Tác giả: Ngải Tiểu Đồ
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341602
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1602 lượt.
.
Trước kia, Trình Đoan Ngọ thường nghĩ, nếu một ngày nào đó có người cũng làm cho Lục Ứng Khâm bị tổn thương sâu sắc, giống như anh ta gây ra cho cô thì liệu cô có cảm thấy vui vẻ không?
Và câu trả lời laị không. Bởi cô không muốn trên thế gian này lại có thêm một trái tim tan vỡ nữa.
Anh trai hỏi cô, có thật sự muốn sống cùng Du Đông đến hết đời không? Cô cảm thấy câu trả lời không quan trọng. Du Đông có thể mang lại cho cô sợ bình yên mà cô muốn, cô sẵn lòng sống cùng anh, như vậy là đủ rồi, sự hứa hẹn cho cả cuộc đời là quá nặng nề, cô đã không còn tin vào điều ấy từ lâu rồi, cô trở thành một người thực tế hơn, chỉ nguyện tin rằng hết một ngày thì sẽ đến ngày khác.
Có lẽ cô sẽ không yêu thêm bất kỳ ai nữa. không phải là vì họ không tốt mà là vì có không còn thấy thích hợp để yêu đương nữa, cô quá cố chấp, quá bảo thủ nên cứ chặt trong tim mình, chẳng đi đâu nữa là an toàn nhất.
Trình Đoan Ngọ nhìn lên trần nhà, trịnh trọng nói: “Hận thù sẽ chẳng bao giờ kết thúc, nhưng em chỉ muốn sống thật tốt, không phải để chứng tỏ với bất kỳ ai, mà là chính bản thân mà thôi.”
“Em gái ngoan, em thực sự trưởng thành rồi, hiểu mọi việc thấu đáo hơn anh rồi. Thôi, mau ngủ đi, ngày mai còn phải dậy sớm, chẳng lẽ em không muốn gặp Đông Thiên à?”
Trình Đoan Ngọ bĩu môi, người khơi chuyện trước là anh cô, người phá vỡ bầu không khí yên tĩnh cũng là anh cô. Cô tỏ vẻ giận dỗi, nói: “Anh sau này nếu gặp được cô gái nào phù hợp cũng phải kết hôn nhé! Đông Thiên là con em, sau này anh thích chơi thì tự đi mà đẻ!”
“Ghê chứ, cái con bé này, lại còn so đo với cả anh à?”
“…”
Đêm hôm đó, cả hai anh em họ đều có một giấc mơ bình yên nhất trong nhiều năm qua, hộ đều mong chờ một ngày mai tốt đẹp, một tương lai ấm áp, đâu ngờ rằng khi tỉnh giấc, điều nghênh đón họ lại là một cơn ác mộng.
Mới sáng sớm, Du Đông đã tới. Hành lý của Trình Đoan Ngọ cũng không nhiều nên đều để anh trai xách cả đi. Anh cô cùng Du Đông lên xe rồi nhưng vẫn không thấy yên tâm lắm, ngó đầu ra hỏi: “Có thật là không cần anh đi cùng em không?”
Trình Đoan Ngọ nhìn hai người đàn ông trước mặt giờ chẳng khác nào hau bà mẹ lắm lời, trừng mắt , nói : “Xin hai ông anh nhanh cho, đừng để trễ giờ nữa, em đi đón Đông Thiên rồi một lát nữa sẽ gặp các anh ở sân bay.”
Du Đông cũng giống như Trình Lạc Minh, không yên tâm lắm về em gái mình, giọng nói có chút lo lắng: “Có thật Giai Giai sẽ đưa Đông Thiên đến cho chúng ta không? Đoan Ngọ, anh biết là nói những câu như thế này thật không có lương tâm, nhưng dù sao Đông Thiên cũng là con trai của Lục Ứng Khâm, thằng bé ở cạnh anh ta cũng không bị ngược đãi gì, nếu em thực sự không đón được thằng bé thì cũng mau chóng ra sân bay nhé, hôm nay chúng ta nhất định phải rời khỏi đây.”
Trình Đoan Ngọ gật đầu: “Em biết rồi!” cô bước đến vỗ nhẹ lên vai Du Đông, an ủi: “Đừng quá lo lắng, anh chăm sóc tốt cho Lạc Lạc và anh trai em là được rồi, lát nữa em sẽ đến.”
“Đi đường cẩn thận nhé!”
“Anh cũng thế!”
“…”
Ngay từ sáng sớm, Du Giai Giai đã gọi Đông Thiên dậy. Hôm qua, Lục Ứng Khâm ở nhà cả ngày, cả tháng nay đây là lần đầu tiên anh ta ở nhà. Điều này khiến Du Giai Giai vừa ngạc nhiên lại vừa thấy bất an.
Cô nhìn đồng hồ, thời gian hẹp gặp Trình Đoan Ngọ sắp đến mà Lục Ứng Khâm vẫn ngồi ì ở bàn ăn, ăn sáng xong lại còn ngồi thư thái đọc báo. Du Giai Giai bắt đầu cảm thấy sốt rột nhưng cũng không dám thể hiện.
Cách thời gian hẹn khoảng bốn mươi phút, cuối cùng Lục Ứng Khâm cũng có biểu hiện sẽ rời đi. Anh ta đứng dậy, chỉnh sửa áo sơ mi và cà vật. Du Giai Giai biết ý liền mang cho anh ta chiếc áo khoác.
Lục Ứng Khâm mặc áo khoác, cầm chiếc đồng hồ mà Du Giai Giai đưa cho, đeo lên tay, trông anh ta rất hào hoa, phong nhã. Anh ta xoay người, nheo nheo mắt nhìn Du Giai Giai, nhìn ánh mắt ấy, chẳng ai đoán được là anh ta đang nghĩ gì.
Anh ta hỏi một câu, ý tứ thâm sâu: “Giai Giai, em đã ở bên cạnh anh bao nhiêu năm rồi.”
Du Giai Giai sững người trước câu hỏi của anh ta. Ánh mắt của anh ta thực sự là rất khó đoán, cô suy nghĩ, từ lúc chính thức thừa nhận mối quan hệ với Lục Ứng Khâm cho đến nay cũng khá lâu rồi, cô thật thà trả lời: “Sáu năm”
Lục Ứng Khâm chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn xa xăm, bùi ngùi nói: “Hóa ra đã sáu năm rồi!”
Du Giai Giai cảm thấy chằng khác nào mình đang bươc trên lớp băng mỏng, cô hơi cúi đầu, thận trọng trả lời: “Ừm.”
“Giai Giai, em thấy anh đối xử với em tốt không?”
Thái độ của Lục Ứng Khâm lúc này lúc này quả thật rất kỳ lạ. thậm chí Du Giai Giai còn hoài nghi, không biết có phải kế hoạch của cô bị bại lộ hay không. Cô đưa mắt nhìn Lục Ứng Khâm mà trong lòng thấy bất ổn, nhưng rõ ràng biểu hiện của anh ta không hề có chút khác thường. Năm nay, anh ta đã ba mươi rồi, đúng thời điểm hào hoa, phong nhã nhất của đàn ông, không quá non nớt mà cũng chẳng quá từng trải. Anh ta có địa vị, quyền lực, của cải và một diện mạo có thể khiến bất cứ người phụ nữa nào gặp một lần cũng phải xao xuyến. Anh ta là một người đàn ông hoàn hảo, đối với cô đương nhiê