XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Đào Rực Rỡ

Hoa Đào Rực Rỡ

Tác giả: Nhan Nguyệt Khê

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341443

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1443 lượt.

bà chưa từng thấy vẻ mặt anh như vậy bao giờ.
Lý Phượng Hà rất ghét giọng nói và dáng vẻ anh lúc đó, nhưng bà cũng không nói thẳng với anh, chỉ thầm chỉ trích con dâu tương lai trong lòng, chỉ là đến nhà chơi cần gì phải long trọng như thế? Cũng không phải là chưa từng đến chơi vậy mà cứ như công chúa giá lâm vậy còn phải ra nghênh đón nữa.
Đinh Kiêu đứng bên cạnh dặn dò mẹ mình:” Mẹ, Vân Cẩn lần đầu đến nhà chúng ta , mẹ nói với dì Ngô chuẩn bị một chút, con lái xe đi đón cô ấy.”
Lý Phượng Hà ung dung liếc con trai một cái:” Chuẩn bị cái gì bây giờ? Trong nhà mình cái gì cũng sẵn, lấy trong tủ lạnh ra là được, bố con lại không có nhà, ba người thì ăn tốn mấy cơ chứ.”
Suy nghĩ trong đầu mẹ mình lúc đó, Đinh Kiêu cũng chưa phát hiện ra, lại nói: “Mẹ đừng quên hôm nay là lễ ra mặt của cô ấy đấy.” “ Chắc mẹ không phải ra ngoài cửa dán cả cái băng rôn chào mừng nữa chứ?” Lý Phượng Hà cười lạnh một tiếng.
Đinh Kiêu chớp chớp đôi mắt, nhất thời cứng họng không giải thích được gì, đứng bên cạnh không hiểu, không phải ban đầu mẹ mình rất thích Vân Cẩn hay sao, không phải nói cô ấy có tài thế này rồi tính tình tốt thế kia hay sao, thế nào mà bây giờ lại không thích nữa rồi.
Khi Vân Cẩn rụt rè theo sau Đinh Kiêu đi vào, thời điểm cùng Lý Phượng Hà bốn mắt nhìn nhau, trong lòng Lý Phượng Hà cũng không phải không vui mừng nhưng vui mừng của bà cũng chỉ là vì con trai.
Lý Phượng Hà nhìn từ trên con trai mình và Vân Cẩn từ trên xuống dưới, cảm thấy ủy khuất thay con trai, cây ngô đồng vốn là nên để cho một con phượng hoàng đậu xuống nào biết lại để cho mootj còn Hỉ Thước đậu vào, được đảng và nhà nước giáo dục nhiều năm như vậy nhưng lúc này Lý Phượng Hà lại đem quan niệm mọi người ở mọi cấp bậc đều được ngang hàng ném đi tận chín tầng mây, bà cảm thấy, con trai mình lớn lên điều kiện đầy đủ như vậy mà lại lấy một nha đầu bình thường, đúng là thua thiệt.
Cũng may thái độ Vân Cẩn nhúng nhường nên cũng vãn hồi lại không ít giá trị của mình, Lý Phượng Hà thấy cô biết vâng lời, cũng không dám cãi lại lời mình, thì trong lòng cũng hơi vừa ý, liền thuận theo con trai tiếp đãi con dâu tương lai này.
Nhớ ngày đó, khi trong lòng Lý Phượng Hà đang mâu thuần cũng là lúc trời đổ cơn mưa.
Đinh Kiêu luôn là người được cơm đưa đến miệng hôm nay lại tự động xới cơm cho mẹ, điểu này làm Lý Phượng Hà rất vui mừng, trong lòng snh nghi, nha đầu kia làm sao có thể dạy dỗ được con trai mình như thế? Con dâu còn chưa có vào cửa con trai đã thay đổi nghiêng trời lệch đất như vậy, sau này có khi nào lại làm ra những hành động kinh người khác không?
Tâm tình Lý Phượng Hà thấp thỏm bất an quan sát nhất cử nhất động của con trai mình và Vân Cẩn, thấy con trai múc cơm cho Vân Cẩn, thậm chí còn bày cả đũa cho, cán cân trong lòng bà cũng nghiêng đi phân nửa.
Đây là cái gì? Con trai mình sao lại phục vụ cô ta? Cô ta nghĩ cô ta là cái gì? Khi Lý Phượng Hà mà đã tức giận hậu quả rất nghiêm trọng.
Nhưng hậu quả nghiêm trọng này lại không ảnh hưởng bất cứ điều gì đến con trai bà và vợ tương lai của nó, cô dâu mới vẫn cùng chồng nhu tình mật ý ăn cơm, nha đầu kia còn vừa ăn vừa gắp thức ăn cho con trai bà, vừa nói với anh, anh thích ăn cái này sau này em sẽ làm cho anh ăn, còn ngon hơn như thế này nữa.
Lý Phượng Hà thầm nghĩ, cô cho rằng cô và con trai tôi kề tai tình tứ thì tôi sẽ không nghe được gì hay sao? Hừm, năm đó khi lão nương còn làm việc, tai rất thính, người khác cũng phải là siêu nhân.
Đinh Kiêu chân ngoài dài hơn chân trong (ý nói ăn cây táo rào cây sung đấy) lại khoác loác với vợ nó, bảo mẫu nhà chúng ta tay nghề nấu nướng như vậy cũng được cho là tốt rồi, mẹ ra nấu nướng còn kém hơn nhiều, lúc trước cha rất chiều bà, bầ cũng không phải làm cái gì cả, bà xào cá cũng không biết băm thịt cũng khôn nát.
Lý Phượng Hà giận đến trợn mắt, trong khi con trai mình vẫn cố tình không để ý đến, chấu đầu vào nói đùa giỡn cô ta: “Mẹ, mẹ nói có phải không, cha con rất thương mẹ, cả đời này chắc mẹ cũng không xuống bếp được mấy lần. Về sau mẹ cũng yên tâm đi, con tìm cho mẹ một nàng dâu nấu ăn rất ngon, Vân Cẩn nhà chúng ta rất tinh thông nấu nướng đó.”
Vân Cẩn cũng biết quan sát người khác, lại nhìn ra được tâm tình bà, ở dưới chân bàn đá Đinh Kiêu một cái, ra hiệu cho anh đừng có mà chọc giận mẹ. Đinh Kiêu còn đang đắc ý vênh váo nào có để ý đến những thứ này, nghĩ là Vân Cẩn đang đùa với anh, cũng đá lại, nhưng lại không biết khống chế chân tay đá vào đùi mẹ anh.
Ai ui, đồ ranh con! lph bị con mình đá một cái, đau đến mức bao nhiêu phiền muộn cũng quẳng đi hết, Đinh Kiêu thấy mình gây ra tai họa, vội vàng đến an ủi Thái hậu đại nhân, nhỏ giọng dỗ dành mãi mới làm cho Thái hậu nguôi giận.
Ẵn xong cơm chưa, Đinh Kiêu dẫn Vân Cẩn lên lầu, thuận tay đóng chặt cửa phòng lại, phịch một tiếng khóa trái cửa, Lý Phượng Hà đang nghỉ trưa bị làm cho giật mình tỉnh giấc, việc này lại lần nữa bị bà nhớ thật kĩ, hơn nữa cũng làm bà khó chịu rất lâu.
Con trai mình trước kia hiểu chuyện, biết mình có thói quen ng