Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hồ Đồ

Hồ Đồ

Tác giả: Ngải Tiểu Đồ

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341504

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1504 lượt.

y hiểm như thế này nưa.” Trình Đoan Ngọ uống hết cốc sô cô la rồi đặt chiếc cốc xuống bàn, chiếc cô bằng sứ tiếp xúc với mặt bàn tạo nên âm thanh vang vọng, tựa như tiếng chông nhắc nhở họ tất cả đã kết thúc rồi. “Nếu không có việc gì khác thì sau này đừng mạo hiểm gặp em nữa.” Cô không thể khiến Du Đông gặp nguy hiểm nữa, cho dù anh có tìm mọi cách để gặp cô thì cũng không thể chắc chắn Lục Ứng Khâm sẽ không phát hiện ra.
Cô đứng dậy định rời đi nhưng Du Đông kéo tay cô lại. Lực của anh không mạnh, bàn tay đặt trên cánh tay cô, cô khựng lại, không biết nên phản ứng như thế nào.
“Anh..” cô chưa kịp nói thì có cảm giác tay Du Đông lần xuống phía dưới, anh nhét một mảnh giấy nhỏ vào bàn tay cô rồi vừa nhẹ nhàng chậm rãi khép từng ngón tay cô lại để che đi mảnh giấy nhỏ đó.
“Anh không thể giúp gì cho em nhưng người này thì có thể. Nếu em thực sự muốn rời khỏi người đó, anh nghĩ người ấy có thể giúp em.”
Cô nắm chặt bàn tay, cảm nhận được sự đặc biệt của mảnh giấy đó, lòng bàn tay rịn mồ hôi. Rất lâu sau, cô mới quay người trở lại chỗ ngồi của mình. Cô mở mảnh giấy nhỏ, vừa nhìn trở lại chỗ ngồi của mình. Cô mở mảnh giấy nhỏ, nhìn lướt nhanh thông tin trên đó, sau khi dã nhìn thấy cái tên vừa lạ vừa quen, cô liền vò mảnh giấy lại. “Người ấy sẽ không giúp em đâu.” Giọng cô rất chắc chắn.
“Không thử thì làm sao biết được?” trong cửa hàng bánh ngọt lớn như vậy chỉ có nhân viên và hai người họ. Đôi mắt Du Đông đen láy, giọng nói trầm tĩnh vô cùng. “Giai Giai phải về nước rồi, chắc vài ngày nữa.” Anh dừng lại một chút cẩn thận nói tiếp: “Anh nghĩ, nếu như không có sự cho phép của Lục Ứng Khâm thì nó bị lưu đầy ở nước ngoài lâu như vậy cũng không thể quay về được đúng không?”
Anh biết em gái là người như thế nào, cũng biết rõ Trình Đoan Ngọ không phải là đối thủ của cô. Giai Giai gọi cho anh để nói với anh về việc về nước nhưng chỉ là muốn thông qua anh để truyền đến Trình Đoan Ngọ, Lục Ứng Khâm đã “Bỏ lạnh cấm” với cô rồi. Cho dù Lục Ứng Khâm đối xử với Trình Đoan Ngọ như thế nào thì trong ba người bọn họ, cô sẽ là người chịu tổn thương. Anh không muốn Trình Đoan Ngọ phải lâm vào cảnh tù ngục.
Anh vừa nói dứt câu, dường như mọi vật trở nên tĩnh lặng, Trình Đoan Ngọ có cảm giác tai mình bỗng ù đi. Không biết tại sao, giờ cứ nghe đến hai cái têm “Du Giai Giai” và “Lục Ứng Khâm” là cô lại cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Cô thở dài vẻ mặt bất lực nhưng cũng không thể làm thinh.
