Tác giả: Mặc Thập Nhất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341325
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1325 lượt.
mặt ta, A Lê hoảng sợ nhìn chằm chằm mặt ta gần trong gang tấc, thật lâu sau, phát ra một tiếng kêu to thê lương. Sau đó, nàng hướng tới ta lộ ra một nụ cười quỷ dị. Ta quay đầu đi, đỉnh núi, Cừ Cử cùng Lô Dĩ Ngôn không chút do dự cùng nhau nhảy xuống.
“Chung Ngô Mật , ngươi nói, hắn sẽ cứu ai?”
Ta nao nao, vấn đề này ta không nghĩ qua. Hắn vì nàng tuyên bố phải phong ấn ta, như vậy, ta cùng nàng, hắn sẽ cứu ai?
A Lê nhẹ tay giơ lên khẽ chạm đến bàn tay ta quẩn ở bên eo nàng, một trận đau đớn truyền đến, tay của ta run lên không khỏi thả lỏng lực đạo. A Lê ở trước ngực ta dùng sức đánh một chưởng, chúng ta tựa như hai mũi tên nhọn, nương lực đạo cấp tốc hướng hai bên sườn núi tách rời. Khoảng cách giữa chúng ta rất nhanh liền bị kéo xa ra, Cừ Cử chỉ có thể cứu một người, còn lại một người dĩ nhiên sẽ phải cùng Lô Dĩ Ngôn rơi xuống đáy vực.
Thân hình Cừ Cử ở giữa không trung dừng lại một chút, sau đó nhanh chóng hướng về phía A Lê.
Ta yên lặng nhắm lại hai mắt, cảm thụ được Lô Dĩ Ngôn gắt gao đem ta ôm vào trong lồng ngực.
Ta nghĩ, có lẽ đây là kết quả tốt nhất . Đối với ta, với Cừ Cử, cũng cả với Lô Dĩ Ngôn.
Chỉ là đáng tiếc, mạng mà ta nợ Đại Ngưu kiếp này vô lực hoàn lại .
Ta Chỉ Có Thể Bù Đắp Cho Hắn, Chỉ Có Thể Như Thế
Mùa đông, Tần Tương thành mênh mông một mảnh tuyết trắng.
Ta nằm trong phòng ấm áp trợn tròn mắt nhìn tua cờ trên cao, đưa tay dựa vào cửa sổ. Một hồi lâu, cánh tay tê lên, vì thế ta miễn cưỡng đứng lên.
Ngoài phòng, bông tuyết bay lả tả, ta ôm lò sưởi Khuynh Thành chuẩn bị cho ta ở bên giường, ta kéo giầy nhảy lên nhuyễn tháp bên cửa sổ, sau đó đưa tay đẩy cửa sổ ra.
Những bông tuyết lạnh lẽo bị gió bắc thổi vào, mềm mại dán vào áo ta. Những bông tuyết này thật lớn, tuyết rơi nhiều, sang năm sẽ được mùa, nghĩ đến đây ắt hẳn nhà nhà có thể thu hoạch tốt.
“Thật là nhàm chán, không nghĩ nằm một tí lại ngủ”. Ta giương mắt nhìn ra bóng đêm ngoài cửa sổ, đen giống như vẩy mực, thầm nghĩ hẳn là đã đến canh ba. Ta khoát tay bảo Khuynh Thành đi ngủ, không nghĩ tới nàng lại cúi đầu ngồi xuống bên cạnh ta. Ta nhìn thần sắc của nàng liền biết nàng khẳng định có lời muốn nói, cho nên ta đưa mắt nhìn vào mắt nàng ấy một hồi lâu, rốt cục nàng ta cũng mở miệng.
“Cô nương là người tốt”
Ta sửng sốt, tiện đà nhịn không được mà cười ra tiếng. Ta cho tới bây giờ đều biết, ta là một người tốt.
Nàng ngẩng đầu nhìn ta, ánh nên chiếu vào da mặt nàng làm cho ta nhịn không được mà cảm thán tạo hóa thật thật kỳ.
“Ta ở Lôi Khả hai năm, chưa từng có cô nương nào đứng ra bênh vực kẻ yếu như cô nương cả”
Ta vuốt cằm nghĩ một chút , tiện đà thoải mái gật đầu, nàng ta vẫn còn nhớ cảm tình lúc đầu ta mới tới Lôi Khả, giải vây giúp nàng một chuyện.
Khi đó, ta và Lô Dĩ Ngôn cùng nhau rơi xuống vách vúi, nửa đường bị mắc vào một nhánh cây, lúc này mới kéo được về một cái mạng, sau đó Lô Dĩ Ngôn mang ta một thân hấp hối trở về Lôi Khả, trị liệu cho ta, ta rốt cục mới tỉnh lại. Lúc ta tỉnh lại, Lô Dĩ Ngôn muốn ta chọn một vài người đến hầu hại, ta lúc đó liền nhìn thấy tổng quản Lôi Khả đang khi dễ Khuynh Thành.
Lúc ấy ta cảm thấy nàng thực đáng thương, ánh mắt không tránh né, cũng không nói lời cầu xin, chỉ cảm thấy cô nương này thú vị liền chọn nàng ta, không nghĩ tới hành động đó của ta lại được nàng ghi tạc sâu trong lòng như vậy.
Khuynh Thành đưa tay dịch dịch góc chăn cho ta, lại nhíu mày nhìn bấc đèn, lúc này mới không chút hoang mang nói tiếp.
“Cô nương tội gì phải làm khó nhị công tử?”
Tầm mắt của ta đột nhiên dừng lại, nguyên bản biểu tình đang thoải mái trong nháy mắt lạnh đi: “Lô Dĩ Ngôn bảo ngươi tói đảm đương thuyết khách?”
Khuynh Thành quay đầu nhìn ta chằm chằm rồi chậm rãi lắc đầu: “Không ai bảo ta đến cả, chính là nhìn thấy cô nương sống quá mệt mỏi mà thôi”
Ta nghiêng người, ánh mắt nhìn chằm chằm ánh nến trên bàn, chỉ cảm thấy ánh mắt khô khốc. Một người nếu trên lưng đeo nhiều tội danh phản bội, có nhiều kẻ thù, như thế nào mà sống thoải mái cho được?
“Khuynh Thành. . .. .ngươi có người nhà không?”
Khuynh Thành sửng sốt, sau đó yên lặng đứng lên. Nàng mang tới cho ta một chậu nước ấm, lại nhúng khăn mặt đưa tới cho ta: “Khuynh Thành, từ nhỏ đã là cô nhi, cho nên không có người nhà”
Lòng khẽ run lên, nói như vậy nghe thế nào cũng thật quen thuộc? Ta lắc lắc đầu, đè cái trán đưa tay cầm khăn mặt nóng ấm úp lên mặt, thẳng đến khi nó lạnh mới bỏ ra.
“Không còn sớm nữa, Khuynh Thành ngươi đi ngủ đi”
Khuynh Thành nghĩ chút rồi gật đầu, cúi người bưng chậu nước ra ngoài.
Ta ngửa mặt nằm, nắm thật chặt chăn trên người. Giờ phút này trong phòng yên tĩnh, trong đầu ta lúc này tràn ngập những lời nói lúc nãy của Khuynh Thành, ta làm Lô Dĩ Ngôn khó xử? Trên đời này trừ bỏ chính mình ra sẽ không có ai biết, ta đối với Lô Dĩ Ngôn, đối với Lôi khả có giấu một bí mật.
Ba tháng trước, lúc từ đỉnh núi rơi xuống, mặc dù may mắn sống sót, nhưng tâm của ta g