Tác giả: Ngải Tiểu Đồ
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341522
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1522 lượt.
h là một món hàng để đổi lấy tiền. Cô chẳng khác gì gái bao. Cô cảm thấy ghê tởm chính mình.
Trong xe rất ấm áp, tài xế lái xê cũng rất vững vàng, Trình Đoan Ngọ nhìn ra ngoài cửa sổ xe, Vừa đói vừa buồn ngủ nên có chút hoảng loạn, càng lúc càng không tỉnh táo. Đúng lúc sắp không chống đỡ nổi cô nghe thấy giọng nói rất nhỏ vang lên: “Trình Đoan Ngọ, cô rất hận tôi sao?”
Trình Đoan Ngọ chầm chậm quay đầu. Lục Ứng Khâm vẫn nhắm mắt, thái độ vẫn như lúc nãy, cô mơ hồ nghĩ mình bị ảo giác, vừa định quay đầu đi thì anh ta lại lên tiếng: “Cô nên hận tôi mơi phải, tôi hy vọng cô sẽ hận tôi, nhưng Trình Đoan Ngọ, cô phải nhớ một điều rằng, trên đời này chỉ có tôi mới mang lại cho cô tất cả những gì cô muốn, nếu không phải là tôi cho cô thì tôi sẽ khiến cô không có bất cứ thứ gì cả.”
Lục Ứng Khâm không nuốt lời, mặc dù chỉ đến bệnh viện có một lần nhưng nhờ anh ta mà Trình Lạc Minh được điều trị tốt nhất. Dù vậy, Trình Lạc Minh vẫn chưa có chút biến chuyển. Đã mấy ngày mấy đêm Trình Đoan Ngọ trực ở bệnh viện, nhưng cái mà cô nhận được vẫn là những tờ giấy thông báo anh cô vẫn ở trong tình trạng nguy kịch, cứ mỗi lần nhận được thông báo, Trình Đoan Ngọ cảm thấy mệt mỏi rã rời, sức cùng lực kiệt.
Đến ngày thứ mười bảy, Trình Lạc Minh cũng đã tỉnh táo lên nhiều, anh có thể mở được mắt, cổ họng bị cắm đủ các loại ống truyền nên không thể nói được nhưng ít nhất cũng nghe thấy Trình Đoan Ngọ nói.
Cô không dám chạm vào anh sợ làm anh bị đau, chỉ ngồi bên cạnh giường bệnh nói thật nhỏ nhẹ: “Anh, nếu anh nghe thấy tiếng em nói thì chớp chớp mắt nhé!”
Khóe môi TRình Lạc Minh khẽ run run những vẫn dè dặt chớp mắt. Đã rất lâu rồi anh không ăn uống gì, chỉ dựa vào những bình dịch truyền để duy trì sự sống. Trình Đoan Ngọ nhìn mà đau lòng, chỉ hận một điề là không thể chịu khổ thay anh.
Trình Đoan Ngọ mím chặt môi, cố kiềm chế không để tiếng khóc nức nở nơi cổ họng bật ra. Cô nhẹ nhàng nói: “Anh, em xin lỗi, đều là tại em mà anh phải chịu khổ, nếu em đưa anh đến bệnh viện sớm hơn, thì anh sẽ không phải khó chịu như thế này..”
Sau đó, các chú các bác của Trình gia đứng ra giải quyết mọi việc, Trình Đoan Ngọ và Trình Lạc Minh không bị liên lụy được gọi đến để nhận thi thể.
Trình Lạc Minh không nói bất cứ câu gì, chỉ nắm chặt tay Trình Đoan Ngọ, còn cô đau đớn gào khóc. Lúc đó đau đớn đến tột cùng, mặc dù đã nhiều năm trôi qua nhưng cô vẫn nhớ như in. Cảm giác mất đi một người thân chẳng khác nào có ai đó lấy dao cứ vào da thị mình, Trình Đoan Ngọ không muốn phải trải qua cảm giác đó thêm một lần nào nữa, không hề muốn…
“Bố ròi bỏ em rồi, anh không thể rời bỏ em nữa! bỏ lại một mình em ở trên đời này, anh có thể yên tâm được không?” Trình Đoan Ngọ nói mà cứ thấy cổ họng nghèn nghẹn. Cô thực sự rất sợ mình không thể khống chế được. Ôi trời ơi, cô không thể mất đi thêm nữa, thực sự không thể!
Trình Lạc Minh dường như cũng cảm nhận được nỗi đau thương của cô, không ngừng chớp mắt nước mắt cứ thế chảy ra.
Trình Đoan Ngọ đau đớn, ngẩng lên lau nước mắt cho anh trai. “ Sẽ tốt thôi, tất cả rồi sẽ tốt đẹp.” chính cô cũng không biết rốt cuộc mình đang an ủi anh trai hay đang an ủi chính mình…
Cuối cùng thì Trình Lạc Minh cũng không qua được ngày thứ mười tám, sáng sớm hôm đó, não của anh lại bị xuất huyết, bác sĩ đã cố gắng hết sức để cứu chữa nhưng cũng đành bó tay, chỉ biết nhìn Trình Đoan Ngọ, lắc đầu. “Tế bào não của bệnh nhân đã chết. trên tinh thần nhân đạo chúng tôi sẽ không chủ động tháo ống thở của bệnh nhân, để người nhà tự quyết định, nhưng đối với người mà bộ não đã chết rồi, thì cho dù có đưa bệnh nhân ra một bệnh viện nước ngoài, với một kỹ thuật tiên tiến và bác sĩ giỏi đi chăng nữa thì cũng không cứu chữa được…Đương nhiên chũng tôi tôn trọng ý nguyện của người nhà bệnh nhân…” Bác sĩ cô gắng nói một cách uyển chuyển nhưng Trình Đoan Ngọ cũng không ngốc đến mức không hiểu rõ tình trạng hiện tại của anh trai. Cô đúng bất động ở cửa phòng ICU, bàn tay nắm chặt Trình Lạc Minh thật sự đã buông tay rời bỏ cô rồi.
Rõ ràng một tiếng trước, anh vừa tỉnh lại còn hứa nhất định anh sẽ không bỏ cô cơ mà? Anh thật xấu xa, anh bỏ cô mà đi trươc rồi! Anh bỏ lại cô một mình ở thế giới này, rõ ràng đã nói là rời khỏi đây để sống tốt hơn rồi mà. Tại sao anh không giữ lời chứ.
Trình Đoan Ngọ nhìn xa xăm, ánh mắt trống rỗng, yếu ớt nói với bác sĩ: “Tại sao không cứu anh ấy? Tôi có tiền mà, tại sao lại không cứu anh ấy?”
Các bác sĩ đã quen với những trường hợp như thế này nhưng khí chứng kiến cảnh Trình Đoan Ngọ không ngủ, không ngủ mười mấy ngày liền để chăm sóc anh trai, họ rất cảm động: “Xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức rồi…”
Sao giống cảnh tượng trên phim vậy, rõ ràng một mạng người, vậy mà chỉ một câu “đã cố gắng hết sức rồi” là xong, Trình Đoan Ngọ không thể chấp nhận được sự thật tàn khốc này.
Suốt ba tiếng đồng hồ cô cứ ngồi bất động, không nói câu nào. Các bác sĩ lo cô sẽ nghĩ quẩn nên cử một y tá trẻ bên cạnh.