Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Đào Rực Rỡ

Hoa Đào Rực Rỡ

Tác giả: Nhan Nguyệt Khê

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341467

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1467 lượt.

đấy, muốn nuôi anh thành chó Nhật ư, chỉ một câu thôi đừng có mơ.
Lòng nghĩ như vậy nên rốt cuộc Đinh Kiêu cũng không còn e dè gì nữa, tuy không nói những lời này ra khỏi miệng, chỉ dùng ánh mắt chằm chằm nhìn Vân Cẩn: “ Anh và em cũng kết hôn hơn một năm rồi, mỗi ngày đều ngủ trên cùng một cái giường, ngày ngày gặp mặt, có cái gì phải nói nữa, anh không ở trong nhà cũng có sao đâu, mẹ anh cũng không quản anh nhiều như vậy.”
Vân Cẩn bị anh nhìn chằm chằm lại càng tức giận, lôi kéo quần áo anh: “Vậy bây giờ chúng ta đi tìm mẹ phân xử, ban đầu là ai đặt ra cái quy định cho anh, lời nói của mẹ mà anh lại coi như không có gì.”
Được rồi cãi nhau còn lôi cả mẹ anh vào, Đinh Kiêu hiểu rõ ý đồ muốn mượn dao giết người này của vợ, nhưng cũng không muốn nửa đêm lại đi đánh thức mẹ.
Sợ mẹ tỉnh giấc, Đinh Kiêu hạ giọng, chủ động ôm lấy Vân Cẩn: ‘Em đừng nháo nữa, mẹ đã ngủ rồi, chuyện của hai chúng ta thì chỉ hai chúng ta giải quyết là được, đừng làm ảnh hưởng đến mẹ, mẹ bị huyết áp cao, không biết tức giận sẽ làm sao đâu.’
Vân Cẩn cũng không bị hai ba của anh dụ dỗ, đẩy cánh tay ra: “Không tìm mẹ cũng được, hôm nay hai chúng ta hãy nói cho rõ chuyện này đi, coi như ly hôn em cũng phải làm cho rõ chuyện này.”
“Là anh sai rồi anh thật sự sai rồi, anh xin lỗi em, em mang thai sáu thàng thật vất vả, anh xin lỗi chị Mạnh.”
Nhìn thấy vợ dần dần nguôi ngoai, Đinh Kiêu cũng tự giác điều chỉnh âm lượng và thái độ của minhf, nế cô đã cho anh bậc thang mà xuống anh xuống là được, những cuộc cãi vã giữa bọn họ đều là cô khởi xướng, anh cũng không cách nào thắng được.
Nghe thấy thế, Vân Cẩn cúi đầu, đôi mắt đã đỏ, ra sức ôm lấy hông Đinh Kiêu: “Em đợi anh cả đêm cũng không thấy anh vể, muốn cho anh nhìn bảo bảo của chúng ta một chút cũng không có cơ hội”
Cứng rắn đi qua rồi lại dụ dỗ, Đinh Kiêu không thể không bội bà xã mình co được dãn được, văn võ đều tinh thông, trong lòng anh bất mãn vài câu nhưng nhìn thấy phim chụp trong tay bà xã trong lòng vẫn không tránh được kích động và áy náy.
Bảo bảo cũng được sáu tháng rồi, mặt mũi đã dần thấy rõ, Đinh Kiêu vùi mặt vào bụng vợ, mơ hồ có thể hình dung ra khuôn mặt dễ thương, đầu ngón tay nhẹ nhàng di chuyển, trong lòng vui mừng khôn xiết, con ngoan, thật đáng yêu, đúng là con của mình thì nhìn thế nào cũng không đủ.
