Tác giả: Nhan Nguyệt Khê
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341456
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1456 lượt.
ốn làm hòa với ông xã, lại không muốn mất mặt mũi, thì cứ nghe tôi đi, không sai đâu.”
Tan làm, Vân Cẩn đi theo cô đồng nghiệp đó đến chợ, thắng lợi trở về nhà.
Tg có lời muốn nói; Các cô nương, cất giấu mãn hai ngàn, đã nói rồi đấy tăng thêm tới, xem ở ta đây sao cần lao phần lên, cất giấu websites cô nương cống hiến cá văn chương cất giấu thôi.
Hoa đào phải dựa vào các ngươi ủng hộ á..., nhớ bình luận vẩy hoa
Đinh Kiêu vừa về đến nhà, vừa vào đến phòng khách đã ngửi thấy mùi thơm từ trong bếp truyền ra, không nhịn được hỏi nhân viên cần vụ: “ Mùi gì mà thơm vậy?”
Nhân viên cần vụ đang đeo tạp giề, quay đầu lại nói cho anh biết, là đồng nghiệp của Vân Cẩn từ Đông Bắc mang thịt hươu đến. Đinh Kiêu vừa nghe đến thịt hươu có liên quan đến Vân Cẩn, lập tức dừng đề tài này lại không lên tiếng nữa.
Thịt hươu phải hun khói thì mùi vị mới ngon, nhưng ăn nhiều lại dễ bị táo,nên phải uống một chút canh nấm rau cải mới hạ nhiệt được, canh này Vân Cẩn đã tự mình xuống bếp nấu, không ai biết được cô đã bỏ cái gì trong canh.
Trên bàn cơm Đinh Kiêu cau mày nghiêm mặt , nhìn thịt hươu cũng không đụng đũa, giống như nếu anh mà động đũa vào đấy chính là thua Vân Cẩn vậy. Lý Phượng Hà sốt ruột cho con trai, gắp một miếng thịt hươu to bỏ vào bát cho anh.
Đinh Kiêu cũng không muốn phụ lại ý tốt của mẹ, lịch sự cắn một miếng nhỏ, nhai thật kĩ nuốt thật chậm, dần dần lại nhai càng nhanh, chân mày đang nhíu cũng dần dần giãn ra, bắt đầu tấn công miếng thịt hươu kia.
Dọn dẹp xong xuôi mọi thứ, Vân Cẩn thong dong mặc lại áo ngủ, vén chăn bông mềm mại lên chui vào.
Đinh Kiêu càng lúc càng thấy nóng, trong lòng phảng phất như có một ngọn lửa đang cháy, lúc đầu anh chạy xuống bếp uống một cốc nước đá, nhưng cũng không có hiệu quả gì, lại chạy xuống sân hít thở không khí trong lành, cho đến khi cả người lạnh run lên nhưng vẫn không thể đè ném ngọn lửa trong người, cuối cùng đành phải trở về phòng ngủ, thuận tiện tắt đèn đi.
Vân Cẩn nín thở, âm thầm chờ đợi trong bóng tối, một lát sau, lại một lát sau nữa, bắp thịt Đinh Kiêu đã căng cứng cả lên, đôi chân tráng kiện cẩn thận thử dò xét đến….
“Thịt Thịt…” Anh chủ động gọi cô: “Anh rất nóng, chúng ta đừng đắp chăn nữa.” Không đợi Vân Cẩn lên tiếng anh đã vén chăn lên, nhanh như hổ đói vồ mồi nhào đến đặt cô phía dưới.
“Không phải anh đang giận dỗi em hay sao?” Vân Cẩn cố ý không đáp lại anh, Đinh Kiêu chẳng qua chỉ cười khan: “Không có nha, anh làm sao lại dám không để ý đến em.”
“Hai hôm trước anh còn nằm quay lưng về phía em, còn không ôm em?” Vân Cẩn muốn nói chuyện rõ ràng với anh nhưng Đinh Kiêu nào còn có thể nhịn được, chẳng cần quan tâm đến cái quái gì nữa, thế nào cũng phải quyết tâm chế phục được vợ.
Nào ngờ đâu Vân Cẩn cũng không vừa, khí lực cũng không phải nhỏ, hai người giằng co nửa ngày, cho đến khi quần áo xốc xếch cũng không chịu ngừng lại.
“Không nhìn ra, bình thường em yếu đuối như vậy mà sức lực cũng không nhỏ, không chỉ việc phòng bếp mà còn khỏe như vậy.” Đinh Kiêu xoa xoa cái mông bị Vân Cẩn nhéo vào, vừa cười vừa dụ dỗ cô. Anh biết rõ bà xã mình, ý chí có thể sánh với Sử Thái Long, nhưng lại chưa từng biết cùng phụ nữ đánh nhau cũng mất sức như vậy.
“Có phải em muốn rèn luyện sức khỏe không chị sẽ giúp em luyện tập một chút.” Vân Cẩn bắt trước những người luyện võ, xoay xoay cổ tay: “Nào hai chúng ta cùng luyện.” Đinh Kiêu lấy lại quyết tâm, một lần nữa nhào đến bên người cô, lấy trọng lượng đè lên không cho cô phản kháng.
Vân Cẩn cũng không phản kháng, nhân cơ hội túm lấy tóc Đinh Kiêu, cô cũng không muốn nhùng nhằng nữa.
Muốn lấy lòng vợ thì phải không biết xấu hổ, đối với chuyện lần này đã lĩnh hội đủ. Mà Vân Cẩn cũng biết, trong người kia, con nai con trong rừng núi sâu thẳm kia đã bắt đầu phát huy tác dụng. Hai người rất nhanh đã ôm chặt lấy nhau.
“Lần trước em nói mẹ như thế chắc anh rất tức giận, em sai rồi, em không nên nói mẹ như thế, anh tha thứ cho em đi.” Vân Cẩn thông minh thừa dịp tâm trạng của chồng đang tốt thì tranh thủ làm nũng.
Đinh Kiêu đang hưởng thụ, ừ hử một tiếng, mới chậm rãi nói: “Mẹ anh cũng có chỗ không đúng, lại nghe lén điện thoại của chúng ta, đây không phải hành động của một người đã có chồng nên làm, nên khiển trách, nhưng sau này em cũng không nên nói xấu mẹ trước mặt người ngoài như vậy, nhỡ đâu để mẹ biết được, em sẽ biết tay.”
“Ông xã, anh phải bênh vực em nha.” Vân Cẩn cọ cọ mặt vào vai Đinh Kiêu.
Đinh Kiêu than nhẹ: “Lúc về không phải anh đã bao che cho em sao, khi anh về nhà, mẹ đã nhiều lần bức cung anh anh cũng không bán em đi, nếu anh mà nói cho mẹ biết em nói xấu mẹ như vậy, thế nào mẹ cũng ghi hận em cả đời.”
“Ông xã em là tốt nhất, em sẽ thương anh nha.” Vân Cẩn chụt một cái thưởng cho chồng, khiến Đinh Kiêu vui vẻ bật cười.
“Em cũng thấy đấy mẹ anh rất tốt mà, hai chúng ta cãi nhau mẹ còn giúp em nói tốt với anh, muốn chúng ta nhanh chóng làm lành, không nên vì một vài chuyện nh