Tác giả: Mặc Thập Nhất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341298
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1298 lượt.
uật, nhưng mà khi đó ta hoàn toàn không tìm thấy căn nguyên, cho nên mới không thể không mạo hiểm chuyện người dân có thể nhìn thấy mà làm tiên thuật.”
Trầm mặc hồi lâu, hắn đột nhiên cười vỗ vỗ đầu ta.”Thôi, việc này về sau lại nghĩ, nha đầu, hôm nay nàng bị một trận hoảng sợ như vậy, uống chén thuốc an thần rồi mau chóng nghỉ ngơi, không được suy nghĩ miên man! Ta là thần tiên, trên đời này không gì có thể làm ta bị thương, ta còn ở đây một ngày sẽ bảo vệ nàng an toàn.”
Ta thuận theo gật đầu, rồi một ngụm lại một ngụm uống hết chén thuốc an thần Tiểu Toàn sắc cho, sau đó nhắm mắt im lặng nằm ở trên giường. Hôm nay, ta thật sự mệt mỏi, mà Cừ Cử vẫn theo ở bên người ta, khiến ta thật an tâm…
Cuối Cùng Chàng Cũng Đã Quên, Phía Sau Chàng Còn Có Ta…
Chuyện trong Vương trang cuối cùng cũng điều tra rõ ràng, đó chỉ là tin đồn nhảm, thực chất là do đất trên núi bị sạt khiến mấy thôn dân bị chết, cuối cùng lại bị dư luận đồn thổi xôn xao. Sau khi thôn trưởng Vương trang biết ta cùng Cừ Cử đang đi mua đồ cho tân phòng thì nghe tin mà bỏ nửa chừng chạy tới Vương trang cứu người thì vô cùng cảm động, vội phái thợ may nổi tiềng nhất trong trang đến may xiêm y cho chúng ta, ngày lành của ta cùng Cừ Cử cũng nhanh chóng được quyết định, trong nhất thời trên dưới Ngưu trang đều một mảnh vui sướng.
Chỉ là chuyện ngày ấy ta bị khống chế tâm thần cuối cùng lại chưa nghe Cừ Cử nhắc tới, ta nghĩ mãi liền quyết địnhđem chuyện này quyên đi, dù sao đó cũng không phải chuyện tốt đẹp đáng nhớ gì.
Buổi tối trước tân hôn, ta sai Tiểu Toàn mời Tô tỷ tỷ đến phòng của ta, thời điểm nàng đẩy cửa ra thấy Cừ Cử cũng ngồi bên trong liền hơi do dự, sau đó xoay người đóng lại cửa phòng.
Ta lôi kéo Tô tỷ tỷ ngồi xuống, sau đó từ trong ngăn tủ lấy ra một cái hộp gỗ, Tô tỷ tỷ nhìn chằm chằm cái hộp kia hồi lâu rồi khẽ chun môi mở miệng hỏi.”Đây là…”
Những lời này ta chỉ coi là nói đùa, trong bóng đêm cùng Cừ Cử nắm tay trở về Phấn Đại.
Ngày kế tiếp ta còn đang trong mộng thì bị hai nàng dâu trong thôn dựng dậy, vấn tóc, đội mũ phượng, mặc giá y, trùm khăn hỉ, ép buộc hồi lâu cho đến giữa trưa mới được người đỡ ra khỏi phòng.
Bên trong viện dựng một đài cao, hình dáng cùng cái khi cha Tam Ngưu giống nhau, lúc này trong ngoài viện sớm đã ngồi đầy người, thậm chí còn có thôn lân cận nghe được thanh danh của ta liền tới chúc mừng. Gió nhẹ phất qua, nhẹ nhàng vén lên một góc khăn voan của ta, ta thoáng nhìn Cừ Cử một thân hồng y đứng bên cạnh ta, hắn từ trước đến nay đều chỉ thích mặc sam bào màu trắng, lần này ta thực sự muốn nhìn bộ dáng hắn khi mặc hỉ phục kia như thế nào.
Khi còn ở Linh Dẫn cốc ta từng nghe Nhị nương nói qua,thời điểm một nữ nhân đẹp nhất không gì bằng khi thành thân, ta nghĩ đạo lý này ở trên người nam nhân như hắn cũng thực hợp lý đi. Bộ dáng ta lúc này chính ta cũng không nắm rõ cho lắm, nhưng mà ta nghĩ Cừ Cử lúc này nhất định phong hoa tuyệt đại , khuynh quốc khuynh thành đi.
Trên đài cao kia, cha Tam Ngưu đã lải nhải xong, đơn giản là đem cống hiến của ta cùng Cừ Cử trong năm gần đây nói ra, hồi lâu trịnh trọng hô gọi hai vị con dâu giúp đỡ ta đi lên. Nhị Trụ con dâu cười đem dải lụa đỏ thẫm nhét vào tay ta cùng Cừ Cử rồi cùng nhau giúp đỡ ta lên đài cao.
Bên dưới khăn hỉ ta cười toe toét, ta nghĩ, ta cuối cùng thì cũng lập gia đình, chỉ tiếc là lão nhân gia không có ở đây, cảm thấy phải tìm thời điểm thích hợp đem Cừ Cử về Linh Dẫn cốc khoe khoang một chút.
“Nhất bái thiên địa!”
Cừ Cử nắm tay ta nhẹ nhàng xoay người xuống bái đường.
“Nhị bái cao đường!”
Ta nắm dải lụa đỏ trong lòng bàn tay đã đầy mồ hôi.
“Phu thê giao bái!”
Ta xoay người nhìn giày đen của Cừ Cử vừa muốn cúi xuống bái lại thì đột nhiên dừng lại, một tiếng đàn du dương ở trong sân vang lên, thật lâu không tiêu tan. Lại là tiếng đàn ngày ấy ta nghe được trong Vương trang!
Ta mạnh mẽ xốc khăn trùm đầu lên, dưới đài một mảnh thổn thức, nghĩ đến tân nương ở trong ngày này chưa hoàn thành nghi lễ mà vén khăn lên có lẽ Chung Ngô Mật ta là người đầu tiên đi.
Ta quay đầu nhìn Cừ Cử hướng từng bước về phía dưới đài “Ngươi nghe, lại là tiếng đàn ngày ấy ta nghe được, ngươi…”
Ta vừà nhấc đầu liền thấy ánh mắt Cừ Cử đang nhìn chằm chằm một góc dưới đài, theo ánh mắt của hắn nhìn đến, một nữ tử áo trắng đứng trước của Phấn Đại,dưới ánh nắng tựa như một nụ hướng dương động lòng người.
“Ngươi biết nàng?”
Ta một câu còn chưa nói xong , chỉ thấy Cừ Cử mạnh mẽ buông dải lục hồng trong tay ra rồi chạy nhanh xuống dưới đài, trên mặt mang theo thần sắc vui mừng cùng không thể tin hướng về cô gái đang đứng ở sân. Một loại cảm xúc khó có thể gọi tên cứ quanh quẩn ở trong ngực ta khó có thể tiêu tan, ta cúi đầu nhìn một nửa lụa hồng còn nắm trong tay, nhìn lụa hồng Cừ Cử ném trên mặt đất rồi nhẹ giọng hỏi hai vị nhị nương.
“Nàng cũng là cô nương trong thôn?”
Hai vị nhị nương lắc đầu.”Chưa thấy qua bao giờ, chắc là bằng hữu từ xa củ