Thời Niên Thiếu Không Thể Quay Lại Ấy
Tác giả: Ngải Tiểu Đồ
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341530
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1530 lượt.
có thể làm gì được chứu? Anh nói cho em biết đi, em có thể làm được gì nữa đây?”
Trình Lạc Minh cười khinh bỉ, rút từ trong túi áo ra một xấp tiền, vứt về phía Trình Đoan Ngọ. “Đây chính là những đồng tiền bẩn thỉu mà em kiếm được à?! Anh thà nhịn đói còn hơn! Anh thà chịu ngủ ngoài đường chứ không cần đến một đồng. Nhà họ Trình này không có loại người hạ lưu như em!”
Những tờ tiền rơi lả tả trong không trung khiến Trình Đoan Ngọ đau đớn vô cùng.
Cô thấy hận, thấy tủi thân nhưng chẳng biết trút bỏ như thế nào. Cô không biết giải thích sao, chỉ dám thấy vô cùng mệt mỏi. Rốt cuộc đến bao giờ cô mới thoát khỏi cái số mệnh đau khỏ đến cùng cực này đây?
Cô khóc đến khàn cả giọng, rất lâu sau mới đau xót nói: “Em không làm chuyện ấy…Anh, em thật sự không làm chuyện mất mặt đó…” Cô bất lực giải thích. Giờ TRình Lạc Minh đang tức giận như vậy, cô có giải thích thế nào thì cũng có tác dụng gì chứ?
Cô nói rằng mình chỉ làm công việc dọn dẹp vệ sinh trong hộp đêm? Cô nói thì có ai tin đây? Ngay đến cô cũng không tin được, nói gì đến người khác chứ?
“Trình Đoan Ngọ! Em làm anh rất đau lòng…”
Trình Lạc Minh càng nói càng gấp gáp, sắc mặt càng trở nên khó coi, anh giận dữ trợn trừng mắt. Trình Đoan Ngọ, cơ mặt bắt đầu cơ giật, rồi toàn thân cũng co giật theo.
Trình Đoan Ngọ chưa kịp phản ứng thì bỗng nghe thấy “phịch’ một tiếng, TRình Lạc Minh ngã lăn ra đất…
Trình Đoan Ngọ cứng đờ người, trong phút chốc cô hét lên đau đớn: “Anh…”
…
Tiếng bánh xe của giường cấp cứu cọ xát với sàn nhà phát ra những tiếng chát chúa như lời nguyền rủa của ma quỷ, toàn bộ ý thức của Trình Đoan Ngọ đều tập trung vào âm thanh vừa gấp gáp vừa đều đặn đó.
Trình Lạc Minh chưa bao giờ phát bệnh nặng như vậy. Toàn thân anh co giật rồi cuối cũng rơi vào trạng thái hôn mê. Trình Đoan Ngọ lập tức goi xe cấp cứu.
‘
Cánh cửa xe cấp cứu đóng chặt. Bác sĩ quở trách cô: “Cô làm em kiểu gì vậy?! Anh cô bị bệnh lâu như vậy rồi mà sao không đưa đi chữa trị? Cô có biết trong đầu anh ta có một khối u. khối u đó lại đè lên động mạch chính của tiểu não không? Hiện giờ động mạch đó đã bị xuất huyết nghiêm trọng. Nếu đến muộn hơn chút nữa thì chẳng có thần tiên nào cứu sống được.”
Mười tiếng đồng hồ, Trình Lạc Minh đã ở trong phòng ICU mười tiếng đồng hồ. Bệnh viện cũng đã ba lần đưa giấy thông báo về tình trạng nguy kịch của anh cô. Trình Đoan Ngọ run rẩy ký tên vào những tờ giấy thông báo đó. Cô cảm thấy mọi thứ trước mắt mình cứ nhòa đi, những dòng chữ màu đen trước mắt cô sao lại xa lạ thế, tựa như cô không biết chữ nào viết trên đó vậy.
“…Hiện đang điều trị tại bệnh viện chúng tôi, mặc dù đã rất tích cực cứu chữa nhưng tình trạng bệnh nhân đang có chuyển biến xấu… có khả năng nguy hiểm đến tính mạng bất cứ lúc nào… Cho nên chúng tôi xin thông bào cho người nhà bệnh nhân biết…” Trình Đoan Ngọ cố gắng đọc. Cô không thể tin được, chẳng phải anh cô vẫn rất khỏe mạnh sao? Sao chỉ trong chốc lát lại dựa vào một tờ giấy đêt quyết định sống chết chứ?!
Vỡ động mạch tiểu não nghĩa là gì chứ? Bệnh tình đang có chuyển biến xấu là sao? Tất cả những thứ này có nghĩa là gì? Nghĩa là gì chứ? Ai có thể giải thích cho cố một chút không?
Cô nắm chặt tờ thông báo, đau đớn khóc. Cô vô cùng hối hận, vừa rồi… vừa rồi, nếu cô chịu nghe lời anh một chút thì có lẽ mọi chuyện sẽ không đến mức như thế này… sao trong đầu anh cô lại có khối u được cơ chứ? Là từ khi nào vậy? Cô không nghĩ ra… cô không nghĩ ra. ..cô không nghĩ ra tại sao số phận lại nghiệt ngã với cô như vậy, hết lần này đến lần khác đẩy hộ vào cuộc sống vô vàn khó khăn, nạn này chưa xong thì họa khác đã tới.
Vì Trình Lạc Minh nằm trong phòng ICU nên chi phí điều trị rất cao, các chi phì cấp cứu cộng với chi phí thuốc thanh và bác sĩ trông coi tính ra một ngày cũng hết gần năm nghìn tệ. Đã mấy lần y tá đưa cho cô hóa đơn thu tiền.
Cô cầm xấp hóa đơn dày cộp đó không biết phải làm thế nào, nghĩ nát óc cũng chẳng ra cách kiếm tiền. Cô rất hận mình lại sao lại vô dụng thế chứ! Ngay cả tiền để cứu mạng anh trai, cô cũng không có.
Cô ngồi trên hành lang dài của bệnh viện, khóc một cách bất lực. Cô tuyệt vọng, cuộc sống nghiệt ngã này khiến cô tuyệt vọng. Không còn có chút ý chí để đối đầu với số mệnh nữa rồi. Toàn thân cô trở nên run rẩy vì đau đớn, cô khóc như xé lòng, khàn cả giọng.
Cô phải làm thế nào đây? Nếu không nộp tiền viện phí thì tính mạng của anh cô không thể duy trì được nữa, ai có thể nói cho cô biết cô phải làm thế nào không?!
Cô ngồi đó, khóc suốt ba tiếng đồng hồ, cuối cùng hạ quyết tâm.
Sau một hồi khóc van xin bác sĩ, cuối cùng cô cũng được phép thăm Trình Lạc Minh. Đây là lần đầu tiên cô được gặp anh sau mười ba tiếng đồng hồ nằm trong phòng ICU.
Mặc bộ quần áo vô trùng và đeo khẩu trang xong cô mới được đi vào phòng. Lúc nhìn thấy Trình Lạc Minh, cô không thể tin nổi người đàn ông trước mặt là anh trai mình.
Đầu anh, cổ anh, trên ngực anh có đến mấy chỗ bọ rạch để nhét ống truyền. Đủ các loại thuốc, từng túi máu đang được truyền và