Tác giả: Nhan Nguyệt Khê
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341461
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1461 lượt.
bị mẹ đánh bại, cười cười : “Mẹ, mẹ đi ra ngoài trước được không, con mặc xong quần áo rồi sẽ đi ra.” Lý Phượng Hà hừ một tiếng rồi dời đi.
Rửa mặt xong, Đinh Kiêu xuống ăn cơm thỉnh thoảng lại liếc lên đồng hồ, không biết tại sao giờ này mà Vân Cẩn còn chưa xuống ăn cơm, có phải đếm qua bị cảm lạnh rồi không thể xuống được hay không? Anh muốn đi lên xem nhưng lại sợ mẹ mất hứng, sáng sớm mà mặt mẹ đã giống như cái đồng hồ đang dừng lại ở tám giờ hai mươi rồi.
Lý Phượng Hà cố giữ khuôn mặt tự nhiên nhưng những biểu hiện của con trai đã sớm thu hết vào trong mắt, nhưng vẫn cố ý bày ra bộ mặt dửng dưng, kệ mặc anh thích làm gì thì làm.
Rốt cuộc Đinh Kiêu cũng không ngồi yên được nữa, uống vội ly sữa tươi, rồi cầm khăn giấy vừa lau miệng vừa đi lên lầu, đẩy cửa phòng vợ ra.
V đnag ngồi nghiêng trên giường, đầu đau nhức cố gắng vịn vào đầu giường, Đinh Kiêu đến gần ngồi xuống bên cạnh đỡ lấy vai cô, cô mới phát hiện mà quay đầu lại rúc vào ngực anh, nói cho anh biết, cô vừa muốn dời giường đã bị choáng váng, muốn đi xuống nhưng lại không có chút sức lực nào cả.
“Có phải bị cảm lạnh rồi hay không? Để anh nói với mẹ mời y tá đến đo nhiệt độ cho em nha.” Đinh Kiêu thấy dáng vẻ mệt mỏi của vợ, nhất thời thương tiếc.
“Không cần đâu, chắc tại đêm qua bị cảm lạnh, lát nữa em uống chút thuốc cảm mạo sẽ không còn chuyện gì đâu,. Mầy giờ rồi, em phải đi làm rồi.” Vân Cẩn giùng giằng muốn xuống giường, Đinh Kiêu không yên tâm dìu cô đến toilet.
Vân Cẩn cầm ly thủy tinh, chậm rãi đánh răng, vừa định cúi xuống múc nước lên đánh răng thì cảm thấy buồn nôn rồi chợt mọi thứ trước mắt bỗng tối sầm lại không còn biết gì mà gục xuống, Đinh Kiêu giật mình, vội vàng đến ôm cô lên đặt xuống giường.
Lý Phượng Hà nghe thấy tiếng kêu của con trai, không biết có chuyện gì xảy ra, vội vàng gọi nhân viên cần vụ cùng lên xam. Đinh Kiêu vừa nhìn thấy bà vội vàng nói Vân Cẩn bị ngất.
Lúc này Lý Phượng Hà mới thở ra một hơi, may mà không phải con trai bà té xỉu, nhưng nghĩ lại mới ý thức được con dâu té xỉu cũng không hay, hai đưa nó gần đây gắn kết như keo, bây giờ con dâu lại té xỉu hơn nửa là do có thai rồi.
Hai mẹ con vội vã lái xe đưa Vân Cẩn đến bệnh viện gần đó để khám, người bác sĩ đó đã có kinh nghiệm lâu năm vừa nhìn tình huống của Vân Cẩn , liền cho cô đi đo nhiệt độ rồi lại đo huyết áp, bắt mạch rồi kết luận cho Lý Phượng Hà và Đinh Kiêu biết Vân Cẩn đã có thai, ban đầu mang thai sẽ bị khó chịu lại thêm bị gió đêm cảm lạnh nên mới té xỉu, tình huốn cụ thể thế nào thì phải theo dõi thêm mới có thể xác định được.
Hai mẹ con nhà họ Đinh hồi hộp, vội vã gọi điện cho ông Đinh, rồi lại gọi điện đến nhà thông gia báo tin mừng, hai mẹ con tính toán rồi đăng kí cho Vân Cẩn phòng bệnh tốt nhất, không thế để cho chắt trai nhà Đinh gia có chút gì sơ suất được.
Đinh Kiêu thì rất vui mừng, cái bọc sừng hươu nhỏ nhỏ của Vân Cẩn không chỉ khiến anh hóa thành cầm thsu sung sướng cuồng hoan một đêm mà còn khiến anh có thể tạo ra được một tên tiểu tử mập mạp trong bụng bà xã, đúng là một công đôi việc, đúng là quá lợi rồi.
Khi Vân Cẩn suy yếu mở mắt, mới phát hiện ra được mình đang ở trong phòng bệnh, mà khuôn mặt mẹ chồng và ông xã lại tràn ngập vui mừng, cô cũng nhạy bén mà suy đoán chắc có lẽ do mình mang thai.
Mới chớp mắt mà cô đã kết hôn được nửa năm, chơp mắt cái nữa đã có tiểu hài tử trong bụng, trong lòng cô cũng đoán có lẽ đứa con này là do khối sừng hươu kia, là kết tinh của mình và cha nói kích tình cả đêm.
Thây Vân Cẩn tỉnh lại Đinh Kiêu kích động nói với cô: “ Vân Cẩn,em mang thai rồi, vợ ơi, chúng ta sắp có con rồi.”
Lời nói Đinh Kiêu có chút không được mạch lạc, hazz không kích động mới là lạ, tuy rằng bảo bảo là trong bụng vợ anh nhưng nó cũng là xương là thịt của anh, là do anh đích thân gieo xuống, quá trình đó anh vẫn còn nhớ rất rõ.
Vân Cẩn thấy chồng vui mừng như thế, lỗ mũi cũng cảm thấy chau xót, càm giác vui sướng không nói thành lời :” Ông xã….”
Cô dâu mới hoàn toàn quên mất còn có Lý Phượng Hà đang ngồi ở đây,lúc này họ chỉ thấy lẫn nhau, chỉ biết được mình sắp có con, nào còn nghĩ được người mẹ chồng đang ngồi bên cạnh, cũng không kìm nén được mà rơi nước mắt.
Đó là nước mắt của vui sướng, là niềm vui khi săp được chào đón thêm một sinh mệnh, thứ tình cảm mà chỉ những người làm cha làm mẹ mới có thể cảm nhận được.
Tác giả có lời muốn nói: có bảo bảo, cách bọn họ náo mâu thuẫn không xa, ngại ngọt ngào nhìn không nhịn được, một lòng muốn nhìn ngược các cô nương, về sau đều là các ngươi muốn ngược.
Biết được Vân Cẩn mang thai, trên dưới nhà họ Mạnh đều chạy đến bệnh viện., đến nơi mọi người quây quanh Vân Cẩn giống như đang xem một quốc bảo vậy, như các hành tinh đang quay quanh mặt trăng.
Tỉ Mỉ vừa từ trong phòng bệnh đi ra, Mạnh Tiểu liền đuổi theo, muốn cô đến khu cảnh vệ kí hợp đồng, chủ nhiệm Lục đang chờ ở đó.
“Chủ nhiệm Lục nào vậy?” Nhất thời Tỉ Mỉ chưa nhớ ra.
“Lục Lục Lục. em q