Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Đào Bất Thành Kiếp

Hoa Đào Bất Thành Kiếp

Tác giả: Mặc Thập Nhất

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341353

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1353 lượt.

tức giận như thế. Ta ngây người, Tam Ngưu cũng im lặng . Sau đó, Nhị Ngưu từ trong tuyết đứng dậy, không thèm quan tâm đến từng mảng tuyết lớn dính vào trên người, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào ta.
Ta thấy được cảm xúc lay động trong mắt hắn, ẩn chứa oán hận.
“Nhị Ngưu…” Thanh âm của ta đã lên tới yết hầu, lại bị ánh mắt Nhị Ngưu ép trở về.
Hắn lạnh lùng liếc mắt nhìn ta một cái,cúi xuống túm lấy bộ ngực vẫn đang phập phồng kịnh liệt của Tam Ngưu. Hai người bọn họ không nói gì thêm, chỉ chậm rãi đi qua ta, quỳ gối trước mộ Đại Ngưu . Toàn bộ quá trình, im lặng giống như mọi người đều chết lặng phía sau.
Ta nhìn lại chỗ tuyết mới vừa rồi bị hai huynh đệ Ngưu gia đánh ta, nơi đó hơi hơi hõm xuống một cái hố, mắt không kiềm được từ từ trở lên ướt át.
Ta một chút cũng không oán hận thái độ của họ đối với mình, ta biết là ta bị trừng phạt đúng tội. Nếu không phải ta, người Ngưu thôn không bị mê hoặc, Đại Ngưu cũng sẽ không chết…
Cừ Cử lặng lẽ nhìn phản ứng của hai huynh đệ Ngưu gia, mím miệng không nói một câu. Ta nghĩ, áy náy của chàng hẳn là cũng không thua kém ta, mặc dù chàng còn không biết rằng, đầu sỏ gây nên mọi chuyện chính là A Lê mà chàng luôn tâm tâm niệm niệm.
“Chung Mật Nhi!” Nhị Ngưu đột nhiên cúi đầu lạnh lùng gọi tên ta. Chậm rãi quay đầu lại, nhìn đến Tam Ngưu vẫn kiên nhẫn dọn dẹp phần mộ bên phải luôn bị ta sơ ý bỏ sót.
Đó là —— Tiểu Mai!
“Một đoạn thời gian này ngươi đã đi đâu?”
Ta cúi đầu, dùng mũi chân cọ cọ đống tuyết trước mặt.”Ta đi Lôi Khả, hại các ngươi lo lắng …”
Một đạo ánh mắt phóng tới, ta đột nhiên cảm thấy rất lạnh, ngẩng đầu lại thấy Nhị ngưu cười lạnh nhìn ta chằm chằm.
“Lo lắng… Chung Mật Nhi, ngươi quả nhiên là ngu xuẩn, ngươi cho là ở Ngưu thôn còn có ai chờ mong ngươi trở về? Trừ bỏ Đại Ngưu ngu ngốc này, còn có ai chịu tha thứ cho ngươi! Chung Mật Nhi, ngươi nên thấy may mắn! Nếu ngươi không bỏ chạy đến Lôi Khả, chỉ sợ là ở nơi này còn muốn có một cái mộ cho ngươi đấy, ngươi có biết mình chết thế nào không, ngươi là bị người trong Ngưu thôn phỉ nhổ mà chết!”
Ta nhìn không thấy bộ dáng lúc này của mình, nhưng mà ta có thể cảm giác được tất cả máu trong nháy mắt đều dồn lên đầu, ta có thể nghe thấy tiếng ù ù trong tai. Ta nghĩ, mặt của ta nhất định là tái nhợt đến đáng sợ!
