Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Đào Rực Rỡ

Hoa Đào Rực Rỡ

Tác giả: Nhan Nguyệt Khê

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341465

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1465 lượt.

của họ.
Cô biết Đinh Kiêu thông minh, nhưng có tật xấu nào cô cũng biết, anh cũng không đàng hoàng như vậy , trước kia cũng hay đùa giỡn, nếu không tại sao ngoài cô ra lại còn có một An Tư Khiết, thực ra An Tư Khiết này cũng là cô mới biết không lâu trước đây thôi.
“Anh cũng chỉ đùa thế thôi, cũng không hy vọng em chỉ vì nghĩ chuyện kia mà ăn cơm cũng không thấy vui vẻ.”
Đinh Kiêu cũng không muốn nhận mình sợ vợ trước mặt bạn gái cũ, anh không hề sợ vợ, mặc dù anh cũng biết vợ mình là Tề Thiên Đại Thánh phát động uy quyền đại náo thiên cung.
Ăn cơm xong hai người bọn họ đến quán rượu thời đại học hay đến ngồi một lát, quán rượu này so với ngày xưa cũng không thay đổi nhiều, chỗ bọn họ hay ngồi ngày xưa vẫn còn đó.
“Đường phố Bắc Kinh về ban đêm thật náo nhiệt, nhưng vẫn phải nói Hậu Hải còn tốt hơn nhiều, em không thích sự ồn ã ở đây.” Mạc Sơ Nguyên là một người không thích náo nhiệt cho nên phần lớn thời gian của cô đều giành cho việc học.
“Sau khi kết hôn anh cũng không hay đi những nơi như thế này nữa, đinh tai nhức óc.” Đinh Kiêu thích náo nhiệt nhưng cũng không thích mấy trăm người ầm ầm náo loạn như vậy.
“Anh nhìn đi trên tường vẫn còn ảnh của chúng ta đấy.” Mạc Sơ Nguyên chỉ vào một tấm ảnh trên tường, hai hai tấm chân dung của cô và Đinh Kiêu. Khi đó hai người còn trẻ, biểu cảm trên mặt cũng có thể nói là xứng đôi, nụ cười khi đó đều là phát ra tự tận đáy lòng.
Đinh Kiêu lấy tấm ảnh kia xuống, lật qua lật lại: “Lần trước đến sao anh không thấy? Hay là em mới dán lên?” Mạc Sơ Nguyên nhún vai: “Làm sao có thể, đã rất lâu rồi em chưa đến đây.”
“Đúng là kỳ lạ, anh nghĩ là chủ cửa hàng phải xé đi rồi chứ.” Đinh Kiêu cẩn thận dán tấm ảnh về chỗ cũ.
“Ông chủ sẽ không xé xuống đâu, tấm hình này cũng không lớn. Hay là hai chúng ta chụp thêm tấm nữa đi, coi như kỷ niệm thanh xuân.” Mạc Sơ Nguyên đắm đuối đưa tình nhìn Đinh Kiêu, đề nghị với anh.
“Không được rồi, em không thấy là trên kia đều là ảnh chụp nhưng người yêu nhau hay sao, chúng ta chỉ là người yêu cũ thôi nhỡ bị người quen nhìn thấy lại tưởng anh ngoại tình, nếu bà xã anh mà biết được lại đánh anh chấn thương sọ não ý chứ.” Đinh Kiêu vô tư cười nói.
Mạc Sơ Nguyên lại không chịu từ bỏ ý định, Đinh Kiêu chính là người như vậy, lúc nào cùng nói nửa đùa nửa thật nhưng thực chất cái anh muốn biểu đạt chính là không muốn chụp ảnh chung với cô.
Ở nơi quầy rượu này rất dễ dàng khiến cho tình cảm nam nữ mật mờ phát huy, Đinh Kiêu và Mạc Sơ Nguyên nói chuyện với nhau không để ý đến thời gian trôi đi bất chi bất giác đã đến mười giờ.
Mạc Sơ Nguyên phát hiện thời gian đã không còn sớm nên thúc giục Đinh Kiêu mau về nhà, còn mình có thể tự gọi xe về. Buổi tối khuya làm sao Đinh Kiêu có thể để cho cô một mình gọi xe, hay người giằng co hai cái rồi Mạc Sơ Nguyên cũng ngồi vào xe anh.
Về đến nhà, Đinh Kiêu liếc đồng hồ một cái, cũng đã một giờ rồi, anh đứng ở cửa thay giày rồi dón dén trở về phòng, thầm nghĩ Vân Cẩn chắc đã ngủ say, bước chân nhẹ đến nỗi không thể nhẹ hơn được nữa.
Nào biết, anh vừa đẩy cánh cửa còn đang khép hờ, liền thấy bà xã đứng ngay ở cửa, nét mắt hết sức không vui.
“bx, đã trễ rồi sao em còn chưa đi ngủ, nếu không ngủ sớm sẽ rất có hai cho cơ thể đấy.” Đinh Kiêu vội vàng bày ra vẻ mặt tươi cười, trấn an tưc giận của bà xã.
“Anh cũng biết đã muộn rồi, thế mà bây giờ mới về?” Vân Cẩn giỏi nhịn đến đâu, cũng không thể nhịn được Đinh Kiêu đi đến bây giờ mới chịu về nhà, anh hay đi chơi đêm nhưng cũng không khuya như vậy chứ.
Đinh Kiêu nghĩ đến cái bụng bự của cô nên cũng không muốn cãi nhau, chuyển đề tài: ‘Em mệ t thì nên đi nghỉ sớm đi, anh chỉ ra ngoài đánh bài với bạn bè một chút thôi, có làm gì đâu. Thịt Thịt, em mau đi ngủ đi, ngày mai còn phải đi làm, đừng thức khuya.”
Anh vừa nói vừa đi lấy quần áo vào phòng tắm.
Vân Cẩn nhanh tay nắm lấy cánh cửa: “ Lúc mới mang thai anh còn nói sau này mỗi ngày anh đều về sớm với em, xem bảo bảo của chúng ta ngày ngày lớn lên, chỉ mới được vài ngày mà lời hứa của anh không biết đã bay đến đâu rồi.”
Đinh Kiêu thấy cô nhất quyết như vậy cũng tức giận: “Em đừng có phiền như vậy được không, trong nhà có người phục vụ em như vậy làm gì đến nỗi không phải anh thì không được, cả ngày đều phải để ý cái bụng bự của em, đi một chút cũng sợ té, giống hết như gấu mèo lớn, sờ cũng được dựa vào cũng không xong thế thì em bắt anh ở nhà làm gì.”
“Làm gì có đàn ông nào như anh, vợ mang thai còn ra ngoài chơi, thế anh không thể trò chuyện với em được hay sao?” Vân Cẩn càng nghĩ càng giận. Nếu là ngày trước, không cho cô mắng cũng không nói làm gì nhưng bây giờ cô mang thai anh cũng không chăm sóc, điều này cô không thể nhịn được.
Đinh Kiêu phiền nhất là phải nghe nhưng lời này, động một chút là đàn ông tốt phải thế này, đàn ông tốt lại thế nọ, nếu có đàn ông tốt như vậy sao không gả cho hắn đi, ban đầu cũng không phải người nào đó sống chết đòi gả cho anh, vờ tha để bắt thật, đúng là viên đạn bọc đường, a, bây giờ còn nhìn anh không vừa mắt nữa cơ


Ring ring