XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Đào Rực Rỡ

Hoa Đào Rực Rỡ

Tác giả: Nhan Nguyệt Khê

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341453

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1453 lượt.

c đi sao? Không phải đại phu có nói bênh thả khí của anh không thể chữa được, sau này anh đừng như vậy.
Đinh đại quan nhân: Vậy bay giờ phải làm sao?
Vân tiểu nương tử: còn có biện pháp nhưng anh phải kiên nhẫn một chút.
Chỉ chốc lát sua, nàng cầm một cái chày cán bột đến, đánh anh hôn mê.
Ừ cách này sẽ không còn đau còn có thể ngủ một giấc.






Đinh Kiêu nghe lời đi xuống lầu dưới, Lý Phượng Hà đang ngồi khoang tay trong phòng khách xem tivi, thấy con trai một mình đi xuống, nhiều chuyện hỏi: “Thế nào, làm sao lại chạy xuống?”
Tâm tình Đinh Kiêu không tệ, muốn trêu chọc mẹ mình một chút nên cố ý gục đầu ủ rũ, vẻ mặt cũng phối hợp, còn thở dài: “Cô ấy nói mệt nên muốn ngủ trước, không muốn con quấy rầy.”
Lý Phượng Hà thấy sau khi cưới con trai mình bị con dâu xúi giục càng ngày càng không có tiền đồ, càn tức giận, bất giác cũng to tiếng: “Con đúng là không có tiền đồ, kết hôn mới nửa năm mà đã bị vợ bắt nạt cho thành như vậy, về sau này con mà còn như vậy nữa thì cứ chờ xem.”
Không nghĩ đến lại bi mắng, Đinh Kiêu sờ sờ đầu không biết phải làm sao, mình nói chuyện lịch sự như vậy nhưng sao mẹ lại nói thế? Thế nào cũng không thấy giống một người phụ nữ đã có chồng có học thức nói ra, tục không chịu được.
Vân Cẩn sợ ông xã không kịp đợi, vội vã tắm rửa rồi ra ngoài, vừa đến cầu thang liền nghe được cuộc trò chuyện của hai mẹ con bọn họ, cũng không nói gì, trở về phòng.
“Công chúa Vân Cẩn, mời ngồi dậy dùng bữa.” Đinh Kiêu để cái khay lên tủ đầu giường, lay bà xã dậy. Vân Cẩn đang mơ mơ màng màng ngủ, mở mắt ngồi dậy, thấy thức ăn đã bày lên trước mặt , hít một hơi thật sâu.
“Thật là thơm, chồng à, anh kêu em xuống ăn được rồi, cần gì phải bưng lên.” Vân Cẩn không ngờ chiều này Đinh Kiêu lại biết chăm sóc người khác như vậy, còn bê thức ăn đến tận giường, phục vụ cô như một người bệnh tê liệt vậy.
Đinh Kiêu cười gian: “Vận động một đêm, sợ chân em mềm nhũn không xuống được giường.” Vừa rồi anh cũng biết mình có đòi hỏi vợ hơi quá cho nên thay bà xã làm chân chạy coi như bồi thường.
Vân Cẩn đỏ mặt, tức giận đạp cho anh một cái, Đinh Kiêu đem chiếc bàn nhỏ bình thường anh hay để lap top xuống đặt khay thức ăn lên, nhìn vợ ăn cơm.
“Anh làm chuyện gì có lỗi sao, nhìn em như vậy làm gì?” Vân Cẩn tinh tế nhận thấy bầu không khí có gì đó kỳ quái. Mỗi khi Đinh Kiêu lấy lòng cô đều cảm thấy có một dự cảm xấu.
Đinh Kiêu cũng chỉ cười cười, không trả lời vấn đề của cô. Anh cũng không dại gì khai ra khi anh ở trong căn cứ gặp phải bạn gái trước kia thời đại học, nhất thời anh không nhịn được nên đã ôm đối phương.
Hai người bọn họ khi còn đi học tình cảm cũng chỉ là tốt hơn một chút, khi anh ra nước ngoài cũng không còn quan hệ gì, chuyện đó ngay cả An Tư Khiết cũng còn không biết thì Vân Cẩn lại càng không cần biết, Đinh Kiêu nghĩ thầm, dù sao mình và cô ấy cũng không làm cái gì, cũng chỉ nói chuyện, không kìm lòng được nên mới ôm một chút, là cô ta chủ động ôm lấy anh anh cũng chỉ là tòng phạm thôi, anh chỉ thấy cô ta cũng đã gần ba mươi tuổi rồi mà còn một mình có chút đáng thương, anh mới…..
“Ông xã, anh ở bên ngoài ăn chơi cũng đừng gây phiền toái cho em, em cũng đã nhắm một mắt mở một mắt làm như không nhìn thấy chuyện gì rồi, tối thiểu chuyện này hy vọng anh sẽ làm được.” thỉnh thoảng Vân Cẩn cũng ân cần dạy bảo chồng mình một phen.
Gả được không có nghĩa có thể ở được, Vân Cẩn cũng không phải chưa từng nghe rất nhiều người giàu có thay lòng đổi dạ cuối cùng dẫn đến ly hôn, hơn phân nửa những cuộc hôn nhân đều là những cuộc hôn nhân thương mại, Vân Cẩn tin tưởng nhưng cuộc hôn nhân thương mại như vậy, bất kể là hoàng đế hay du côn cũng đều là hạng côn đồ lưu manh, còn có vài phụ nữ cũng giúp bọn họ trở thành lưu manh.
Vậy mà,Đinh Kiêu thấy phiền nhất chính là bộ dạng này của cô, hình như cô cố tình nói thế để lừa anh vào bẫy, để cho anh lơ là sơ suất, anh thật sự muốn cái gì cô làm sao có thể không so đo, giả bộ mù mắt không phải tác phong của cô.
“Em có thể đừng giống như mẹ hay càu nhàu như vậy hay không.” Hướng đến một bên giường nằm xuống, Đinh Kiêu không để ý đến Vân Cẩn.
Vân Cẩn yên lặng ăn cơm, cũng không thèm để ý đến anh. Chờ đến khi cô ăn xong, mang chesn đũa xuống nhà bếp lại vừa lúc chạm mặt Lý Phượng Hà, vừa mâu thuẫn vừa lúng túng.
Lý Phượng Hà liếc thấy Vân Cẩn chỉ mặc chiếc áo ngủ bằng tơ tằm, không nhịn được nói: “Con ăm mặc như vậy mà xuống đây?”
Vân Cẩn nào có biết muộn như vậy mà bà còn chưa ngủ, le lưỡi một cái: “Mẹ, con tưởng mẹ đã đi ngủ rồi, nhất thời lười biếng không muốn thay quần áo, đã trễ như vậy mẹ còn chưa ngủ hay sao?”
Đối với việc con dâu mặc quần áo lộ liễu như vậy, Lý Phượng Hà thấy rất không ưa, mình ở một mình trong phòng thì cũng không nói làm gì, thế nào mà đi xuống lầu cũng không chịu ăn mặc cho đàng hoàng, tuy về nhà không phải nơi công cộng cũng không cần quá lịch sự, nhưng nếu gặp người khác chẳng phải rất xấu hổ hay sao.
Càng nghĩ Lý Phư