Tác giả: Nhan Nguyệt Khê
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341442
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1442 lượt.
lòng vòng) gọi điện cho anh là có ý gì?” Vân Cẩn giận dỗi hét lên với Đinh Kiêu .
Trong khoảng thời gian này Vân Cẩn muốn tập luyện với mọi người trong đoàn công việc mỗi ngày đều vội vã, hơn mười giờ mới về nhà, mẹ chồng không vui, con trai mình thì ở bên ngoài chơi đến một hai giờ đêm mới về bà cũng không cảm thấy muộn, con dâu qua mười giờ không về bà đã thấy không vui rồi.
Biết rõ Đinh Kiêu phải đi công tác xa mấy ngàn dặm ngoài Cam Túc, mẹ chồng lại bỏ gần cầu xa, gọi điện cho anh, trừ tố cáo mình với con trai thì còn có thể có ý gì khác?
Vân Cẩn biết rõ trong lòng, nhưng vấn đề này cũng không mong chờ Đinh Kiêu nhìn ra được quỷ kế của mẹ chồng, anh cho dù có biết rõ ý định của mẹ mình, cũng không có lá gan chống đối mẹ, cô phải tự mình lấy lại khí thế,
“Được rồi, mẹ muốn em về sớm thì em về sớm một chút đi, anh rất bận đừng để anh phải đau đầu thêm nữa.” trung tá khoa học gia Đinh Kiêu lần này phụ trách bắn tên lửa nên cần kiểm tra số liệu thật chính xác, sai một li đi một dặm , không có tâm tư đâu mà để ý hai người phụ nữ đang chiến tranh ở nhà kia.
Trong điện thoại truyền đến tiếng tút tút , Vân Cẩn cũng cúp điện thoại,cô cũng không muốn chuyện nhỏ nhặt như vậy mà cũng phải làm phiền đến chồng đang công tác bên ngoài, nhưng là mẹ chồng khơi mào trước, bà chỉ sợ con trai mình đối xử với vợ tốt quá sẽ quên mất mình.
Vân Cẩn sau khi nghĩ lại, tại sao Lý Phượng Hà không thích An Tư Khiết, cũng chỉ là do bối cảnh nhà họ An và nhà họ Đinh giống nhau, An Tư Khiết lại được cưng chiều từ nhỏ, nói không đươc chửi không xong, sẽ làm cho bà tức giận mà lại không thể làm gì được.
Lý Phượng Hà rất thông minh, nếu lấy địa vị của nhà họ Đinh, mà bà lại là một phó giáo sư, bà không thể vì con dâu mà nổi trận không đâu, vì vậy bà nhìn trúng Vân Cẩn , ngay từ đầu Lý Phượng Hà đã muốn áp chế người con dâu này, không để cho cô có tâm tư tạo phản.
Từ khi kết hôn đến giờ cũng đã được mấy tháng, ở nơi này Vân Cẩn không hề tìm được cảm giác của một gia đình. Ở trụ sở quân đội, tường cao chống trộm bao quanh ba tầng, Tiểu Dương trong lầu, trừ những cây bạch dương cao ngất cô cũng không có cảm giác quen thuộc.
Phập phồng không yên một buổi chiều, cuối cùng Vân Cẩn cũng quyết định về nhà trước một tiếng đồng hồ. Dù thế nào mà nói mẹ chồng thì vẫn cứ là mẹ chồng, thân phận cũng không thể khác được, mẹ chồng nàng dâu cũng không thể giương cung bạt kiếm nếu như vậy chồng cô bị kẹp ở giữa cũng khó chịu, Vân Cẩn hiểu rõ cái gì cũng phải nghĩ cho chồng mình đầu tiên rồi mới nghĩ đến mình.
Ở sạp hoa quả đối diện Vân Cẩn mua ba cân nho rồi cho núi nylon lên xe, lái xe về nhà trên đường tự nhắc nhở mình, coi như không có chuyện gì xảy ra, cố giữ tâm tình thật vui vẻ.
Bước vào cửa, Vân Cẩn nhìn đòng hồ đeo tay, mới sáu rưỡi, cũng không tính là muộn hi vọng mẹ chồng sẽ không soi mói điều gì.
Vừa vào phòng khách Vân Cẩn đã nhìn thấy có mấy vị phu nhân đang ngồi trên solon, tuổi chắc cũng xấp xỉ mẹ chồng mình, thầm nghĩ trong lòng,chắc đây là mấy người chị em thân thiết của mẹ chồng.
Quả nhiên đúng như dự đoán, Lý Phượng Hà gọi cô đến: “Vân Cẩn, đến đây ngồi một chút, mấy cô này đều là chiến hữu cũ ngày trước của mẹ và cha con, lần này đến Bắc Kinh chơi còn đặc biệt đến thăm nhà chúng ta.”
Bạn bè của cha chồng đều là thủ trưởng cấp cao vọng trọng trong quân đội, những người bạn này của mẹ chồng chắc là sẽ khó phục vụ đây, không phải phu nhân nhà quan lớn cũng là nữ cán bộ, ánh mắt họ chăm chú đánh giá Vân Cẩn từ trên xuống dưới một vòng, cuối cũng còn phải điều tra một đống hộ khẩu hộ tịch, đến khi cô đứng dậy rồi vẫn còn hỏi thêm mấy câu, con cháu có phúc của con cháu, nếu Đinh Kiêu đã vừa ý, họ cũng đừng soi xét nữa, đừng tự tìm phiền toái cho mình đi.
Một câu nói, nha đầu kia nếu như đã bước vào cửa nhà họ Đinh, gạo đã nấu thành cơm, chỉ cần làm đúng bổn phận biết nghe lời, điều kiện tuy có thiếu một chút, nhưng chỉ cần biết phục vụ con trai bà là được.
Vân Cẩn đang rửa nho trong phòng bếp, tuy không nghe được hết những gì họ nói trong phòng khách nhưng cũng có thể đoán được họ đang nói gì, chuyện như vậy, dường như tháng naò chẳng phát sinh mấy lần, mẹ chồng có mục đích gì cô cũng biết rõ, đó chính là nhắc nhở cô, cô được gả vào nhà họ chính là may mắn của cô , đừng có không biết an phận, thì dù sao mẹ chồng cô cũng là cán bộ, những lời không tốt tuy không nói thẳng nhưng cũng có thể mượn lời của người khác.
Lý Phượng Hà có thói quen tập thể dục, nhìn thấy con trai sớm như vậy đã dậy thì rất ngạc nhiên, kinh ngạc nhìn con, đúng lúc này con trai đến trước mặt bà, thân thiết chào: “Mẹ, buổi sáng tốt lành.” Bà cũng không rõ con trai mình mới sáng sớm đã ăn mặc như vậy làm gì.
“Mẹ.” con trai gọi một tiếng nhắc nhở bà, “hôm nay Vân Cẩn đến nhà ta.”
Bộ dạng con trai bà khi đó rất nghiêm túc, giọng nói trịnh trọng, khiến Lý Phượng Hà không bao giờ quên được, trừ buổi sáng hôm đi nhập ngũ, anh và cha từ thư phòng đi ra,