XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Đào Bất Thành Kiếp

Hoa Đào Bất Thành Kiếp

Tác giả: Mặc Thập Nhất

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341444

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1444 lượt.

Người ta mang đi, muốn tìm đến sau núi’
Ta cùng Lô Dĩ Ngôn liếc mắt nhìn nhau một cái, sau đó nhanh chân hướng phía sau núi chạy tới.
Giữa hè đã qua, hoa dại bạt ngàn phía sau núi ở thời tiết dần dần chuyển lạnh cũng dần tàn lụi, dần dần khô bại. Nguyên bản triền núi bừng bừng sức sống hiện tại đã thấy được rải rác màu khô tàn.
Lô Dĩ Ngôn xuất thân là người luyện võ, trèo lên sườn núi này dễ như trở bàn tay, nhưng khi ta một hơi leo tới đỉnh núi thời điểm, ta đã trong tình trạng kiệt sức, liền đặt mông ngồi xuống thở hổn hển từng ngụm không khí. Ta giương mắt nhìn lên, cách đó không xa, A Lê áo trắng phiêu mỉm cười nhìn bộ dáng buồn cười của ta.
Ta dưới sự giúp đỡ của Lô Dĩ Ngôn cố gắng đứng lên, lắc người hướng phía A Lê đi tới.
“Ta tìm ngươi không được vốn tưởng rằng ngươi đã chạy trốn, không nghĩ ngươi lại đi trộm xác Tiểu Mai, như vậy, ta lại càng không cho chấp nhận được ngươi.”
A Lê mỉm cười cười.”Ngươi muốn như thế nào? Giết ta? Ngươi làm được sao?”
Ta nhẹ nhàng lắc đầu, đem Lô Dĩ Ngôn đẩy ra khỏi người.
“Ta yêu Cừ Cử, ngươi lại ở ngay đại hôn của ta cướp hắn đi, ta cùng Đại Ngưu Tiểu Mai tình như người nhà, nhưng mà người bị người giết, một cái sau khi chết còn không được yên, thù lớn như thế, mặc dù ta giết không được ngươi, ít nhất ta có thể làm cho ngươi cùng ta đồng quy vu tận!” Dứt lời, ta đột nhiên hướng phía trước nhanh chóng chạy tới. Ta đã sớm chú ý thấy phía sau nàng là vách núi đen, có lẽ ta ôm nàng từ nơi này nhảy xuống, ta liền có thể cho Đại Ngưu một cái công đạo, nghĩ đến đây, khóe miệng ta liền nhẹ nhàng câu lên.
A Lê nhìn bộ dạng liều lĩnh của ta liền hoảng sợ kêu lên, ta nghĩ, nàng chưa bao giờ ngờ tới ta sẽ cùng nàng đồng quy vu tận… (cùng chết)
Trong nháy mắt khi ta sắp đụng tới A Lê, một đạo thiên lôi từ trên trời giáng xuống nháy mắt đem ta đánh trở mình, ta bay lên trời thẳng tới khi đụng phải một thân cây tráng kiện mới có thể dừng lại, sau lưng sinh đau,máu trong ngực cuồn cuộn phun ra, ta nỗ lực chống thân mình ngẩng đầu lên, trong nháy mắt nhìn thấy người vừa đến, ta cư nhiên không thể kiềm chế nở nụ cười…






“Ngươi Nói, Hắn Sẽ Cứu Ai?”
Trong nháy mắt khi ta sắp đụng tới A Lê, một đạo thiên lôi từ trên trời giáng xuống nháy mắt đem ta đánh trở mình, ta bay lên trời thẳng tới khi đụng phải một thân cây tráng kiện mới có thể dừng lại, sau lưng sinh đau, máu trong ngực cuồn cuộn phun ra, ta nỗ lực chống thân mình ngẩng đầu lên, trong nháy mắt nhìn thấy người vừa đến, ta cư nhiên không thể kiềm chế nở nụ cười…
Lô Dĩ Ngôn thần sắc khẩn trương chạy đến bên cạnh giúp đỡ ta ngồi dậy, cánh tay nâng lên đem vết máu bên miệng ta lau đi. Sau đó hắn đứng dậy chậm rãi rút ra nhuyễn kiếm bên hông.
“Ngươi cứ đối xử với nàng như thế? Cừ Cử, ta nhớ rõ ta đã nói rồi, ngươi phải bảo vệ nàng cho tốt, một ngày nào đó ta sẽ trở về.”
Cừ Cử khoanh tay đón gió mà đứng, hắn liếc mắt nhìn Lô Dĩ Ngôn một cái, sau đó đem tầm mắt chậm rãi chuyển đến trên người ta, ta mơ hồ nhìn thấy trong mắt hắn cất chứa vài phần thương tiếc , nhưng rất nhanh liền xoay người, cả thể xác và tinh thần đều đau lòng hỏi A Lê : “Có bị thương chỗ nào không?”
Khẩn thiết chờ đợi của ta trong nháy mắt đông cứng lại trên mặt, tiếp theo kinh qua yết hầu, xuyên thấu qua lồng ngực đánh thẳng vào trong ngũ tạng. Xung quanh lạnh băng như vậy, ta ở giữa lạnh lẽo bao quanh mà nghe được âm thanh tan nát cõi lòng. Nguyên lai, ta cùng hắn là từ nơi nào đó có được, tình yêu hèn mọn như thế đúng là dựa vào người mất tích. Đó là không phải là thật sự đúng với câu nói kia của A Lê sao, Cừ Cử sở dĩ lựa chọn ở cùng một chỗ với ta là vì trên người ta có bóng dáng của A Lê? Hay là nói, chính là bời vì hắn biết được ta chính là hậu duệ của nữ nhân hắn từng thương nhớ?
Cổ tay căng thẳng, Lô Dĩ Ngôn đột nhiên cầm tay ta kéo đi , kéo ta đi tới trước mặt Cừ Cử.
“Ngươi cẩn thận nhìn xem, đây là cái gì?” Hắn đem nhẫn ngọc của ta giơ trước mặt Cừ Cử .”Mật nhi nàng đã không còn người trong tộc, nàng toàn tâm toàn ý ngóng trông ngươi trở về, đợi được chính là câu nói đả thương lòng người như vậy của ngươi sao?”
Ánh mắt Cừ cử tối sầm lại, sau đó quay đầu đi chỗ khác không chịu tiếp tục nhìn ta.”Diệt tộc . . . . . . Chung Ngô Mật, ngươi chẳng lẽ không từng nghĩ qua, từng làm tộc trưởng , A Lê so với nàng sẽ càng khổ sở hơn sao?”
A Lê cúi đầu co rúm lại run lên, ta không biết nàng là bởi vì rét lạnh hay vẫn là không thể không ở trước mặt Cừ Cử rơi hai giọt nước mặt tượng trưng.
“Cừ Cử, ngươi thật sự là không thể nói đạo lý! Nếu là ta nói nữ tử thuần khiết trong lòng ngươi vì muốn bức tử Mật Nhi mà giết chết Đại Ngưu ngươi tự nhiên sẽ không tin đi?”
Cừ cử nhìn chằm chằm Lô Dĩ Ngôn, u ám cắn răng nói.”Ta vì Mật Nhi thiết lập tiên chướng, A Lê muốn thương tổn nàng nói dễ hơn làm? Lô Dĩ Ngôn, ngươi tới từ Lôi Khả dĩ nhiên đối với tác dụng của tiên chướng biết rõ ràng đi.”
Lô Dĩ Ngôn không có dự đoán được Cừ Cử sẽ quyết tuyệt