Tác giả: Nhan Nguyệt Khê
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341439
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1439 lượt.
có thể nói là cực lười.
Có một lần trở về, Vân Cẩn đem kịch bản về nhà để sửa lại, sáng sớm hôm sau khi đi làm thì quên mất, muốm Đinh Kiêu lấy hộ cô mang đến, anh không muốn, lại bảo cô gọi điện về nhà cho bảo mẫu và lái xe mang đến.
“Anh không thể về nhà lấy hộ em được hay sao?” Vân Cẩn không muốn để cho bảo mẫu vào trong phòng vợ chồng bọn họ lục lọi, bình thường cô đều tự dọn phòng, huống chi đơn vị Đinh Kiêu gần nhà như vậy, đi bộ cũng chỉ năm phút đồng hồ, cầm hộ cô cái kịch bản thì làm sao chứ, đàn ông cũng không thể quá nuông chiều, khi nào cần dùng thì phải dùng được.
Đinh Kiêu nghĩ nghĩ đúng lúc anh cũng để quen điện thoại ở nhà, về nhà tiện thể lấy luôn cả kịch bản hộ cô cũng không chỉ một cái nhấc tay, hơi do dự một chút rồi cũng đồng ý, cũng không thay quần áo mặc luôn quân trang đi ra.
Đoàn kinh kịch nhìn thấy có một người bộ đội đến, khi nhìn thấy xe của Đinh Kiêu cũng hơi bất ngờ, biển số xe như vậy người này lai lịch cũng không nhỏ, cũng phải thiếu tướng mới có thể dùng xe này, kết quả khi nhìn thấy xuống xe chỉ là một trung tá, mọi người nhất thời miệng đều thành hình chữ O.
Vân Cẩn từ xa xa đã nhìn thấy một người đàn ông cao lớn mặc quân trang đứng ở cửa bãi đậu xe, thầm nghĩ bóng lưng này sao lại giống quan đại nhân Đinh Kiêu nhà bọn họ như vậy, chờ đến khi anh quay đầu lại, không phải anh thì là ai, theo lý thuyết anh là cán bộ kĩ thuật, trừ khi đi ra ngoài giải quyết việc công phải mặc quân trang, bình thường anh cũng chỉ mặc đồ đi làm, đây là quy định chung của quân đội, hôm nay làm sao anh lại không đổi quân phục mà đã đến đây?
Lại phải nói, đàn ông sau khi mặc quân trang diện mạo cũng đổi khác, bình thường Đinh Kiêu mặc quần áo nhìn có chút giống du côn, nay anh mặc quân trang sáng sủa hẳn lên, mi thanh tú khởi làm cho người khác lóa mắt, quả thật trông đứng đắn hẳn lên.
“Cần lấy đi lên sau đừng có quên đấy” Đinh Kiêu móc kịch bản từ trong túi ra đưa cho Vân Cẩn Vân Cẩn nhận lấy, nhìn anh: “ Không phải nah cũng quên điện thoại ở nhà?”
Có thù phải báo, anh biết bà xã anh anh tính tình bướn bỉnh cho nên ki cô phản bác anh cũng không thèm so đo. Loại phụ nữ anh mà chẳng từng qua lại, đã sớm không còn tự ái.
Anh vừa muốn đi, Vân Cẩn lại níu cánh tay anh: “Tối anh có về nhà ăn cơm không?”
“Buổi tối…Anh nghĩ đã…”Anh phải xã giao nhiều, nếu không suy nghĩ cẩn thận cũng không nhớ nối.
“Anh về đi, em làm thức ăn ngon cho anh.” Vân Cẩn không nói cho Đinh Kiêu biết hôm nay chính là kỉ niệm một năm bọn họ yêu nhau. Cô không chỉ muốn cùng anh ăn ngon mà còn muốn cùng anh trải qua một đêm thật đẹp.
Đinh Kiêu nghi ngờ nhìn cô, “Ăn cái gì?” yêu nhau hơn nửa năm, cũng đã trải qua cuộc sốn hôn nhân, tài nấu nướng của cô có cái gì anh chư a từng được nếm qua hay sao?
“Anh về sẽ biết” Vân Cẩn chỉ một lòng muốn ông xã về nhà.
“Được rồi.” Đinh Kiêu thấy tóc Vân Cẩn bị một cơn gió thổi qua làm rồi loạn, thuận tay vén lại giúp cô. Vân Cẩn ngẩng đầu nhìn anh, thấy anh đang cười với mình, bốn mắt nhìn nhau, liếc mắt đưa tình, không khí lập tức trở nên mờ ám.
Vân Cẩn rất vui, đưa mắt nhìn Đinh Kiêu lái xe dời đi.Vừa quay đầu lại, thấy nhiều người đang ngó qua cửa kí túc xá nhìn mình, Vân Cẩn cũng không để ý, trở về phòng làm việc sửa nốt kịch bản.
Vân Cẩn hiểu, chồng cô tuy là con cái cán bộ, nhưng trong mắt mọi người cô vẫn khiêm tốn mà thần bí, lúc đầu khi họ còn đang yêu nhau, họ cũng chỉ nhìn thấy xe nhưng không thấy người, đến lúc kết hôn cô cũng không mời đòng nghiệp nào cả.
Thần bí và làm cao là khác nhau, nhưng lại luôn đi liền với quan tâm tò mò, trong đoàn ngoài sáng trong tối không ít những người phụ nữ tỏ ra ghen tỵ với Vân Cẩn, thường ở sau lưng bàn tán, tại sao cô lại có vận may tốt như vậy, có thể gả vào một gia đình như vậy nên càng thêm phỏng đoán, ông xã Vân Cẩn bình thường không nhận ra nhưng chắc bên trong có bệnh gì đó, nếu không, làm sao cho tới bây giờ cũng không bao giờ thấy cô ấy nhắc đến chồng mình?
Nhưng lúc thật sự nhìn thấy, mọi người mới kinh ngạc, dáng dấp lại đẹp như vậy, mặt mũi xuất chúng không nói làm gì, ở đây là đoàn kinh kịch già trẻ trung niên trai đẹp không thiếu,cái khó mà nói chính dáng người, tỉ lệ như vậy đúng là vừa đạt chuẩn, tăng thêm một chút sẽ quá cao, giảm đi một chút là quá thấp, dung mạo có thể nói là hoàn mỹ, đại khái cũng chỉ có quân nhân mới có được khí phách như vậy.
“Chị Mạnh, người đàn ông vừa rồi là chồng chị à, dáng người rất đẹp trai.” Một cô giáo trẻ dạy múa trong đoàn mới quen biết Vân Cẩn không lâu khi nói đùa với Vân Cẩn có nhắc đến Đinh Kiêu .
Vân Cẩn cười nhạt: “ Thật vậy không?”
Vân Cẩn đem thức ăn đã hâm nóng đặt lên bàn, múc cho Đinh Kiêu một bát cháo nhỏ,: “ Đêm khuya rồi, ăn nhiều quá sẽ không tốt cho da dày, cũng không có lợi cho giấc ngủ, ăn ít một chút.”
Đinh Kiêu nhận lấy, cầm đũa gắp thức ăn, thấy Vân Cẩn cũng tự mình xới thêm một chén cơm nữa, “Em cũng chưa ăn?” thật ra anh biết rõ, những món ăn ở đâ