Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Đào Bất Thành Kiếp

Hoa Đào Bất Thành Kiếp

Tác giả: Mặc Thập Nhất

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341297

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1297 lượt.

ta ra ăn cơm, ta nhắm mắt lại lắc lắc đầu và tay. Tiếng đập cửa vẫn tiếp tục, đột nhiên ta nhớ tới hành động này của ta đâu có ai nhìn thấy.
“Ta mệt lắm, để sáng mai ta dậy ăn”
Ta đứng dậy, lắc lư đi tới bên giường, ta mệt mỏi nhắm hai mắt lại. Trong lúc mơ mơ màng màng, ta giống như cảm giác được có người ở bên cạnh ta, mạnh mẽ mở mắt ra, ta liền nhìn thấy một nam tử dáng vẻ hào sảng ngồi trên ghế ở bàn tròn thưởng thức một miếng ngọc, nhất thời, ta vội vàng bật dậy.
“Ngươi là ai?”
Nam tử nhẹ nhàng cười nhìn ta, một tiếng vang lên, căn phòng liền được thắp sáng. Ta híp mắt cố gắng thích ứng với ánh sáng chói mắt, thật lâu sau mới nhìn rõ, nam tử kia một thân hồng y thêu hoa văn đen, nhất thời trong đầu, trí nhớ hỗn loạn bắt đầu trồi lên trên mặt nước.
“Ngươi là người của Tả Khâu gia?”
Nam tử nhẹ giọng cười, khơi mào một đôi mắt xếch liếc ta một cái “ Ngươi quả thật giống như trong lời đồn, hoàn toàn không quan tâm chuyện tứ đại gia tộc, toàn tâm toàn ý chạy tới nơi thâm sơn cùng cốc này nói chuyện yêu đương”. Hai miếng ngọc trong tay hắn va chạm phát ra âm thanh mượt mà. “Chính là ta, ta nhìn thấy tân lang hình như không quan tâm tới ngươi?”
Lòng ta giống như bị một cái gì đó đâm phải, nhất thời có chút thẹn quá thành giận.
“Ta yêu như thế nào thì có liên quan gì tới Tả Khâu gia nhà ngươi, không phải chủ tử nhà ngươi vì chuyện này mà phái ngươi từ xa xôi tới đây chúc mừng ta chứ?”
Nam tử nhướng đuôi lông mày “Ngươi thật sự không nhớ rõ ta là ai sao?”
Ta cau mày nhìn vị khách không mời mà tới này lắc lắc đầu. Nam tử cúi đầu bất đắc dĩ vỗ vỗ trán : “Chung Ngô Mật, vậy ngươi có còn nhớ rõ lời hứa của ngươi ở sau núi Côn Lôn của Tả Khâu gia không?”
“Ngươi không cần thách đố ta, gia gia của ta kết luận trí nhớ của ta không tốt lắm, cho nên ngươi tự nói đi”
Nam tử phẩy áo choàng trên người đứng lên, thong thả bước tới trước mặt ta: “Chung Ngô Mật, người từng đáp ứng với thiếu chủ của gia tộc ta, chờ sau khi ngươi đủ mười sáu tuổi sẽ gả làm vợ hắn, ngươi còn nhớ rõ chứ? Lần này ta tới đây, chính là nhắc nhở ngươi thực hiện lời hứa năm xưa”
Ta nhìn hắn, nhìn thấy một nốt ruồi hình giọt lệ ở khóe mắt, đột nhiên <đing> một tiếng trí nhớ ta tuôn ra, chuyện cũ rõ ràng trước mắt. Năm ta bốn tuổi, ta xuất cốc cùng với gia gia, tình cờ đi qua núi Côn Luân của Khâu gia, khi đó tuổi còn nhỏ, nhìn thấy thiếu chủ Khâu gia xinh đẹp liền đưa ra hứa hẹn của mình. Ta còn nhớ rõ, khóe mắt hắn có một nốt ruồi hình giọt lệ.
“Ngươi la Tả Khâu Ngạo?”
Hắn ngửa đầu cười ha ha “Ngươi rốt cục cũng nhớ ra, như thế nào?”
“Cái gì?”
“Thực hiện lời hứa của ngươi?”
Ta sửng sốt, tiện đà đứng dậy tới tới bên cạnh bàn ngồi xuống “Đồng ngôn vô kỵ, ngươi nghĩ là thật sao? Huống hồ ta đã được gả cho người khác, như thế nào có thể gả cho ngươi được nữa?”
Tả Khâu Ngạo nghiêng đầu nhìn ta “Nhưng ta không biết phu quân của ngươi có cái gì tốt, ngươi chẳng. . . .”
“Câm miệng!” Ta quay đầu hung tợn nhìn Tả Khâu Ngạo chằm chằm, Tả Khâu Ngạo sửng sốt một chút gật gật đầu.
“Xem ra ngươi còn không biết, được rồi, ta chờ ngươi, chờ ngươi trở về cầu ta thú ngươi”
Ta sửng sốt “Chuyện gì mà ta không biết?”
Hắn lắc lắc đầu, xoay người đi tới cửa, trong nháy mắt liền mất đi bóng dáng. Tả Khâu gia có bí quyết một ngày đi trăm dặm, quả nhiên danh bất hư truyền, rốt cục là có chuyện gì mà ta không biết?






