Anh Chồng Nhỏ Đáng Yêu Của Tôi
Tác giả: Ngải Tiểu Đồ
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341523
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1523 lượt.
Khâm, Trình Đoan Ngọ cảm thấy không thích hợp một chút nào. Cô bây giờ giống một cái xác chết di động. chẳng còn chút sinh khí cũng chẳng còn chút ý chí nào nữa.
Bộ quần áo ướt sũng của cô thấm ướt chiếc ghế đệm sang trọng, anh ta cũng chẳng trách cứ, chỉ thỉnh thoảng quay sang nhìn bộ dạng thất thần như tê dại đó của cô, lạnh lùng châm chọc. “Với cái vẻ mặt như đang khóc tang thế này thì làm gì có người đàn ông nào muốn bỏ tiền cho cô chứ?”
Trình Đoan Ngọ không phản bác, chỉ im lặng ngồi đó cũng chẳng cử động.
Hóa ra, con người ta sống không phải vì chính bản thân mình. Trên đời này, có những người muốn gì là có thể dễ dàng có được,, nhưng có những người phải đánh đổi và trả một cái giá rất đắt cho những thứ mà họ muốn. Có lẽ chẳng bao giờ có cái gọi là công bằng, cũng chẳng bao giờ có cái gọi là báo ứng.
Trình Đoan Ngọ đã cố gắng sống như vậy, cô cố quên đi hận thù, quên đi khó khăn, gian khổ, nhưng kết quả thì sao? Cô quá mệt mỏi rồi, thực sự cô sống quá mệt mỏi rồi.
Trong ánh mắt cô chỉ cò sự mệt mỏi rã rời. trước mắt cô, mọi thú cứ mờ ảo, hư vô, cô cảm thấy người nhẹ bẫng giọng cũng trở nên khàn khàn: “Lục Ứng Khâm, tôi có thể cầu xin anh một việc được không?”
Lục Ứng Khâm nhướn lông mày nhưng không ngẩng lên, lạnh lùng nói: “Nói đi”
“Thả Du Đông ra, anh ấy không phải là đối thủ của anh, tôi sẽ rời xa anh ấy, cũng xin anh đừng vì tôi mà làm liên lụy đến anh ấy.”
“Hả?” Lục Ứng Khâm nhìn người phụ nữ ngồi bên cạnh, ánh mắt dữ tợn. Ngay bên bản thân mình còn chẳng lo nổi, lại còn lo cho Du Đông, người phụ nữ này thực sự thích Du Đông sao?
Nghĩ như vậy, Lục Ứng Khâm càng tức giận, cười lớn. “Trình Đoan Ngọ, có thả Du Đông hay không thì phải xem cô muốn trả giá như thế nào đã.”
Ánh mắt Trình Đoan Ngọ như vô hồn, cô bình tĩnh nói: “Chỉ cần tôi có thể làm thì tôi sẵn sàng đánh đổi, tôi sẽ không phản kháng gì cả.” Cô sẽ không phản kháng nữa, cô sẽ không chống đối số phận nữa. Nếu số phận đã định như vậy rồi thì cô đành chấp nhận.
Cô nhắm mát, nhớ lại nụ cười như tỏa nắng của Du Đông, nhớ lại vòng tay ấm áp và che chở của anh, nhớ lại tương lại đẹp đẽ mà Du Đông đã vẽ ra cho hai người họ.
“Rời khỏi nơi này, chúng ta sẽ bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới.”
“Đoan Ngọ, chỉ cần anh có một miệng ăn thôi thì anh nhất định sẽ không để em phải đói.”
Có thể trách ai được chứ? Chỉ có thể trách cô không có cái phúc ấy. Cô đã từng liều mạng cầu xin ông trời cho mình một chút ấm áp, vậy mà tất cả đều biến thành bong bóng xà phòng chỉ trong tích tắc. cô không xứng đáng có được hạnh phúc, ai bảo cô đã bước chân vào địa ngục chứ! Người đã ở địa ngực rồi thì mãi mãi chẳng thể nào quay trở lại được nữa. Tất cả những người có quan hệ với cô đều vì cô mà gặp bất hạnh, Đông Thiên, Du Đông, TRình Lạc Minh…
Cô đã mắc nợ quá nhiều người cả đời này cô cũng không thể trả hết được.
Cô muốn chuộc tội, cô không muốn gánh quá nhiều nghiệt chướng để hằng đêm không thể ngủ ngon giấc. nhưng khi mở mắt ra thì trước mắt cô chỉ là hiện thực tàn nhẫn, Du Đông bị bắt, nếu có định tội thì thứ đang đợi anh ấy là ngục tù. Trình Lạc Minh đang nằm trong bệnh viện chờ được cứu, cô không có tiền, chẳng ai có thể giúp cô. Sao mà bi ai đến vậy? Lúc cô cần sự giúp đỡ thì chỉ có thể cầu xin kẻ thù của cô, cô chỉ có thể càu xin Lục Ứng Khâm!
“Tôi sẽ không tiếp tục chống đối anh, tôi sẽ không phản kháng, anh muốn như thế nào thì tôi làm như vậy, xin anh hãy thả nhưng người vô tội vì tôi mà liên lụy.”
Lục Ứng Khâm nhìn cô. Ánh mắt chế nhạo. Thái độ vì Du Đông mà hy sinh tất cả đó của cô khiến anh ta mất hết kiên nhẫn. Anh ta nheo mắt, lạnh lùng nói: “Ra vẻ thánh nữa gì vậy? Trình Đoan Ngọ, đừng nghĩ rằng mình cao giá. Trong mắt tôi, cô cũng chỉ là gái bao mà thôi, cô có tư cách gì mà yêu cầu này, yêu cầu nọ với tôi chứ?”
Nét mặt của Trình Đoan Ngọ chẳng chút biến đối, cô cố chấp đáp lại: “Xin anh tha cho những người vô tội vì tôi mà bị liên lụy. Nếu muốn giày vò thì hãy giày vò mình tôi thôi.”
Lục Ứng Khâm vô cùng tức giận nhưng biểu cảm trên mặt thì hoàn toàn ngược lại, anh ta chỉ nhếch miệng cười rồi ghé sát vào người cô, vừa đen tối vừa hạ lưu nói: “Cũng không phải là không được, còn phải xem biểu hiện của cô lúc ở trên giường như thế nào đã.”
Hơi thở ấm áp của Lục Ứng KHâm phả lên vành tai mẫn cảm của cô khiến toàn thân cô run lên, cô nghiêng người tráng xa anh ta một chút. Hành động này khiến Lục Ứng Khâm rất thỏa mãn. Anh ta cười lớn, ánh mắt hiện rõ thích thú. Tâm trạng của anh ta bỗng trở nên tốt hơn, anh ta kéo keo chiếc áo khoác, tựa lưng vào ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi, chẳng để ý đến Trình Đoan Ngọ nữa.
Trình Đoan Ngọ cũng chẳng nói gì thêm, mệt mỏi cúi xuống.
Hóa ra Trình Lạc Minh nhận xét rất đúng về cô. Khi cô thiếu tiền thì cách mà cô nghĩ được, cũng chỉ là cách này mà thôi, thậm chí cô còn thầm cảm thấy may mắn vì cơ thể tàn tạ này của cô vẫn còn giá trị,
Đúng, không chỉ trong mắt Lục Ứng Khâm, giờ đây ngay chính cô cũng khinh thường mình.
Trình Đoan Ngọ cô coi thân thể mìn