Chức Nương Háo Sắc Của Phúc Hắc Vương Gia
Tác giả: Mặc Thập Nhất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341324
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1324 lượt.
như thế, trong khoảng thời gian ngắn cũng không biết nên nói cái gì. Thật lâu sau hắn chậm rãi giơ thẳng kiếm hướng về phía ngực Cừ Cử.”Đã như vậy, ngươi liền thả tự do cho Mật Nhi đi.”
Ta ngẩng đầu nhìn cừ cử, hắn lại đem tầm mắt mơ hồ nhìn về phương xa. Mưa phùn như lớp màn mỏng, mà thanh âm của hắn cũng dần dần trở nên mờ ảo.”Ta chưa bao giờ ép buộc nàng ở lại, nếu nàng nguyện ý, tự nhiên có thể rời đi.”
Ta híp mắt không thể tin được những lời vừa từ miệng hắn nói ra.
“Ở trong lòng của chàng, ta liền có thể có cũng có thể không như vậy sao?” Ta lạnh đến run rẩy , răng nanh nhịn không được va chạm vào nhau phát ra tiếng vang nhỏ. Cừ Cử cầm tay A Lê, sau đó cười quay đầu.
“Ít nhất hiện tại cùng trước kia không phải vậy, nha đầu, ta cho tới bây giờ cũng không nghĩ tới nàng sẽ ghen tị như vậy, ta cũng không nghĩ tới nàng sẽ độc ác như thế. Ta đã từng hiểu lầm A Lê giết chết Cầm Khương, hại nàng canh giữ ở Hoàng Tuyền suốt ba trăm năm chịu cảnh bão cát cắt vào đến cốt tủy, hiện giờ, ta sẽ không chó phép bất cứ kẻ nào thương tổn đến nàng ấy. Bất luận kẻ nào này, dĩ nhiên bao gồm cả nàng.”
Lô Dĩ Ngôn nắm chặt kiếm trong tay, ta lại nắm chặt tay hắn. Cừ Cử là thần tiên, Lô Dĩ Ngôn chỉ là một phàm nhân làm sao chịu nổi?
“Kia, nếu ta nói, hôm nay bất luận thế nào ta cũng phải giết nàng? Chàng sẽ giết ta sao?”
Cừ Cử híp mắt lộ ra hơi thở nguy hiểm.”Ta là tiên nhân không thể giết người, nhưng là ta sẽ đem nàng phong ấn vào kính Côn Lôn.”
Cả người chấn động, ta kinh ngạc nhìn chằm chằm Cừ Cử, sau đó chậm rãi nhắm lại hai mắt. Trên mặt ẩm ướt một mảng, ta không biết này là mưa, hay là lệ, hương vị gần như vậy, khó có thể tách rời như thế.
Chuyện tình A Lê bị phong ấn nhập kính Côn Lôn ta ít ít nhiều nhiều có nghe đến, cái loại cô tịch khổ sợ suốt mấy trăm năm hiện giờ lại muốn rơi xuống trên người của ta sao ? Ta đột nhiên nhớ tới câu nói đêm qua Lô Dĩ Ngôn nói : “Không thể trở thành người một đời này ngươi yêu nhất, như vậy hãy để ta trở thành người ngươi hận nhất liếp này đi”, hiện giờ nghĩ đến, lời này đặt ở trên người ta cùng Cừ Cử cũng vô cùng thích hợp đi.
Ta chậm rãi mở mắt, nhìn A Lê tránh ở phía sau Cừ Cử ánh mắt sáng ngời, nàng cho dù bị ướt cũng vẫn xinh đẹp như vậy, ta cùng nàng khoảng cách không phải chỉ một chút.
“Vô luận chàng có tin hay không, ta đem sự thật nói cho chàng biết, nàng muốn giết ta, thậm chí vì bức ta không tiếc giết chết Đại Ngưu, Phục Hy cầm ở trong tay nàng, hơn nữa thi thể Tiểu Mai cũng bị nàng cướp đi. Hôm nay,cho dù chàng phong ấn ta vào Côn Lôn kính, ta cũng muốn dùng hết khả năng ta có để giết nàng.”
Trong ánh mắt Cừ Cử nháy mắt hiện lên tia không xác định, tiếp đó ngửa mặt lên trời xả ra một tràng cười dài.”Lời nói của nàng, ta một chữ cũng không tin tưởng!”
Ta rủ đầu xuống khẽ nhếch môi, sau đó về phía trước tiến hai bước, đến gần Cừ Cử, nhẹ nhàng vòng ôm lưng áo hắn. Ta vươn cái mũi dùng sức ngửi vào hương vị cô đơn nhàn nhạt trên người hắn. Cừ Cử thân mình nguyên bản cứng ngắc dần dần thả lỏng xuống. Ta ghé vào trong lồng ngực hắn, kéo ra một nụ cười hắn không thể nhìn thấy.
“Chàng có biết ta suy nghĩ cái gì không?” Ta hít mũi khụt khịt ở trong lòng hắn,ngực cọ cọ.”Ta nghĩ, nếu ta lúc trước không có cầu khẩn gia gia cho xuất cốc thì tốt biết bao nhiêu, như vậy Tiểu Mai liền không phải chết tha hương, kết quả là ngay cả xác cũng bị người làm cho rơi xuống chỗ nào không rõ, ta cũng có thể cùng tộc nhân của mình chung hoạn nạn, mặc dù chết cũng cùng người thân thuộc ở cùng một chỗ. Nếu ta không xuất cốc, ta liền sẽ không gặp chàng, sẽ không biết yêu một người sẽ có nhiều sung sướng, lại càng không cần giống như hôm nay bị chàng một đao cắt nát trái tim.”
Ta khe khẽ thở dài nhìn cảnh núi đẹp đẽ phía trước, trong thanh âm lộ ra nhàn nhạt thương cảm.”Cừ Cử, ta vốn vẫn cho rằng ta cùng nàng có thể cùng liều mạng, ta nghĩ, mặc dù chàng không có yêu ta sâu như thế, nhưng ít ra chàng có thể tin tưởng ta, có thể bảo hộ ta, chính là ta thủy chung đã quên một chuyện, một năm cùng ba trăm năm vẫn luôn là khác biệt, ở trong ba trăm năm không có ta đó, các người trải qua hết thảy ta đều không thể tưởng tượng cùng cảm nhận. Ta cho dù làm tốt đến mấy, ba trăm năm tiếc nuối cùng chỗ trống đó chung quy là không có cách nào bù đắp được.”
Ta ngẩng đầu nhìn vào mặt Cừ Cử, hắn cũng đang dùng một loại ánh mắt kì quái nhìn chằm chằm vào ta, ta nghĩ ở trong lòng hắn cuối cùng cũng lấy không được biện pháp để có thể tin tưởng ta.
“Cừ Cử, cho dù có thể được một người yêu thương cả đời thật tốt, nhưng nếu không thể, có thể được một người hận một đời cũng tốt, đạo lý này chàng biết không?”
Trên không trung đánh qua một trận tia chớp, đem cảnh tượng mênh mông trong thiên địa nháy mặt chiếu sáng, ta nương theo ánh sáng cuối cùng này liếc mắt nhìn Cừ Cử một cái, ở thời điểm mọi người còn chưa kịp phản ứng đánh về phía A Lê, theo hạt mưa đầy trời cùng nhau rơi xuống, bay xuống vách núi bên dưới một mảnh giàu có và đông đúc đất đai.
Gió hung hăng đánh vào