ tận đáy lòng. “Sau này chị phải sống thật tốt nhé, tìm một người đàn ông tốt mà lấy. đừng cố chựng đấy!”
“Cái con bé này, nói nghe xót xa thế, chị lại muốn khóc rồi đây này!”
Trình Đoan Ngọ thấy cổ họng nghèn nghẹn, cô đưa tay ôm Trương Kiều. “Thực sự rất cảm ơn chị…”
Buổi tối hôm đó, sau khi sắp xếp xong tất cả mọi thứ, cả Trình Đoan Ngọ và anh trai đều không thể nào ngủ được. qua tấm rèm cũ kĩ, cô mơ hồ nhìn thấy bóng lưng của anh trai đang quay về phía mình.
Đèn trong phòng đã tắt chỉ còn ánh trăng chiếu vào Trình Đoan Ngọ trở mình khiến chiếc giường cũ kỹ kêu cọt kẹt.
Anh trai nằm bên cạnh bỗng lên tiếng: “Đoan Ngọ.” Giọng anh cô rất nhẹ.
Nhiều năm như vậy, anh em họ cùng đứa nhỏ bên cạnh nương tựa vào nhau mà sống, đôi khi cũng chỉ vì chuyện củi lửa dầu mỡ mà cãi vã, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ tách rời nhau.
“Dạ!”
“Sáng mai, anh đưa em đi đón Đông Thiên nhé!” Cả buổi tối, Trình Lạc Minh cứ máy mắt liên tục, trong lòng thấy bất an.
“Không cần đâu, anh và Du Đông cứ đi thẳng ra sân bay, anh ấy còn có Lạc Lạc nữa, anh đỡ lấy một tay.”
Anh cô im lặng hồi lâu, không tán thành mà cũng chẳng phản đối, rồi đột nhiên hỏi một câu: “Đoan Ngọ, em thực sự muốn sống với Du Đông cả đời à?”
Trình Đoan Ngọ ngây người một hồi, rất lâu sau mới trả lời: “câu hỏi này có quan trọng không?”
Anh cô thở dài. “Không quan trọng.” Anh ngập ngừng một lúc rồi quay người hỏi: “Đoan Ngọ, em có hối hận khi sinh ra Đông Thiên không?”
Bảy năm qua, anh cô chưa bao giờ hỏi cô câu này. Thấy Trình Đoan Ngọ sống rất khổ sở, cũng rất nhiều người hỏi cô câu này, chỉ có duy nhất anh trai cô chưa hỏi thế.
Trình Đoan Ngọ nghẹn ngào, sáu năm qua, hai anh em họ đã cùng chịu đựng rất nhiều khổ cực và mệt mỏi chỉ để nuôi nấng Đông Thiên không lớn. anh trai cô chưa bao giờ oán hận, Đông Thiên bị bệnh, cô phải đi bán máu, anh trai cô cũng đi bán máu. Anh đối xử với Đông Thiên như đối với con đẻ. Anh cô cũng bị bệnh, nhưng vẫn cố chịu đựng, kể cả là người ngoài nhìn vào cũng biết rằng những lúc anh ấy bị phát bệnh thì đau đớn, khổ sở thế nào, nhưng anh vẫn cố chịu đựng, rất nhiều năm như vậy rồi.
“Em không hối hận…” giọng nói của Trình Đoan Ngọ có vẻ run run. “Nếu cho em cơ hội được lựa chọn một lần nữa em vẫn sẽ lựa chọn sinh thằng bé.”
Anh cô mỉm cười. “Không hổ danh là em gái anh, rất cứng cỏi.” Anh cô cười nhẹ nhõm, đã bao năm rồi cô chưa từng thấy anh cười nhẹ nhõm như vậy.
“Ngày mai, nếu thật sự có thể rời khỏi đây, sau này chúng ta sẽ quên tất cả mọi thứ mà sống cho thật tốt.”
Trình Đoan Ngọ hiểu ý của anh. Anh có luôn cảm thấy canh cánh trong lòng, chuyện của quá khứ, có lẽ thời gian thực sự là phương thuốc hữu hiệu để làm dịu vết thương ngay cả anh cô cũng buông tay rồi.
“Anh..”
“Đoan Ngọ, trước đây là do anh quá cố chấp, luôn áp đặt ý nghĩ của mình lên em, luôn nhắc nhở em không được quên đi thù hận.” Anh cười, tự giễu. “Giờ nghĩ lại anh mới thấy chính mình đã làm cho em gái phải sống mệt mỏi thế này. Hận người khác quá là mệt mỏi, anh nghĩ tốt nhất vẫn nên sống một cách yên ổn, còn điều gì tốt hơn là được sống vui vẻ chứ?... thực ra, Lục Ứng Khâm cũng không có lỗi gì với chúng ta, không phải bố thường nói “thi ân bất cẩu báo!” sao?Hơn nữa, cũng chẳng phải chúng ta giúp đỡ người khác, chẳng ai quy định rằng con người pahir có lương tâm, phải báo đáp những người đã giúp đỡ mình. Hồi đó cũng chẳng phải là do Lục Ứng Khâm tố giác bố, cậu ta là người có bản lĩnh thì mới có thể duy trì và phát triển việc kinh doanh của nhà họ TRình đang trong cảnh rối tinh rối mù. Nếu giao cho anh, chưa chắc anh đã làm được.”
Trình Đoan Ngọ biết tại sao anh cô lại nói như vậy chẳng qua anh hi vọng cô có thể bớt cảm thấy tội lỗi. tâm tư của cô, người anh trau sớm tối bên cô sao không hiểu được chứ?.
Cô mệt mỏi, có lẽ nào anh trai cô không như vậy?
Cô nghĩ mà thấy lòng chua xót, mắt đỏ hoe, giọng nấc nghẹn: “Anh đừng nói đùa nữa, em hiểu mà!”

Cô phải rời khỏi đây, sau này sẽ không ai làm tổn thương cô nữa, kể cả Lục Ứng Khâm.
Từ lúc cô xé nát tấm ảnh đó, cô đã thầm thề rằng không bao giờ để mình rơi vào tình yêu mù quáng thêm một lần nữa.
Cô và Lục Ứng Khâm sẽ vẫn tiếp tục cuộc sống như trước kia.
Anh ta không yêu cô, cô rời xa anh ta. Từ nay về sau, mỗi người một ngả, chẳng ai làm tổn thương đến ai nữa. Tình yêu đối với cô cũng giống như bát nước đã đổ đi.
Cô sẽ không chờ mong Lục Ứng Khâm nghoảnh đầu lại nữa, cô hiểu rằng, đừng yêu cầu bất cứ điều gì với người không yêu mình, đừng cho anh ta cơ hội coi thường mình, anh ta không yêu mình thì mình càng phải yêu bản thân