Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341429
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1429 lượt.
ười xoa ngực mình, tự nói với bản thân quen là sẽ đỡ hơn. Nhưng nàng vừa nghĩ xong thì cơn đau sắc bén lại như đâm vào tim lần nữa, khiến cho cả ngươi Nhạn Hồi cứ vô thức co lại.
Nàng hít sâu một hơi lạnh.
Nhạn Hồi muốn ép bản thân đi ngủ, nhưng kì lạ là nàng vừa nhắm mắt thì lại trông thấy một bóng người đi xiêu xiêu vẹo vẹo trong rừng cây dưới ánh trăng.
Nàng mở bừng mắt, cơn đau như đâm chém trái tim nàng. Lần này nàng không cần nhắm mắt nữa cũng có thể nhìn thấy bóng người xiêu vẹo đó, hơn nữa còn có bóng yêu quái không ngừng đuổi theo.
Thiên Diệu!
Nàng trông thấy tình cảnh của Thiên Diệu lúc bấy giờ!
Nhạn Hồi ngồi bật dậy.
Là Thiên Diệu đang hốt hoảng chạy trốn, hắn bị yêu quái phát hiện!
Nhạn Hồi nghiến răng, cố gắng lí trí tự nói với bản thân rằng mình không nên đi tìm hắn, không nên cứu hắn, hôm nay nàng bỏ đi chính là đã quyết tâm không để ý tới sống chết của hắn nữa.
Nhưng cơn đau ở ngực cứ hành hạ nàng từng cơn.
Nàng không nên quản việc khỉ gió gì của hắn nữa.
Nàng càng dính líu tới hắn thì càng khó thoát thân.
Trong đầu hiện lên hình ảnh Thiên Diệu ngã nhào xuống đất, một con yêu quái sau hắn vội lao lên chụp lấy hắn. Móng vuốt của nó cào vào vai Thiên Diệu, cơ thể linh hoạt của Thiên Diệu lăn ra tránh móng vuốt, trở tay rút thanh kiếm cướp được của yêu quái kia đâm vào ngực nó.
Máu yêu quái nhuộm đỏ cả áo hắn, hắn không do dự chút nào mà đứng lên đi tiếp.
Đối với cơ thể của nhân loại mà nói thì hắn đã rất lợi hại rồi, nhưng lúc này còn có một đám yêu quái không đếm nổi trên đầu ngón tay theo sát hắn…
Rốt cuộc Nhạn Hồi cũng nghiến răng, nàng không nén được thấp giọng mắng một câu: “Mẹ nó!”
Nàng trở mình đứng dậy, vớ lấy thanh kiếm gỗ đào treo trên tường, sau đó mở cửa sổ ra, chưa kịp khoác áo ngoài cho tử tế thì đã lập tức ngự kiếm bay đi, bay thẳng về hướng nàng cảm thấy được.
Thiên Diệu vội vàng chạy trốn dưới ánh trăng, hắn chạy nhanh không ngừng, sắc mặt vốn nên hồng phớt vì vận động thì lúc này lại trắng bệch, vận động quá mức khiến cho hắn cảm thấy trong khoang miệng ngập mùi máu tanh.
Sắc mặt hắn không có chút bối rối nào, trong đầu vẫn đang phân tích khả năng để chạy trốn khỏi đây.
Hắn đã giết con yếu quái kia, khắp người đều nhuộm máu của nó, mùi máu này quá tanh tưởi, mặc cho hắn có chạy trốn tới đâu thì cũng không thể thoát được đám yêu quái kia, cho dù có trốn trong nước thì cũng chẳng tẩy nổi mùi máu tanh gay mũi này.
Vậy phải làm sao đây…
Thiên Diệu cố gắng nghĩ cách, nhưng mặc cho hắn có nghĩ thế nào thì cũng chỉ thấy phía trước là con đường chết mà thôi.
Trừ phi ông trời chiếu cố hắn, nếu không thì hắn không thể sống nổi nữa.
Mà ông trời thì trước nay lại vẫn luôn keo kiệt chẳng muốn ban ân huệ cho hắn.
Sau lưng lại có một con Ký Yêu Phong đánh úp tới, Thiên Diệu nghiêng người muốn, nhưng con Ký Yêu Phong này lại rất mạnh, nó đẩy Thiên Diệu ngã lăn xuống đất, khiến hắn chật vật lăn mấy vòng, mãi đến khi bị một cái cây lớn chắn lại thì mới ngừng được.
Thiên Diệu ho một tiếng, máu tràn ra khắp miệng, dây ra cả áo.
Hắn cúi thấp đầu, nhìn bóng cây chập chờn dưới ánh trăng, trong một chốc, hắn như có cảm giác ánh trăng đang chiếu rọi khiến cho những phiến lá cũng trắng loáng lên.
Một bóng người màu đen bước tới gần hắn, sát khí lạnh thấu xương, dường như thời gian quay trở lại hai mươi năm về trước, hắn nằm ủ rũ dưới mặt đất, chẳng có chút sức kháng cự nào với người đang giơ kiếm lên trước mặt hắn.
Nghĩ đến cảnh nọ, Thiên Diệu lại bật cười thành tiếng.
Thì ra vận mệnh của hắn là như thế này đây.
Cho dù có giãy dụa thế nào cũng vô ích, hắn vẫn phải nhận lấy vận mệnh này…
Bóng tên yêu quái giơ đại đao lên.
Khóe miệng Thiên Diệu cười lạnh, hắn nhắm mắt lại, lười trơ mắt nhìn kết cục của mình. Hắn như thể đã rơi vào bóng đem tuyệt vọng tĩnh mịch.
Ánh trăng bạc bạc trước mặt đột nhiên bị che lấp.
Khí tức quen thuộc vờn quanh chóp mũi.
Thiên Diệu mở to mắt, chỉ thấy một bóng người gầy yếu đang chắn đại đao đầy sát khí cho hắn.
Chỗ thanh kiếm gỗ đào chặn đứng lưỡi đao có ánh sáng pháp lực lóe lên, hắn nghe thấy cô gái trước mắt nói, gian nan nhưng kiên quyết: “Mạng của người này hôm nay là do ta bảo vệ.”
Thiên Diệu ngửa cổ nhìn nàng, có ánh sáng lấp lánh trong đôi mắt đen, hiển nhiên là đang thất thần.
“Các ngươi nên cút đi thì hơn, tránh đường cho chúng ta đi.” Nàng khẽ quát, vung lưỡi kiếm quật bay đám yêu quái cơ bắp ra xa ba trượng.
Kiếm gỗ đào như bay múa trong không trung, nhìn tư thế bảo vệ mình đang chắn trước người mình, bóng lưng cô gái trước mặt cao ngất, dường như ông trời rốt cuộc cũng chịu gật đầu bố thí cho hắn chút…
Ân huệ.
Nhạn Hồi nghiêng mặt liếc Thiên Diệu: “Còn sống không?”
Ánh trăng lưu chuyển trên khuôn mặt nàng, chiếu lên gò má sạch sẽ của nàng, Thiên Diệu nhìn đôi mắt ánh lên ánh trăng của nàng đến thất thần, quên cả trả lời.
Nhạn Hồi nhíu mày, kiếm gỗ đào vòng ra sau đập lê