Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Đào Bất Thành Kiếp

Hoa Đào Bất Thành Kiếp

Tác giả: Mặc Thập Nhất

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341342

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1342 lượt.

a là một người tốt.
Đêm đã khuya, xung quanh một mảnh im lặng, chỉ có lò lửa nóng vang lên tiếng lửa cháy. Ngọn lửa trong lò thỉnh thoảng phóng to lên, nhẹ nhàng đốt lên. Thuốc trong ấm sôi sùng sục, mùi thuốc chậm rãi lan tỏa khắp phòng bếp.
Ta ôm đầu gối coi chừng lò lửa, coi chừng ấm thuốc, càng cọi trọng tính mạng của Cừ Cử.
“Cạch” một tiếng, gió đêm thổi lên bốn phía, cửa sổ phòng bếp bị thổi mở ra, ta thu mình lại, sau đó đứng dậy đóng cửa sổ lại, nhưng trong nháy mắt ta liền sợ nổi cả da gà.
Trong phòng bếp này, ngoại trừ ta, còn có người.
“Ai?”
Ta một bên hỏi, một bên cẩn thận dịch chuyển đến bên lò lửa, ta cầm lên một cái cây to, còn chưa kịp đánh ra.
Bầu không khí càng thêm quỷ dị, phòng bếp trống rỗng ngoại trừ ta không còn một ai khác, nhưng ta vẫn có cảm giác đừng ngồi không yên. Ta cầm thật chặt cây gỗ, cẩn thận đi về phía bên cạnh.
Một đạo hắc ảnh chợt lóe lên, gậy gỗ trong tay ta cũng bị ném ra ngoài
“Meo meo . .. .”
Con mèo của chủ nhà bị gậy gỗ đập trúng, kêu thê lương một tiếng, sau đó không biết chạy biến đi nơi nào.
Nguyên lai là con mèo . . .
Ta tự giễu cười cười, thở dài một hơi, xoay người ngồi xuống gần bếp lò đưa tay vỗ vỗ ngực. Song lúc ta ngẩng đầu lên, lại phát hiện trên mặt đất có một bóng người đang sóng vai cùng ta.
“A. . .”
Tiếng thét chói tai này chỉ kịp kêu lên một tiếng đã bị một bàn tay ngang ngạnh bịt lại. Ta lấy tay cầm lấy đôi bàn tay to trên miệng ta, liều sống liều chết đạp chân, trong nháy mắt, ta cảm giác như bị người ta khinh bạc.
Đầu óc hỗn loạn.
Ta chớ không phải là may mắn như thế chứ, gặp được hái hoa tặc?
“Mật nhi, nàng như thế sẽ đưa tới rất nhiều người đấy, đến lúc đó người đó nhìn thấy bộ dạng này của ta và nàng, nàng giải thích thế nào đây?”
Đôi chân đang đạp loạn của ta chợt dừng lại.
Giọng nói này ta nhận ra.
Tả Khâu Ngạo.
Ta không giãy dụa nữa, Tả Khâu Ngạo chậm rãi buông tay ra, sau đó sửa sang lại y phục, đôi mắt gắt gao nhìn ta chằm chằm.
Ta theo bản năng lui về sau hai bước, lúc này mới cẩn thận nhìn hắn một chút. Dường như vẫn giống như lần xuất hiện trước đây, y phục không dính một chút bụi đất nào, còn giống tiên nhân không nhiễm khói lửa nhân gian hơn cả Cừ Cử.
“Sao ngươi lại tới đây?”
“Không chào đón?”
Ta nhíu chặt mày, đặt mông ngồi xuống bên cạnh ấm thuốc, khẩu khí lạnh lùng đáp: “Mỗi lần tới đều không có chuyện gì tốt, ta tại sao phải hoan nghênh ngươi?”
Tả Khâu Ngạo nghe vậy cũng không tức giận, lấy một cái ghế nhỏ cũng ngồi xuống bên cạnh ta. Lò lửa chiếu vào mặt hắn, hợp với y phục xinh đẹp, càng phát ra bản sắc quỷ mị.
“Nói đi, chuyện gì?”
Tả Khâu Ngạo xòe bàn tay ra hơ trên lò lửa, cười một cái rồi nói: “Ta tìm nàng có chuyện gì. Không phải là mong nàng thực hiện lời hứa năm đó sao, theo ta trở về làm Thiếu phu nhân của Tả Khâu gia”
Nghe vậy ta không khỏi cười lạnh lùng, đút một cây củi vào bếp lò rồi mới nói với hắn: “Không nên nói những lời này . . . ta cũng không phải con nít mà tin vào chuyện ma quỷ, không nói đến chuyện khi nhỏ chúng ta gặp nhau, ngay cả đoạn ký ức này ta cũng rất mơ hồ, ta không tin ngươi coi trọng lời nói đùa này, hiện tại, bên cạnh Ngạo thiếu chủ mỹ nữ như mây, vô luận thế nào cũng không thể nhắm tới một người dung chi tục phấn như ta là thiếu phu nhân của Tả Khâu gia”. Ta giơ một tay lên gãi đầu, giả vờ bừng tỉnh đại ngộ: “A, ta nhớ rồi, trước kia ta còn có nghe nói một người đẹp Diễm Cơ có quan hệ rất gần với ngươi”
Tả Khâu Ngạo híp mắt một cái, sau đó nở nụ cười.
“Tứ đại gia tộc đều nói Chung Ngô tộc của nàng vân đạm phong khinh, bên ngoài thế ngoại đào nguyên, nói Chung Ngô Mật nàng không màng thế sự, tính tình không tốt, vậy mà, cả việc ta cũng Diễm Cơ đi chung nàng cũng nhất thanh nhị sở”
Ta mỉm cười, từ chối cho ý kiến. Tay lại không tự giác xoa nhẫn ngọc trên tay. Lớn thêm một chút, ta xác thực không có suy nghĩ gì cả, cái gì cũng không muốn biết, chỉ một lòng một dạ yên ổn, ta muốn sống bình thường, thế nhưng, hiện thực phơi bày, ta không thể không gánh trách nhiệm trên vai, trong tay ta nắm hơn một trăm tính mạng con người, không thể không thay đổi. . .
“Tả Khâu Ngạo, ta cho tới bây giờ đều không nghi ngờ ý muốn cưới ta về của ngươi”
Tả Khâu Ngạo cười cười, nhún vai, nhìn chằm chằm lò lửa đợi ta nói lời tiếp theo.
“Ta hoài nghi –––– mục đích ngươi muốn cưới ta là nghĩ Chung Ngô tộc có thế lực tiên nhân phía sau, đúng hơn là, ngươi muốn có ––– Thần Nông đỉnh”
Nghe được ba chữ “Thần Nông đỉnh”, ta rõ ràng nhìn thấy ánh sáng trong mắt Tả Khâu Ngạo, như vậy càng thêm khẳng định suy đoán của ta là đúng.
“Chung Ngô Mật, ta nghĩ, ta đã đánh giá thấp nàng . . . Ta nghĩ nàng không quan tâm đến tứ đại gia tộc, là người đơn thuần nhất, không ngờ, hết thảy đều không phải . . .”
Ta gật đầu, cười rất có phong độ.
“Đa tạ Ngạo thiếu chủ khen ngợi”
Ta cầm lấy cái muôi nhẹ nhàng gõ lên cục đá, cố gắng áp chế nội tâm đang gợn sóng của ta.
Thần Nông đỉnh ta cũng chỉ là nghe sơ qua, sợ rằng còn không