“Nhị Ngưu, Đại Ngưu chết chúng ta đều thất đáng tiếc, nhưng mà ngươi phải hiểu được, tất cả trách nhiệm không phải do Mật Nhi, ngươi nói như vậy cũng không công bằng!” Cừ Cử ôm vai, nhíu lại mày nhìn chằm chằm Nhị Ngưu, ngữ khí lành lạnh.
Nhị Ngưu sửng sốt một chút, tiếp đó một hồi châm biếm quay đầu gắt gao nhìn chằm chằm Cừ Cử. Hai mắt hắn đỏ ngầu từ đầu đến chân đánh giá Cừ Cử vài lần, ánh mắt lạnh lùng kia như muốn đem người Cừ Cử chọc thủng!
“Cừ Cử… Cừ tiên sinh, đúng vậy, toàn bộ trách nhiệm đúng là không nên đổ lên đầu một mình nàng, đa tạ ngươi nhắc nhở, ta thế này mới nhớ lại là còn có một người! Ta nghe nói, A Lê là tìm đến nương tựa ngươi, ta còn nghe nói ngươi vì nữ nhân kia mà không tin tưởng nàng, làm hại nàng nhảy xuống vực ! Ha ha ha! Ha ha ha! Ông trời có mắt, ta muốn nói đây chính là báo ứng! Hai người các ngươi xứng đáng tra tấn lẫn nhau, xứng đáng không thể tương phùng !”
Sắc mặt Cừ Cử càng thêm khó coi, ta nhìn thấy ngón tay thon dài của chàng gắt gao xiết chặt ống tay áo, gân xanh nổi trên mu bàn tay .
Tam Ngưu cuối cùng cũng đứng lên, lạnh lùng nhìn chằm chằm ta, hồi lâu mới hơi hơi mở miệng.
“Mật Nhi, đại ca của ta thích ngươi ngươi không thể không biết, vì ngươi hắn cố gắng học viết, hắn không để ý cha ta ngăn cản mà cùng ngươi vượt qua núi Thiên Lam, mỗi khi nói đến ngươi đều đỏ mặt lắp bắp, sau lại còn vì ngươi mà chết thảm, cho nên, không vì cái gì khác , chỉ riêng phần tình cảm này của đại ca mà hôm nay hai huynh đệ chúng ta không thể làm gì ngươi, nhưng, từ nay về sau, hai người các ngươi đều đừng bước vào Ngưu thôn, nơi này đã không còn là Ngưu thôn năm đó, hai người các ngươi cũng không phải là hai người năm đó bị chúng ta tôn sùng là tiên nhân, sau này, cho dù là gặp ở trên đường, chúng ta liền coi như không quen biết đi!”
Huynh đệ bọn họ mỗi người nói một đoạn lời, bái tế Đại Ngưu cùng Tiểu Mai rồi không chút biểu tình bước qua bên người ta rời đi
Tuyết, kéo đến càng ngày càng dày.
Ta nghĩ,thấy nhau mà không nhận thức, tâm như tro tàn đại thể là chính là cái dạng này đi .
Không trung bị tuyết đọng chiếu rọi càng phát ra sáng ngời. Hai bóng dáng lảo đảo trên sơn đạo kia càng khiến tâm ta đau đớn. Ta cắn môi nắm chặt hai tay, cho đến khi hai người bọn họ băng qua một mảnh cỏ khô héo, không còn nhìn thấy bóng dáng, cuối cùng khó có thể tiếp tục duy trì, ta đặt mông ngồi dưới đất gào khóc.
Ngưu thôn là ngôi nhà thứ hai của ta trên đời này, sau khi Linh Dẫn cốc bị hủy, nó cuối cùng cũng bị chính ta hủy đi rồi…
Khóc lâu, ta rốt cục mệt mỏi, nức nở ngồi dưới đất tò mò nhìn Cừ Cử ngồi xổm bên cạnh đem ngón giữa cùng ngón cái tay trái niết cùng một chỗ, làm ra đủ các loại hình dạng, sau đó một đóa lại một đ


Lamborghini Huracán LP 610-4 t