Cô nắm chặt mảnh giấy trog tay, cắn chặt môi, một lúc sau mới nói”: “Em biết rồi, Du Đông cảm ơn anh”
“Đoan Ngọ!” Du Đông khẽ gọi tên cô, giống như ngày trước nhẹ nhàng, thân tình, ánh mắt sâu thảm và dịu dàng. “Nếu có thể, hãy một lần sống vì chính mình. ”
“…”
Trình Đoan Ngọ một mình lang thang ở ngoài rất lâu, cô ghi nhớ địa chỉ và số điện thoại trên mảnh giấy, sau đó xé vụn, vứt xuống hồ, nhìn chúng chìm hẳn rồi mới quay về.
Không ngờ cô vừa về đến nhà, Lục Ứng Khâm đã ngồi đợi trên ghế sofa, sắc mặt u ám.
Mấy ngày liền không gặp, hôm nay cô vừa gặp Du Đông thì anh ta lại xuất hiện thật đúng lúc, chẳng cần nghĩ cũng biết tại sao.
Trình Đoan Ngọ cười lạnh lùng, mi mắt rủ xuống, cô không muốn nhìn anh ta.
“Đi đâu vậy?” Lục Ứng Khâm chất vấn, giọng nói vô cùng lạnh lùng.
“Đưa Đông Thiên đi học.”
“Sau đó thì sao?”
“Đi dạo.”
“Hơ!” Lục Ứng Khâm liếc mắt lạnh lùng. “Vậy không tình cờ gặp ai à?”
“Du Đông, cùng ngồi uống nước.” Trình Đoan Ngọ chẳng chút giấu giếm, anh ta đã ngồi đợi cũng có nghĩ Du Đông hoàn toàn không lương trước được tất cả mọi người, hoặc có thể ai đó đã đi theo Trình Đoan Ngọ mà cô không phát hiện ra.
“Thừa nhận rất nhanh.” Lục Ứng Khâm nhìn đồng hồ trên tay, lạnh lùng nói: “Uống một cốc nước mà cũng lâu quá nhỉ?”
Trình Đoan Ngọ định đáp lại những nghĩ, có nói nữa thì cũng có ý nghĩa gì chứ, anh ta cũng chỉ muốn khống chế cô như không chế một con rối, sự nhẹ nhàng, thỏa hiệp của anh ta chẳng qua cũng chỉ muốn cô trở thành một con rối ngoan ngoãn nghe lời anh ta mà thôi! Cô ngập ngừng một lúc rồi nuốt xuống tất cả những lời định nói.
“Thẩm tra xong chưa? Nếu thẩm tra xong rồi thì tôi lên lầu đâ.” Đối diện với Lục Ứng Khâm, cô luôn có rất nhiều thái độ, hầu như đều là thái độ xa cách ngàn dặm, nhưng Trình Đoan Ngọ rốt cuộc vẫn chỉ là Trình Đoan Ngọ, chẳng thể che dấu được sự mềm yếu của mình, vẫn dễ rung đông trước anh ta, cũng chẳng thể làm ra vẻ lạnh lùng, hững hờ và tỏ ra không quan tâm. Vì vậy cô chỉ có thể chọn giải pháp tự vệ, đó là chôn chặt trái tim mình trong một góc khuất thật xa Lục Ứng Khâm.
Thái độ lạnh đạm, thờ ơ của cô rốt cuộc cũng chỉ chọc tức Lục Ứng Khâm mà thôi. Anh ta cứ trừng mắt nhìn cô, tóm chặt bàn tay cô. “Tôi đợi em lâu như vậy rồi, ngay đến một câu giải thích của em cũng không có sao?”
Lòng bàn tay cô đau nhói, lông mày nhíu lại, giọng nói cũng cao hơn: “Anh muốn nghe cái gì? Những gì tôi nói, anh có tin không?” Cô nhìn thẳng vào anh ta, không chút né tránh, khóe môi nhếch lên, giọng nói vừa lạnh lùng vừa mỉa mai: “Nếu anh đã quyết định r