Hôn chụp một cái lên mặt Vân Cẩn, Đinh Kiêu nói: “Bà xã, là anh không đúng, làm sao có thể bỏ mẹ con em mà ra ngoài được chứ, mong rằng con của chúng ta nhanh lớn lên có thể chơi đùa cùng em, bà xã ngoan, đừng tức giận, em và bảo bảo đều là bảo bối của anh, anh yêu nhất là hai người mà.”
“Cút ngay thật không biết xấu hổ.” Vân Cẩn lấy cùi huých anh một cái. Đinh Kiêu lấy lòng một tay ôm lấy cô một tay sờ sờ thắt lưng: “Đợi một đêm rồi em có muốn ăn cái gì không, anh sẽ tự mình xuống bếp làm cho em.”
“Anh mà đi thì ngoại trừ nấu nước có thể làm cái gì.” Căn bản Vân Cẩn không tin là Đinh Kiêu có thể làm ra được cái gì gọi là bữa ăn khuya.
“Anh làm canh trứng gà, cho thêm ruốc và hành thái nhỏ, em muốn ăn sao, anh xuống bếp làm cho em.” Đinh Kiêu nói là làm, đỡ Vân Cẩn lên giường rồi tự mình xuống bếp.
Nửa giờ sau quả nhiên bưng lên một bát canh trứng gà lên, đặt đệm lưng xuống sau lưng cô phục vụ cô ăn.
Vân Cẩn múc một muỗng vào miệng, không mặn không nhạt, mùi vị cũng không tệ lắm, liếc mắt nhìn Đinh Kiêu: “ Anh cũng làm được chút chuyện đi?” Đinh Kiêu cười khan một tiếng, đối với việc có thể nhìn thấu mọi chuyện của Vân Cẩn rất xấu hổ.
“Vậy anh đã từng làm cho người khác ăn chưa?” ánh mắt Vân Cẩn lóe sáng hỏi. Đinh Kiêu lắc đầu một cái: “Mẹ anh cũng chưa được đãi ngộ như vậy.”
“Vậy sao anh lại học được? Không phải anh muốn ăn nên mới học làm chứ, anh luôn có bảo mẫu mà.” Vân Cẩn nhất quyết không tha truy vấn ngọn nguồn.
Lúc này anh mới nói cho cô biết, ngày trước anh có sang Mỹ học: “Khi đó anh ở cùng một người bạn ở Boston, thường nhớ nhà, rất muốn ăn canh trứng gà, cùng thật lạ, sơn hào hải vị gì anh cũng không nhớ chỉ nhớ canh trứng gà hồi bé hay được ăn, sau này anh liền thử làm.”
“Sau này anh chỉ có thể làm cho một mình em ăn.” Trong nháy mắt Vân Cẩn thấy vui vẻ. Đinh Kiêu ngồi một bên khẽ vuốt tóc cô: “Thân sơ xa gần anh đều hiểu rõ.”
“Chỉ sợ anh nhất thời hồ đồ, quên mất mình đã kết hôn.” Vân Cẩn quơ quơ chiếc nhẫn kim cương trước mặt anh.
Đinh Kiêu cười nói: “Anh mà ở bên ngoài muốn…thiên vương lão tử cũng không ngăn được, nhưng mà anh cũng không có ý định đó, không cần em phải ngày ngày nhắc nhở, đây chính là cảm giác thiếu an toàn, chỉ cần anh không ở đây em lại nghĩ lung tung, rồi lại đem suy đoán đó áp đặt lên đầu anh.”
“Anh đã có tiền án,biểu hiện lại không như vậy nên mới làm em không có cảm giác an toàn.” Vân Cẩn phản bác lại anh.
Đinh Kiêu thấy cô trầm mặt, vuốt ve lên cằm cô: ‘Em nha, càng ngày càng giống Vương Hi Phượng trong Hồng Lâu Mộng, chua ngoa lại thích ăn dấm.”
“Em giống Vương Hi Phượng, vậy anh thừa nhận mình giống Liễu nhị gia? Anh có muốn tìm thêm một vài phụ nữ khác khô


Lamborghini Huracán LP 610-4 t