Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Đào Rực Rỡ

Hoa Đào Rực Rỡ

Tác giả: Nhan Nguyệt Khê

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341447

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1447 lượt.

on rời đi, nhưng chợt nghĩ lại đi đến tiệm thuốc đối diện mua một hộp thuốc cảm cúm, vừa đến cửa tiệm thì đụng vào một người.
Mạc Sở Nguyên ngạc nhiên nhìn thấy sắc mặt anh tái nhợt, ân cần hỏi: “Đinh Kiêu anh làm sao vậy, sắc mặt anh nhìn rất kém.”
“Anh bị cảm, phát sốt rồi, cả người đều mệt mỏi, không muốn đến cantin ăn cơm nên đi mua mấy gói mỳ tôm.” Đinh Kiêu thấu có người quan tâm nên bắt đầu tố khổ.
Từ nhỏ anh đã được nuông chiều, bây giờ một mình ở bên ngoài lại bị bệnh nên rất khát vọng có người quan tâm đến anh.
Mạc Sở Nguyên thấy vẻ mặt của anh, trái timm vốn lạnh băng cũng mền đi chứ đừng nói đến cô lại đang mong lớp băng đó nhanh vỡ ra, nên lập tức nói: “Mỳ ăn liền làm sao có đủ dinh dưỡng, người bị bệnh thì càng không nên ăn, anh cứ đợi đó, em về làm điểm tâm rồi mang sang cho anh.”
Trong kí túc xá, Đinh Kiêu đang phờ phạc rũ rượi cuộn tròn trong chăn bông ngồi trên ghế sa lon xem ti vi, Mạc Sở Nguyên trở về nhà nấu cơm mà mãi chưa thấy đến.
Chuyển mười mấy kênh mà cũng chẳng thấy có tiết mục nào hay cả, Đinh Kiêu cũng không có tâm tư mà xem gọi điện về nhà thì mẹ anh và Vân Cẩn đều không có nhà, là nhân viên cần vụ nghe điện thoại.
Anh lại càng không có tâm tư nói chuyện với nhân viên cần vụ, buồn buồn cúp điện thoại, trừ điện thoại nội tuyến trong nhà anh cũng không thể gọi điện thoại đi đâu cả, điều này khiến cho anh rất bực mình.
Cả vợ và mẹ mà tối thế này cũng không ở nhà, Đinh Kiêu cảm thấy phụ nữ mà buổi tối không ở trong nhà nhất định là làm ra chuyện gì mờ ám rồi, buổi tối phụ nữ nên ở nhà đợi, nếu mà được như vậy thì ít ra anh cũng không đến nỗi không được một lời an ủi mà ngồi đây oán thán mọi người thế này.
Càng những lúc như này Đinh Kiêu càng cảm thấy nhớ Vân Cẩn, nhớ những món ăn ngon mà cô nấu, quan trọng hơn là những quan tâm cô dàng cho anh, nếu biết anh bị bệnh như vậy chắc chắn cô sẽ không quan tâm đến những thứ khác mà chăm sóc anh an ủi anh, làm đồ ăn cho anh, phục vụ chẳng khác nào một đại gia.
Đinh Kiêu đang mơ mộng suy nghĩ lung tung thì đúng lúc đó Mạc Sở Nguyên gõ cửa, Đinh Kiêu chạy đến mở cửa cho cô, nhìn thấy cô xách theo bọc lớn bọc nhỏ đi vào nên có chút không đợi được.
Trong bọc là hộp cơm tầng, Mạc Sở Nguyên mở từng tầng hộp cơm ra, cầm chiếc đũa đưa cho Đinh Kiêu: “ An ăn chút cháo cho ấm bụng đi đã rồi hẵng ăn những thứ khác.”
Đinh Kiêu nhìn thấy có hai món ăn, đều là đồ ăn nhẹ không khỏi có chút thất vọngnh luôn thích ăn thịt cá, lại kén ăn nên không có hứng thú gắp thức ăn.
Mạc Sở Nguyên nhìn ra được suy nghĩ của anh, khuyên nhủ: “Ăn rau bổ sung vitamin, đối với người bị cảm rất có lợi, bây giờ anh không khỏe, nên ăn ít đồ dầu mỡ một chút.”
Đinh Kiêu bất đắc dĩ, chỉ đành gắng gượng đưa đũa, cũng may mùi vị cũng không đến nỗi, nên anh ăn hai chén.
Chờ anh ăn uống no say, đăp chăn ngồi trên so lon, Mạc Sở Nguyên ngồi bên cạnh nói chuyện phiếm với anh.
“Điều kiện của em tốt như vậy sao làm sao không tìm bạn trai?” Đinh Kiêu rốt cuộc không ném nổi tò mò mà hoi.
Mạc Sở Nguyên cũng không lập tức trả lời, vẻ mặt nhàn nhạt giống như đang suy tư, lại giống như là muốn tiếp tục trầm mặc, rốt cuộc cô cũng mở miệng: “ Cũng có tìm hiểu qua một chút nhưng không thích hợp nên chia tay, muốn tìm được người mình thích cũng không phải chuyện dễ.”
“Thừa dịp còn trẻ thì nên tìm đi, đến lúc lớn tuổi lại càng không dễ tìm, tính tình cũng chín chắn hơn, gắng nặng càng ngày càng nhiều, sẽ không được như bây giờ, lại càng không muốn thay đổi.” Đinh Kiêu ho khan một tiếng, mới đè ném được sự ngứa ngáy trong cổ họng.
Mạc Sở Nguyên rót cho anh một cốc nước nóng, Đinh Kiêu nhận lấy, thuận tiện uống luôn thuốc, do thuốc hơi đắng nên anh hơi cau mày.
Mạc Sở Nguyên nhìn thấy nhất cử nhất động của anh, hốc mắt cảm thấy ươn ướt, đã nhiều năm như vậy cô vẫn cảm thấy anh là tốt nhất, cũng không phải anh không có khuyết điểm nhưng khuyết điểm đó lại khiến người ta yếu thích.
Đinh Kiêu nhìn thấy ánh mắt cô cũng đoán được cô đang suy nghĩ gì, cười cười: “Thật ngại quá, lại để em chê cười rồi, bênh tới như núi sập đàn ông cũng không ngoại lệ.”
“Anh nói gì vậy, là người đều ăn ngũ cốc hoa màu, ai mà không có lúc bị bệnh, Đinh Kiêu, anh có thể kể cho anh nghe cuộc sống của anh mấy năm nay được không?” Mạc Sở Nguyên chân thành nhìn Đinh Kiêu.
Vì vậy Đinh Kiêu cũng kể cho cô nghe chuyện của anh từ khi dời nước, rồi chuyện anh học ở nước ngoài, cũng nhắc đền chuyện An Tư Khiết đến Boston học với anh nửa năm, vốn dĩ quan hệ của hai người cũng không tệ, chính bởi nửa năm kia mà hai người đã đến với nhau.
“Sau này trở về nước, anh nghe theo sắp xếp của cha đi đầu quân, ở quân khu cơ giới hóa cơ tầng bộ binh của Bắc Kinh được hai năm cha mới cho anh về cơ quan, bây giờ anh đang làm ở viện nghiên cứu thiết bị pháo.” Đinh Kiêu bình tĩnh tự thuật lại chuyện mấy năm nay của an.
Mặc dù trước kia anh cũng từng oán cha mình bắt anh đi huấn luyện tại cơ tầng bộ đội, nhưng bây giờ nghĩ lại quyết định này của cha vô cùng chính xác, hai năm đ


XtGem Forum catalog