Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341420
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1420 lượt.
a.
Sau khi nhập núi chưa được bao lâu, Nhạn Hồi đã bị đám tiểu quỷ trong núi quấy phá. Đám tiểu quỷ đó tịch mịch đã lâu, mỗi ngày đều tới quần lấy Nhạn Hồi mà chơi chẳng phân biệt thời gian, Nhạn Hồi thấy rất phiền, nhưng cũng chẳng biết làm sao mà đuổi được chúng đi, trong mắt người khác, Nhạn Hồi không phải lúc thì vừa đi một mình vừa khoa chân múa tay thì cũng là lẩm bẩm ở những chốn không người.
Mà thứ khiến cho nàng có khả năng kì lạ đó lại chính là vảy hộ tâm trong tim nàng.
Nhạn Hồi vuốt ngực, ngẩng đầu nhìn Thiên Diệu. Hai người đã yên lặng hồi lâu, Thiên Diệu mở miệng trước phá tan sự yên lặng: “Xin lỗi.”
Hắn nói trực tiếp như thế khiến cho Nhạn Hồi cũng ngây người mất một chặp, sau đó mới cúi đầu thấp giọng nói: “Huynh xin lỗi cái gì chứ.”
Thật ra cũng không thể trách Thiên Diệu được, chắc hẳn là chẳng có ai hi vọng vảy hộ tâm chưa từng văng ra khỏi ngực hắn như chính hắn, huống chi vảy hộ tâm của hắn tuy đã để lại năng lực phiền phức như vậy, nhưng chí ít cũng đã giúp nàng sống sót còn gì.
Không có gì quan trọng hơn việc sinh tồn cả, đạo lý này Nhạn Hồi cũng biết.
“Phải là ta cảm ơn huynh mới đúng. Nhưng mà…” Nhạn Hồi nói, “Mặc cho chúng ta có những quan hệ sâu xa tới đâu, ta cũng chẳng thể giúp huynh được nữa.
Thiên Diệu lẳng lặng nhìn nàng. Đôi mắt trong trẻo của hắn phản chiếu rõ hình ảnh của Nhạn Hồi, rõ tới mức lại khiến cho hắn có phần sượng sùng khi nhìn thẳng vào mắt Nhạn Hồi.
Nhạn Hồi quay người: “Đêm qua cứu huynh coi như là ta báo đáp ân tình huynh cho ta ăn, cho ta ngủ trong khoảng thời gian này, nhân khí trước mặt nặng như vậy, hẳn là ra khỏi thành trấn không xa thì sẽ có đám đệ tử của tiên môn trông coi, đám yêu quái sẽ không dám làm liệu như vậy nữa. Tuy trên người huynh bây giờ có long khí nhưng đại đa số đệ tử tiên môn cũng chẳng biết đó là gì cả, huynh mang thân xác loài người chắc cũng sẽ chẳng khó khăn là bao, chỉ cần coi chừng đừng để gặp lại người yêu cũ của huynh là được.”
Nhạn Hồi lại nói tiếp: “Chúng ta từ biệt nhau ở đây.”
Thiên Diệu mấp máy môi, còn đang tính nói chuyện thì Nhạn Hồi đã thở dài, sau đó giơ tay lên đập mạnh tay vào sau gáy Thiên Diệu.
Thiên Diệu liền ngã thẳng xuống đất.
“Thật ra nếu nói cho huynh thông được thì ta cũng chẳng muốn ra tay làm gì, nhưng huynh cứ quấn lấy ta như vậy, ta cũng hết cách rồi. Cứ vậy đi, huynh đừng trách ta.” Nhạn Hồi kéo Thiên Diệu tới một cái miếu hoang hẻo lánh, dùng cỏ khô đắp lên người hắn.
“Ta đi đây, tạm biệt.”
Nói xong, Nhạn Hồi cũng không chần chừ nữa, nàng đi cà nhắc ra khỏi miếu hoang.
Nàng không thể ngây người ở cùng Thiên Diệu được, đêm nào nàng cũng bị bóng đè như vậy, tình cảnh của Thiên Diệu nói không chừng sẽ lại càng phiền phức hơn, vì để tốt cho cả hai bọn họ, tốt nhất là cứ tách ra hành động vậy.
Buổi chiều ngày hôm đó, cuối cùng Nhạn Hồi cũng đi cà nhắc tới một trấn nhỏ ở gần đó, nàng thăm dò được trong trấn có một viên ngoại giàu chảy mỡ, suốt ngày ức hiếp người trong trấn, hoành hành ngang ngược vô cùng, Nhạn Hồi biết người như vậy sẽ rất để ý tới tính mạng của mình, vì vậy liền không do dự chút nào mà đi tới hậu viện nhà y, chọn lấy hai bộ quần áo mà mặc vào, sau đó thuận tay lấy thêm ít bạc.
Buổi tối nàng tới một khách điếm, gọi một đại phu tới đắp thuốc và băng bó cho vết thương ở chân.
Mãi tới lúc ánh trăng treo ở giữa trời rồi thì nàng mới chuẩn bị xong xuôi.
Nàng rửa mặt qua loa rồi lên giường nằm.
Lúc này, ánh trăng hắt vào từ cửa sổ, rọi sáng cả mặt đất.
Nhạn Hồi cứ mở to mắt như thế mà không nhắm lại.
Theo lẽ thường mà nói, chỉ lúc nàng ngủ mới bị bóng đè, vậy nếu đêm nay bị thì làm sao bây giờ, ngày mai không có ai gọi thì nàng làm sao mà dậy được…
Nhưng đêm nay, trong đầu Nhạn Hồi cũng không băn khoăn những chuyện này.
Suy nghĩ của nàng không nén được mà bay xa. Nàng lại nghĩ, chắc hẳn bây giờ huyệt đạo của Thiên Diệu đã giải rồi nhỉ? Chắc là hắn có thể hoạt động bình thường rồi đúng không? Có bị yêu quái tìm thấy không nhỉ?
Nếu như không có yêu quái tìm thấy hắn, tính ra thì hắn đi bộ như thế chắc phải sáng mai mới tới được đây, mà ngày mai thì nàng đã khôi phục được phần đa nội tức rồi, đến lúc đó nàng lạid đi mua một thanh kiếm thuận tay, ngự kiếm bay đi xa xa thì đã thoát khỏi Thiên Diệu hoàn toàn rồi.
Ngực hơi đau khiến cho Nhạn Hồi cảm thấy không được khỏe. Nàng biết đây là do huyết thệ nàng đã từng thề gây ra đau đớn. Nàng vi phạm lời thề của bản thân, tuy chỉ là lời thề nói bừa lúc uống say, nhưng đã vi phạm thì vẫn phải bị trừng phạt.
Không bao lâu nữa, đợi pháp lực của nàng hồi phục hoàn toàn rồi thì phá huyết thệ này cũng là chuyện dễ dàng, đến lúc đó nàng có thể không bao giờ phải sống những ngày như bây giờ nữa rồi. Từ nay về sau nàng sẽ sống tiêu dao tự tại trên chốn giang hồ.
Không đợi nàng nghĩ xong tâm nguyện của mình, Nhạn Hồi bỗng cảm thấy ngực đau đớn vô cùng, cơn đau này đau hơn lúc nãy rất nhiều, khiến cho cả người nàng cũng run lên.
Nhạn Hồi cắn răng, ép cơn đau xuống.
Nàng xoay ng