Nàng Nghĩ Muốn Hù Chết Ta Sao?
Ta nằm ở trên giường không ngừng suy nghĩ những lời Tả Khâu Ngạo nói, nhưng mà trước sau vẫn không tìm ra manh mối rõ ràng, xoay người đứng lên muốn tìm Cừ Cử thương lượng một chút, đeo giầy vào rồi mới nhớ tới, hắn đã không còn ở trong Phấn Đại , lúc này vừa vặn trăng sáng, có lẽ hắn đã ôm A Lê ngồi đâu đó trên sườn núi ngắm sao, đúng như hắn đã từng đối xử với ta như vậy.
Ta thật sâu bình ổn hơi thở lại nằm xuống, trằn trọc, cho đến canh ba mới có thể chợp mắt, nằm mơ thấy những chuyện linh tinh lộn xộn, ta lúc thì mơ về cái tuổi ở Linh Dẫn cốc cùng Nhị Cẩu Tiểu Mai đi ăn trôm gà, lúc lại nhớ tới lần đầu tiên gặp gỡ Cừ Cử là khi nào, cuối cùng ở cảnh tượng cương thi âm lãnh thì bừng tỉnh giấc mộng, mở to mắt, ngoài của sổ trời đã sáng choang, ta đưa tay tìm tòi, đệm dưới thân sớm đã bị mồ hôi thẩm ướt một tầng.
Ta nâng tay lau mồ hôi trên trán, đứng dậy đến bên cửa sổ đẩy cửa ra, ánh mắt trời hôm nay rất đẹp, mọi thứ phảng phất như thuở trước, chỉ là khi ta nhìn đến cánh của phòng Cừ Cử khép chắt, tâm vẫn nhịn không được có chút đau đớn.
Mọi nơi trong Phấn Đại đều có hình bóng hắn, nơi này, nơi này, dường như chỉ một cái xoay người còn có thể thấy hắn lười biếng vỗ đầu ta, gọi ta một tiếng nha đầu, chỉ là.. Ta nhẹ nhàng lắc lắc đầu, cầm lấy chậu bên cạnh đi ra mở của.
Mạch tượng vững vàng hữu lực, chỉ là ——
Ta hơi hơi nhíu mày, ta nhìn nương Tam Ngưu rồi lại liếc liếc cha hắn. Hù cha Tam Ngưu lau một phen mồ hôi, lôi kéo tay áo ta khóc lóc, nhà ông ba con trai đều lớn như vậ